Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tim tôi đ/ập "thình thịch" dữ dội, cảm giác như đang rơi tự do, cứ thế rơi mãi.
"... Đủ rồi, Tông Ngạn." Tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc.
Tông Ngạn coi như không nghe thấy. Tôi co gối dùng sức thúc mạnh vào gi/ữa hai ch/ân cậu ấy, cậu ấy đ/au đớn khom lưng, lúc này mới chịu buông ra.
Tôi điều hòa nhịp thở, nói với nó: "Con còn nhỏ, đợi khi lớn lên con sẽ nhận ra có rất nhiều cảm giác là sai lầm. Có rất nhiều chuyện giờ con thấy như trời sập nhưng thực chất chẳng có gì…"
"Chú lớn rồi à?" Tông Ngạn ngắt lời tôi, "Chú đã nhận ra cảm giác chú dành cho ba tôi là sai lầm chưa?"
Tôi sững sờ.
"Không cần chú phải dạy tôi những điều này."
Tông Ngạn mặt mày tái nhợt, biểu cảm khôi phục vẻ lạnh lùng thường lệ, chỉ có những giọt lệ nơi đáy mắt đã phản bội cậu ấy.
"Hà Tuấn Văn." Cậu ấy gọi thẳng tên họ của tôi từng chữ một, dường như đây là lần đầu tiên, "Nếu chú không cần tôi, thì tôi cũng không cần chú nữa."
Động tác rút t.h.u.ố.c của tôi khựng lại một nhịp, không nói gì. Đợi đến khi điếu t.h.u.ố.c trong miệng tôi bắt đầu tỏa khói trắng, Tông Ngạn đã rời đi.
8.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày giỗ của anh Hàn.
Sáu năm trước, anh bị một kẻ khác trong bang hội đang tranh giành vị trí đại ca h/ãm h/ại, vùi thây dưới biển sâu, không tìm thấy x/á/c. Tôi m/ua cho anh một miếng đất phong thủy bảo địa ở nghĩa trang, lập một m/ộ gió, hai năm đầu cứ hễ rảnh là lại đến thăm, sau này trăm công ngàn việc quấn thân, tần suất ít dần, hai năm gần đây mỗi năm cũng chỉ đến một lần.
Trên con tàu gặp nạn năm ấy của anh Hàn, tôi cũng có mặt. Tôi nhớ anh đã liều mạng bảo vệ tôi trong làn mưa b.o.m bão đạn, dùng đôi bàn tay nhuốm đầy m.á.u nâng lấy mặt tôi, anh lo lắng nói: "Chẳng phải chú có rất nhiều ý tưởng, nhiều hoài bão sao? Chẳng phải chú nói với anh thời đại đang thay đổi, chúng ta lăn lộn trong giới hắc đạo cũng không thể mãi chỉ biết c.h.é.m g.i.ế.c sao? A Tuấn, anh một ngày cũng chưa được đi học, không hiểu những gì chú nói, nhưng chú thông minh như vậy, anh biết chú nhất định sẽ làm được!"
"Bọn chúng nhắm vào anh, để anh thu hút sự chú ý của chúng, chú có cơ hội thoát thân đấy!"
"Đi mau! Đi đi! Đi thực hiện những điều chú nói đi!"
Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu, bảo em không đi, không có anh, em làm những việc đó chẳng còn ý nghĩa gì cả, có c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t! Anh t/át tôi một cái thật mạnh, muốn t/át cho tôi tỉnh ra, rồi lại ôm ch/ặt lấy tôi.
"Anh gh/ét nhất là nghe câu cùng c.h.ế.t! Hà Tuấn Văn chú nghe cho kỹ đây, anh muốn chú sống, muốn chú phải sống thật tốt!"
Tiếng n/ổ vang lên khắp nơi trên tàu. Anh mặc cho tôi chiếc áo phao duy nhất còn lại, dùng hết sức bình sinh đẩy tôi xuống biển.
Suốt hơn hai ngàn đêm sau đó, tôi đã vô số lần mơ thấy khoảnh khắc mình bị anh đẩy ra, rồi lao xuống mặt biển trong vài giây ngắn ngủi ấy. Gió biển lồng lộng, khói đen m/ù mịt, phía sau anh lửa ch/áy ngút trời, có một khoảnh khắc ánh lửa soi sáng gương mặt anh.
Mặt anh đầy vết m/áu, nhưng tôi biết anh đang cười với tôi.
Trước khi rơi xuống, tôi nghe anh nói: "Kiếp này được làm anh em với chú, anh rất vui."
Sau khi rơi xuống, anh gào thét khản giọng: "Đừng bỏ cuộc! Hà Tuấn Văn, đừng c.h.ế.t!"
Tôi thực sự đã sống sót.
Nhưng khi vừa mới thoát c.h.ế.t, tôi vẫn cảm thấy sống chẳng có ý nghĩa gì.
Ba mẹ tôi đều là những kẻ tồi tệ, sinh ra tôi giống như một trò đùa của họ, chỉ để thế gian này có thêm một người chịu khổ. Họ đều là những con nghiện, lúc lên cơn thì việc gì cũng dám làm.
Có đôi khi tôi về nhà, thấy cảnh tượng hỗn lo/ạn, vài thân x/á/c trần truồng chồng chéo lên nhau, không khí nồng nặc mùi hôi thối đến buồn nôn, dạ dày tôi lại quặn lên dữ dội.
Một ngày nọ, để tìm ki/ếm cảm giác hưng phấn cực độ, họ đ.â.m t.h.u.ố.c vào đại động mạch, mẹ tôi co gi/ật rồi c.h.ế.t ngay tại chỗ. Ba tôi giơ ống tiêm, gương mặt mang một nụ cười đi/ên cuồ/ng, quái dị, đ/è tôi xuống, muốn kéo tôi cùng "lên thiên đàng".
Tôi không muốn dính vào thứ đó, tôi gào thét, tôi vùng vẫy kịch liệt. Trong cơn sợ hãi tột độ, tôi vớ lấy chiếc gạt tàn bên cạnh, đ/ập mạnh vào đầu ông ta.
Một cái, hai cái, ba cái...
Tôi không biết mình đã đ/ập bao nhiêu cái, chỉ biết đó là tất cả nỗi đ/au khổ, tuyệt vọng và sự nhẫn nhịn suốt mười mấy năm qua của mình.
M/áu b.ắ.n đầy mặt tôi, ba tôi dần dần không động đậy nữa.
Q hàngTôi dùng sức lật ông ta ra, đứng giữa hai cái x/á/c, không ngừng nôn mửa dữ dội, nôn đến mức ngũ tạng lục phủ như bị bóp nát, tôi bàng hoàng thấy mình như vừa nôn ra một đống xươ/ng thịt vụn nát.
Đêm hôm đó, tôi chạy khỏi nhà. Ở một con ngõ nhỏ gần đó, tôi đ.â.m sầm vào lồng n.g.ự.c anh Hàn.
Đó không phải lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Trước đó, tôi vô tình gặp anh khi anh đang bị kẻ th/ù truy sát, tôi đã giúp anh lẩn trốn, rồi cõng anh đầy m.á.u trên lưng đến phòng khám. Anh nói, anh n/ợ tôi một ân tình trời biển.
Tôi đã g.i.ế.c người, sợ đến mức run cầm cập. Anh dùng tay lau vết m.á.u trên mặt tôi, hỏi rõ ngọn ngành rồi bảo tôi rằng: "Không sao đâu, đừng sợ, có anh Hàn giúp em lo liệu."
Đó là chuyện của mười mấy năm trước rồi, Cảng Thành khi ấy lo/ạn lạc như không có vương pháp, một cặp vợ chồng nghiện ngập ở khu ổ chuột c.h.ế.t đi, biến mất, chẳng ai thèm bận tâm.
Chương 12: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 16: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook