CẠM BẪY

CẠM BẪY

Chương 6

14/04/2026 16:54

Anh ta thẹn quá hóa gi/ận, vung chân định đ/á thẳng vào bụng dưới của tôi. Giây tiếp theo, cửa phòng bị ai đó đạp văng từ bên ngoài.

Bùi Tự với đôi mắt đỏ ngầu lao vào, đi/ên cuồ/ng ấn Trần Duy xuống đất mà đ/á/nh.

11.

Nếu không phải tôi ra sức can ngăn, chắc Bùi Tự đã đ.á.n.h c.h.ế.t người rồi.

Trần Duy ôm bụng, chỉ tay vào Bùi Tự: "Thằng khốn, mày cứ đợi đấy cho tao!"

Tại bãi đỗ xe của câu lạc bộ, tôi chân thành cảm ơn Bùi Tự: "Bùi Tự, cảm ơn cậu!" Nếu không nhờ cậu ta đến kịp lúc, cú đ/á của Trần Duy mà giáng xuống thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Bùi Tự kéo tôi xoay một vòng: "Anh ơi, anh không sao chứ?"

Tôi lắc đầu: "Không sao."

Bùi Tự cúi đầu, trông như một đứa trẻ làm sai chuyện: "Đều tại em, đáng lẽ em phải đứng canh ở cửa mới đúng. Em đã nghe danh thằng khốn Trần Duy đó từ lâu rồi."

Nhìn thấy cậu ta tự trách như vậy, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Giọng điệu cũng không thể cứng rắn nổi nữa, tôi ôn tồn bảo: "Không trách cậu được. Hôm nay cảm ơn cậu nhiều lắm!"

Bùi Tự giống như đứa trẻ nhận được kẹo, mắt sáng rực lên: "Anh ơi, em thực sự biết lỗi rồi! Anh cho em một cơ hội được không?"

"Cái thằng ở nhà anh ấy, vừa không đẹp trai bằng em, vừa không cao bằng em, nhìn là thấy yếu rồi, cậu ta có làm anh thỏa mãn được không?"

...

Tôi lườm cậu ấy một cái: "Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, tôi đi đây."

Bùi Tự lại bắt đầu tìm cách gây chú ý trước mặt tôi. Nào là tặng hoa, tặng đồ ăn, tặng ống kính máy ảnh cho đến đủ loại đồ chơi mới lạ.

Bỗng nhiên, cậu ấy biến mất một thời gian. Tôi cứ ngỡ sự hứng thú của cậu ấy đã hết. Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, lòng tôi lại dâng lên một nỗi hụt hẫng nhẹ. Đúng là nực cười thật!

Cuối tuần, mẹ mang đồ ăn đến cho tôi và Vũ Hàng, bà lo lắng nhắc tới: "Hôm nọ Bùi Tự bị ba nó đ/á/nh, hai người cãi nhau dữ lắm. Bùi Tự còn đòi đoạn tuyệt qu/an h/ệ cha con nữa."

Tôi vội hỏi: "Vì sao mà cãi nhau ạ?"

"Hình như là vì Bùi Tự đ.á.n.h con trai một khách hàng quan trọng của ba nó đến mức nhập viện, nghe nói nặng lắm."

Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành. Tôi nhờ người dò hỏi, quả đúng là Trần Duy. Tôi lập tức nhấc số của Bùi Tự ra khỏi danh sách đen rồi gọi đi.

Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói vừa kích động vừa không thể tin nổi của Bùi Tự truyền qua ống nghe: "Anh ơi?"

Tôi hỏi: "Cậu đang ở đâu?"

Cậu ấy khựng lại một chút, giọng điệu ngập ngừng: "Em không ở trong thành phố, anh tìm em có việc gì sao?"

"Dạo này em mới nhận một dự án game, bận lắm, đợi em về sẽ đi tìm anh ngay."

Tôi gằn giọng: "Bùi Tự, rốt cuộc là cậu đang ở đâu?"

12.

Bùi Tự đang ở bệ/nh viện.

Bác sĩ bảo cậu ấy bị viêm dạ dày hành hạ. Cậu ấy đúng là có nhận một dự án game, và vì dự án này mà cậu ấy đã dốc hết sức làm việc đến kiệt sức. Khi tôi đẩy cửa bước vào, cậu ấy đang tựa trên giường bệ/nh, tay vẫn đang thao tác chuột.

Thấy tôi, thần sắc cậu ấy vô cùng kích động, "Anh ơi!"

Tôi không đồng tình nói: "Ốm thế này rồi còn làm việc?"

Bùi Tự: "Anh ơi, em không sao."

"Em phải ki/ếm thật nhiều tiền để theo đuổi anh. Em nhất định phải theo đuổi được anh về tay mình."

Trái tim tôi như bị một chiếc lông vũ lướt qua, tê tê, ngứa ngáy, rồi bắt đầu đ/ập lo/ạn nhịp. Tôi biết, mình đã mềm lòng rồi. Ý chí của tôi bắt đầu lung lay.

Nhưng còn đứa bé trong bụng... Nếu Bùi Tự biết, cậu ấy có sẵn lòng đón nhận nó không? Cậu ấy vừa mới tốt nghiệp Đại học, nếu đột ngột bảo cậu ấy sắp làm cha, cậu ấy sẽ phản ứng thế nào?

Nhắc đến chuyện của Trần Duy, tôi lộ vẻ lo lắng: "Nghe nói chú Bùi đ.á.n.h cậu à?"

Bùi Tự chẳng mảy may để tâm: "Không sao đâu anh, Trần Duy dám đối xử với anh như thế, nếu có lần sau, em vẫn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó."

Trước khi đi, tôi khuyên nhủ: "Bùi Tự, dù bất cứ lúc nào, an toàn và sức khỏe của bản thân vẫn là quan trọng nhất."

Cậu ấy nghiêm túc gật đầu: "Anh ơi, em biết rồi."

"Nhưng đối với em, anh mới là quan trọng nhất."

... Đúng là cái đồ cứng đầu cứng cổ.

13.

Lúc đi khám th/ai, bác sĩ nói mọi thứ đều ổn.

Đêm xuống, tôi đứng trước gương nhìn vòng bụng đã bắt đầu nhô lên một chút, lòng trào dâng cảm giác viên mãn khó tả. Nhưng ánh mắt tôi dời lên trên, nỗi ưu phiền lại ập đến.

Chỗ đó lại to hơn rồi.

Bác sĩ bảo đây là phản ứng bình thường trong t.h.a.i kỳ của người song tính. Nếu cảm thấy khó chịu, có thể nhờ bạn đời xoa bóp giúp. Trước đây Bùi Tự vốn rất thích làm việc này. Nhưng kể từ khi chia tay, tôi không còn chạm vào nữa.

Một tay tôi đưa lên trên, một tay đưa xuống dưới... Trong đầu toàn là hình bóng của Bùi Tự.

Sau khi kết thúc, cảm giác khó chịu vẫn không hề thuyên giảm. Tôi không kìm được mà nghĩ: Nếu đó là đôi bàn tay của Bùi Tự thì tốt biết mấy.

Đầu óc tôi vẫn rối như tơ vò, người ta thường nói du lịch có thể giúp con người ta thông suốt nhiều điều, thế là tôi m/ua vé máy bay đến một hòn đảo nhiệt đới.

Môi trường xa lạ quả thực giúp tôi nhìn rõ trái tim mình hơn. Khi tôi nằm trên chiếc ghế dài dưới nắng vàng bên bờ biển xanh biếc, trong lòng chỉ toàn nghĩ về Bùi Tự, tôi biết mình đã có quyết định.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 16:54
0
14/04/2026 16:54
0
14/04/2026 16:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu