THIÊN MỆNH CỔ NỮ

THIÊN MỆNH CỔ NỮ

Chương 2

14/04/2026 14:48

Hắn dùng sức đẩy mạnh ta ra: "Đừng nằm mơ, ta tuyệt đối không chạm vào ngươi đâu."

Ta ngã nhào xuống đất, thút thít ra vẻ ủy khuất: "Điện hạ, thần thiếp chỉ muốn nhảy một điệu cầu phúc cho Người, không biết đã làm gì khiến Người phẫn nộ?"

Hắn ngẩn ra. Ta thấy sự hoang mang trong mắt hắn. Ta quá hiểu phong thái của Bích Liễu. Ta vốn trầm mặc, tính tình bướng bỉnh, có khổ cũng nuốt vào trong. Còn Bích Liễu thì ngược lại, nàng ta luôn dùng vẻ yếu đuối để thu phục nam nhân. Ta nay học theo dáng vẻ ấy, quả nhiên khơi dậy lòng thương xót của Triệu Chân.

"Ngươi... ngươi thực sự muốn vì ta mà khởi vũ cầu phúc?"

Ta gật đầu: "Người là phu quân, là bầu trời của thiếp, thiếp nguyện vì Người đêm đêm khởi vũ."

Tộc Thánh nữ ai ai cũng học vũ đạo từ nhỏ. Ta lại càng khổ luyện nhiều hơn. Điệu múa này không chỉ cầu phúc mà nhìn vào còn vô cùng mãn nhãn.

Ta thấy rõ ánh nến lay động trong mắt Thái t.ử, và cả sự kinh ngạc không giấu giếm. Ta biết, mình đã làm đúng.

Năm đêm liên tiếp, đêm nào ta cũng khởi vũ cho Thái t.ử. Thiên hạ đều nói: Thánh nữ Hạ gia yêu Thái t.ử đến phát đi/ên, bất chấp thân thể để cầu phúc mỗi đêm.

Triệu Chân nhìn dáng vẻ hơi suy nhược của ta, ánh mắt trở nên phức tạp: "Bích Chu, Phụ hoàng đã cao tuổi, việc triều chính của ta ngày càng nặng nề, thật không còn tâm trí bàn chuyện nam nữ."

Ta cười dịu dàng: "Thần thiếp hiểu, chính vì Điện hạ vất vả nên thiếp mới càng phải cầu phúc cho người."

Trong mắt hắn thoáng hiện tia áy náy: "Bích Chu, sau này... ta sẽ đối xử tốt với nàng."

Trong lòng ta cười lạnh không dứt, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ không quan tâm: "Điện hạ, thiếp có một thỉnh cầu quá phận." Ta rụt rè nhìn hắn, "Mới vào Đông cung, thiếp thường cảm thấy cô đơn buồn tẻ, lại nhớ đến người thân trong nhà... Thiếp muốn đón tỷ tỷ vào Đông Cung ở lại vài ngày, không biết Điện hạ có chấp thuận?"

Ta thấy rõ đôi mắt Triệu Chân sáng rực lên. Hắn khẽ ho khan: "Thái t.ử phi cứ tự mình quyết định là được."

Ta một mặt tạ ơn, một mặt che đi nụ cười lạnh nơi khóe môi. Các người đã yêu nhau đến thế, ta sẽ thành toàn cho các người.

Bích Liễu vào Đông Cung ngay ngày hôm đó. Thấy ta diện y phục lộng lẫy, mắt nàng ta thoáng qua tia đố kỵ: "Nghe nói muội muội vì Thái t.ử mà khởi vũ năm ngày liền?"

Ta thừa hiểu sự mỉa mai của nàng ta, nhưng giả vờ như không biết: "Muội nay đã là Thái t.ử phi, đương nhiên phải lấy phu quân làm trọng."

Bích Liễu cười: "Vậy chúc muội muội... được như ý nguyện."

Nàng ta tưởng rằng ta đang hao tổn thánh lực để nuôi dưỡng một kẻ không yêu mình. Nàng ta đâu có ngờ, ngay từ lúc vừa trùng sinh, ta đã lẻn vào cấm địa của tộc, luyện mình thành Cổ nữ.

Thánh nữ khởi vũ, chữa lành bách b/ệnh.

Cổ nữ khởi vũ, gieo Cổ hạ đ/ộc.

Sau năm ngày, trên người Triệu Chân đã sớm mang theo Cổ đ/ộc của ta.

4.

Ta sắp xếp cho Bích Liễu một sân viện chỉ cách tẩm điện của Thái t.ử đúng một bức tường. Có di huấn của Tiên hoàng, Triệu Chân chẳng dám công khai mây mưa cùng nàng ta, nhưng đôi nam nữ đang lúc có tư tình, gặp nhau chẳng khác nào củi khô bốc lửa. Một bức tường ấy, nào có ngăn nổi tình nồng, ngược lại còn tựa như lớp sa mỏng hư ảo, khiến cuộc tình vụng tr/ộm càng thêm phần kí/ch th/ích.

Trên người Triệu Chân có Cổ đ/ộc của ta. Đêm đầu tiên Bích Liễu nhập cung, ta đã thông qua Cổ trùng mà cảm ứng được sự hoan lạc của đôi cẩu nam nữ đó. Ta châm một nén Cổ hương, từ từ chìm vào cõi mộng ảo lờ mờ. Thần thức ta nương theo khói hương, tìm đến nơi Triệu Chân đang ngự.

"A Liễu, làm khổ nàng rồi." Triệu Chân vuốt ve bờ vai Bích Liễu, gương mặt tràn đầy vẻ xót xa.

Bích Liễu yếu mềm tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn: "Chân ca ca làm vậy cũng là vì A Liễu... Người thực sự chịu ủy khuất, chính là muội muội."

"Nàng đúng là quá lương thiện." Triệu Chân khẽ nựng mũi nàng ta, "Nàng để nàng ta hưởng thụ vinh quang Thánh nữ bao nhiêu năm qua, lẽ ra nàng ta phải mang ơn đội nghĩa mới phải."

"Ôi, tiếc là muội muội chẳng thể hiểu cho thiếp." Bích Liễu nhíu mày, trông thật đáng thương tội nghiệp, "Từ nhỏ muội ấy đã không thân thiết với thiếp, giờ đón thiếp vào Đông cung, e là muốn nhìn thiếp đ/au lòng mà thôi."

Ánh mắt Triệu Chân chợt lóe lên tia hung hiểm: "Ta cứ ngỡ nàng ta là kẻ tốt lành, hóa ra lại tâm cơ đến thế."

Bích Liễu chân thành khẩn cầu: "Chân ca ca, chàng đừng trách muội ấy..."

Cổ hương ch/áy tận, ta mở mắt nhìn ánh nến lung linh. Chút do dự cuối cùng trong lòng ta hoàn toàn tan biến. Vinh quang Thánh nữ ư? Đã đến lúc trả lại cho ngươi rồi.

Một mặt ta giả vờ như không hay biết, để mặc Triệu Chân và Bích Liễu ngày càng càn quấy. Mặt khác, ta lại sai người tung tin đồn về mối tình vụng tr/ộm giữa Thái t.ử và trưởng nữ Hạ gia khắp thành Trường An. Lời ra tiếng vào chẳng mấy chốc đã lọt đến tai Triệu Chân. Thái t.ử điện hạ nổi lôi đình, đ/ập nát cả một phòng trân bảo. Thế nhưng, kẻ ta thuê đều là đám hành khất lưu lạc, dù Triệu Chân có muốn tra cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

"Là ngươi!" Đêm ấy, Thái t.ử đ/á văng cửa phòng ta, "Chính là ngươi làm!"

Ta học theo dáng vẻ của Bích Liễu, gạt lệ sầu bi: "Điện hạ, từ khi gả vào Đông cung, thần thiếp chưa từng bước chân ra khỏi cửa, nơi xa nhất cũng chỉ là Liễu Tâm Viện của tỷ tỷ, làm sao có thể đi rêu rao lời đồn đãi ấy?"

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 14:47
0
14/04/2026 14:48
0
14/04/2026 14:48
0
14/04/2026 14:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

5 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

7 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

11 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

18 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

21 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

23 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

29 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

45 phút
Bình luận
Báo chương xấu