Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Một Omega khiếm khuyết như mày mà cũng mơ tưởng trèo cao sao?"
"Cái thói thanh cao giả tạo của mày, tao đã sớm ngứa mắt từ lâu rồi!"
"Nếu không phải vì mày có cái mặt tiền này, tao đã đ/á văng mày từ tám đời rồi!"
"Bây giờ thì hay rồi, đằng nào mày cũng chẳng đẻ được, làm thế nào cũng không sợ dính bầu, hay là về làm tình nhân cho tao đi?"
"Phục vụ tao cho tốt vào, tao còn bố thí cho thêm vài đồng."
Giữa những lời nhục mạ á/c đ/ộc ấy, tôi nhìn gã Alpha đó với ánh mắt trầm mặc, đang cân nhắc xem nên đ/á/nh g/ãy của gã mấy cái răng thì Sở Tầm xuất hiện.
Em ấy trực tiếp lao lên phía trước, thay tôi đưa ra quyết định - đ/á/nh cho gã rụng sạch cả hàm răng, "Mẹ kiếp, ông đây gh/ét nhất hạng người b/ắt n/ạt Omega yếu đuối!"
Đánh xong, em ấy lạnh lùng quay đầu nhìn tôi, "Anh... không sao chứ?"
Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, biểu cảm của em ấy đã sững sờ. Mãi cho đến khi tôi đưa khăn giấy cho em ấy, em ấy mới sực tỉnh, gương mặt thoáng chốc đỏ bừng như gấc chín, "Tôi, bình thường tôi không b/ạo l/ực thế này đâu!"
Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lại. Vốn tưởng đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, nào ngờ sau này lại nảy sinh thêm bao nhiêu dây dưa.
Sau khi hủy bỏ hôn ước, đãi ngộ của tôi ở gia tộc trái lại chưa từng bị giảm sút. Tất cả là nhờ vào sự theo đuổi của Sở Tầm.
Thế nhưng tôi vừa mới trải qua một cuộc hôn nhân liên minh thất bại, đối với Sở Tầm chẳng chút cảm giác. Tôi chỉ muốn dựa vào nỗ lực của bản thân để thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của gia tộc.
Đã mấy lần tôi khéo léo từ chối, nhưng em ấy cứ như thể không hiểu tiếng người, vẫn mặc nhiên theo đuổi theo cách của riêng mình. Chính điều này đã khiến tôi cảm nhận rõ rệt sự đố kỵ của đám con cháu trong tộc.
"Nhà họ Sở là hạng gia thế nào, cũng đến lượt một Omega khiếm khuyết như mày chạm vào sao?"
"Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, mày không gả vào đó nổi đâu!"
"Sở thiếu gia chẳng qua là tuổi trẻ ham vui, muốn chơi đùa chút thôi."
"Khuyên mày đừng có tin là thật!"
Thế nhưng, hành động hết lần này đến lần khác của Sở Tầm đã t/át thẳng vào mặt tất cả bọn họ. Đối với tôi, hình như em ấy là chân tâm thật lòng.
Gia tộc họ Sở quyền thế, môi trường sống ưu việt. Sở Tầm vốn dĩ đã là vị quý tộc ngậm thìa vàng, tập trung ngàn vạn sủng ái, chưa kể em ấy còn là một Alpha cấp cao nhất. Trong lúc tất cả mọi người đều không tin em ấy có thể kiên trì theo đuổi, em ấy đã theo đuổi tôi suốt ba năm ròng rã.
Và cuối cùng tôi cũng tin vào sự chân thành ấy, lần đầu tiên đưa ra lời phản hồi. Ngày hôm đó, em ấy vui sướng đến mức nhảy dựng lên. Giống như một chú cún con nhiệt tình vừa được chủ nhân khen ngợi, em ấy cứ muốn rúc vào người tôi. Đôi mắt đẹp đẽ tràn đầy kỳ vọng nhìn tôi chăm chú: "Anh đã đồng ý ở bên em rồi thì không được hối h/ận đâu đấy! Cũng không được nuôi 'phòng nhì' ở bên ngoài đâu! Anh biết mà, em thích anh nhất trên đời!"
Sở Tầm nhìn tôi chằm chằm, dáng vẻ vô cùng thiếu cảm giác an toàn. Tôi bị em ấy quấn quýt đến phát cười, khẽ gật đầu đưa ra lời cam kết: "Được, đời này anh chỉ có mình em! Tuyệt đối không nuôi 'phòng nhì'!"
Lời vừa dứt, Sở Tầm đã nhảy cẫng lên tại chỗ: "Tốt lắm! Đã ghi âm rồi nhé! Nếu anh mà dám nuôi 'phòng nhì', em sẽ... em sẽ..."
"... Em sẽ đặt đoạn ghi âm này ở đầu giường anh, phát lặp đi lặp lại hàng ngày!"
Tôi khẽ cười, cảm thán sự đơn thuần đến ngây ngô của Sở Tầm. Đúng là một lời đe dọa chẳng có chút sát thương nào. Thế nhưng giờ đây, đoạn ghi âm vẫn còn nằm trong điện thoại, mà người ghi âm lại đang chủ động đòi làm "phòng nhì" cho tôi...
"Alo, Nguyên Thanh à? Sao hôm nay lại nhớ đến việc gọi điện cho lão già này thế?"
"Có phải thằng ranh con kia lại làm con tức gi/ận không?"
Dòng suy nghĩ quay trở lại, tôi nghe thấy tiếng cười sảng khoái như tiếng chuông đồng của ba Sở Tầm vang lên trong điện thoại. Nhất thời á khẩu, tôi đột nhiên không biết phải mở lời thế nào.
"Ba, em ấy không làm con gi/ận."
"Ồ, lạ nha, hôm nay thằng nhóc đó không quấn lấy con sao?"
Sau một hồi im lặng, tôi chụp một tấm ảnh Sở Tầm đang trông ngóng nhìn mình rồi gửi cho ba của em ấy. Sau đó, giữa tiếng thắc mắc của ông, tôi khó khăn mở lời: "Cũng không có chuyện gì lớn đâu ạ, chỉ là em ấy bị xe tông rồi mất trí nhớ. Đang đòi làm 'phòng nhì' cho con ở bên ngoài.". Câu nói này trực tiếp khiến ba của Sở Tầm cũng phải c/âm nín.
Mãi một lúc lâu sau ông mới hoàn h/ồn. Tôi có thể tưởng tượng được bộ râu của ông đang run lên vì tức gi/ận, "Con nói cái gì? Nó đường đường là Đại thiếu gia nhà họ Sở mà không làm, lại muốn ra ngoài làm 'tiểu tam' cho con ư? Nó còn cần cái mặt mũi nữa không hả? Còn chút cốt cách nào không? Bệ/nh viện nào? Ba đến ngay lập tức!"
Tôi đưa tay sờ mũi, có chút chột dạ báo địa chỉ.
Khi mang điện thoại trở lại phòng bệ/nh, tôi bắt gặp đôi mắt sáng rực lên ngay tức khắc của Sở Tầm. Em ấy thận trọng khẽ giục: "Anh hỏi thế nào rồi? Anh trai kia có đồng ý không?"
Tôi có chút bất lực, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà Sở Tầm đã gọi đối tượng kết hôn hư cấu của tôi là "anh trai" rồi. Vừa buồn cười, vừa chẳng biết phải bình luận thế nào. Thế nhưng, tôi vẫn phải giả vờ nghiêm túc: "Cứ đợi đi."
Chương 7
Chương 10.
Chương 8.
Chương 11.
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook