Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Ngày Bùi Thiệu Nguyên trở về Hầu phủ, hắn vận một thân bố y, nhưng khó giấu nổi vẻ ngạo khí nơi chân mày. Phía sau hắn là một nữ nhân đang run lẩy bẩy, trong lòng còn ôm một hài nhi tầm hai, ba tuổi. Xung quanh đó, bách tính hiếu kỳ đứng xem đông nghịt.
Bùi Thiệu Nguyên cau mày, nhìn ta bằng ánh mắt đầy chán gh/ét: "Khương Thời Ngọc, ngươi còn định làm lo/ạn đến bao giờ? Ta đã nói rồi, ta bị mất trí nhớ, chẳng còn nhớ gì chuyện trước kia."
"Nhưng ba năm qua là Dung Nhi đã c/ứu mạng ta, nàng ấy có ơn với ta, vị trí bình thê này, ta nhất định phải trao cho nàng ấy."
Nữ nhân tên Tần Mạn Dung kia nước mắt lưng tròng, định quỳ xuống trước mặt ta: "Tỷ tỷ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của muội, xin tỷ đừng trách phu quân. Chỉ cần để phu quân được về nhà, Dung Nhi nguyện làm thiếp, làm nô làm tỳ đều được."
Thật là một cảnh tượng tình thâm nghĩa trọng. Nếu ta là một khuê phụ oán h/ận, e là lúc này đã khóc đến đ/ứt ruột đ/ứt gan, hoặc vì danh tiếng hiền lương thục đức mà c.ắ.n răng nuốt miếng đắng này vào lòng. Nhưng tiếc thay, ta là Khương Thời Ngọc.
Là Khương Thời Ngọc đã chèo lái Hầu phủ suốt ba năm, khiến sản nghiệp gia tộc tăng gấp ba lần.
Ta đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, lạnh lùng cười nhạt: "Ở đâu ra lũ đi/ên cuồ/ng, dám chạy đến cửa Hầu phủ mà diễn trò?"
Bùi Thiệu Nguyên sa sầm mặt mũi: "Khương Thời Ngọc, ngươi còn giả ngốc cái gì? Ta là Bùi Thiệu Nguyên! Là phu quân của ngươi!"
Ta quay sang nhìn quản gia bên cạnh: "Quản gia, phu quân ta hiện ở đâu?"
Quản gia vốn là người lanh lợi, lập tức khom người, dõng dạc thưa: "Bẩm phu nhân, Hầu gia vào ba năm trước đã chiến t.ử sa trường, thi cốt không còn. Linh vị hiện đang được thờ phụng trong Từ đường, hưởng hương hỏa của toàn tộc, Thánh thượng còn đích thân ban cho hai chữ 'Trung Dũng'."
Ta gật đầu, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, đ.â.m thẳng vào Bùi Thiệu Nguyên: "Nghe thấy chưa? Phu quân ta là bậc đại anh hùng, sớm đã không còn trên cõi đời này rồi. Ngươi là hạng vô lại đầu đường xó chợ, dẫn theo loại nữ nhân bất chính và đứa con hoang kia mà cũng dám mạo danh tước hiệu Hầu môn? Ta thấy ngươi chán sống rồi!"
2.
Bùi Thiệu Nguyên hiển nhiên không lường trước được phản ứng này của ta. Trong ấn tượng của hắn, ta phải là kẻ nhất mực nghe lời, coi phu quân là trời, thấy hắn trở về thì phải vui mừng khôn xiết mà khóc lóc t.h.ả.m thiết mới đúng.
Hắn tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, chỉ tay vào mặt ta: "Hay cho một Khương Thời Ngọc, ta thấy ngươi là muốn đ/ộc chiếm gia sản Hầu phủ! Ta tuy dung mạo có chút thay đổi, nhưng giọng nói này, vóc dáng này, lẽ nào ngươi không nhận ra?"
Tần Mạn Dung cũng ở bên cạnh phụ họa, khóc như hoa lê gặp mưa: "Tỷ tỷ, phu quân trên chiến trường bị thương nên mặt có vết s/ẹo, nhưng chàng thực sự là Thế t.ử gia mà. Sao tỷ có thể nhẫn tâm như thế, đến cả người chung chăn chung gối cũng không nhận?"
Bách tính đứng xem bắt đầu chỉ trỏ bàn tán. Dù sao khuôn mặt kia của Bùi Thiệu Nguyên tuy có đen đi, có thêm vết s/ẹo, nhưng người quen nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra bảy tám phần.
Có kẻ xì xào: "Trông giống Bùi Hầu gia thật đấy."
"Phải đó, hay là Bùi phu nhân sợ ngoại thất vào cửa nên cố tình không nhận?"
Bùi Thiệu Nguyên nghe thấy gió chiều đã đổi hướng, trên mặt lộ ra một tia đắc ý. Hắn ưỡn n.g.ự.c, sải bước định xông vào cửa: "Tránh ra! Ta phải đi gặp mẫu thân! Mẫu thân nhất định sẽ nhận ra ta!"
Ta vẫn bất động thanh sắc, chỉ khẽ phẩy tay.
Mười mấy gia đinh đã phục sẵn sau cánh cửa, tay lăm lăm gậy gộc, "ào" một cái xông ra, trực tiếp vây khốn ba người bọn họ.
Bùi Thiệu Nguyên khựng bước, không thể tin nổi nhìn ta: "Ngươi dám sao?"
Ta kh/inh miệt nhìn hắn: "Có gì mà không dám?"
"Phu quân ta là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, c.h.ế.t vinh hiển. Thánh thượng vì an ủi dụ Hầu phủ, không chỉ ban thưởng vàng bạc mà còn phong ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, giờ đây cả Hầu phủ này là gia đình trung liệt do đích thân Ngự b.út đề tặng."
Ta thong thả bước xuống bậc thềm, nhìn thẳng vào mắt Bùi Thiệu Nguyên, hạ thấp giọng nói đủ cho hai người nghe: "Bùi Thiệu Nguyên, ngươi nghĩ cho kỹ đi. Nếu ngươi sống sót trở về, đó là tội khi quân. Nếu ngươi c.h.ế.t đi, ngươi là vị trung liệt. Ngươi nghĩ xem, Thánh thượng mong ngươi sống, hay mong ngươi c.h.ế.t?"
Đồng t.ử của Bùi Thiệu Nguyên co rụt lại.
Ta đứng thẳng người, quát lớn: "Đánh cho ta! Đánh thật mạnh! Đánh đuổi quân điêu dân mạo danh mệnh quan triều đình để hành nghề l.ừ.a đ.ả.o này ra ngoài!"
Gia đinh sớm đã nhận tiền thưởng của ta, ra tay không chút nương tình. Gậy gộc rơi xuống như mưa rào. Bùi Thiệu Nguyên tuy có chút căn cơ võ học, nhưng ba năm qua trong chốn ôn nhu hương đã sớm hao mòn thân thể, lại phải che chở cho Tần Mạn Dung và hài nhi, nên chẳng mấy chốc đã bị đ.á.n.h cho ôm đầu chạy thục mạng.
"Khương Thời Ngọc, ả đ/ộc phụ này, ta sẽ lên quan phủ tố cáo ngươi!"
Vẻ ung dung quý phái lúc nãy của Bùi Thiệu Nguyên hoàn toàn tan biến. Dưới những làn roj gậy không thương tiếc, hắn t.h.ả.m thiết kêu la, bị gia đinh lôi đi như lôi một con ch.ó c.h.ế.t ra giữa đại lộ. Tần Mạn Dung thét lên che chở cho con, b.úi tóc tinh xảo đã rũ rượi, trông nhếch nhác không chịu nổi.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook