Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- TRƯ NAM
- Chương 3
Bố mẹ đã ra ngoài từ sớm, bảo là để không làm phiền đêm động phòng của em trai.
Giờ đây, dù nó có vùng vẫy thế nào cũng chẳng có ai đến c/ứu.
Tôi bước vào, đưa tay gi/ật phăng miếng vải nhét trong miệng nó ra.
"Mày còn đứng ngây ra đó làm gì, mau cởi trói cho tao!" Nó gào lên, chân còn cố hết sức đ/á vào người tôi: "Nghe thấy không, hay tai mày cũng bị đá/nh cho đi/ếc rồi?!"
Chân tôi bị đ/á đ/au nhức, không nhịn được nữa liền t/át thẳng vào mặt nó: "Cởi trói cho mày làm gì! Để mày b/án tao đi à?"
Lòng bàn tay tôi đ/ập vào khuôn mặt b/éo ngậy của nó, dính đầy mỡ.
Em trai ngẩng đầu, nhìn tôi đầy khó tin: "Mày dám đá/nh tao? Đồ tiện nhân, mày cùng một bọn với chúng nó! Rốt cuộc các người muốn làm gì?!"
Oán khí tích tụ hơn mười năm qua, đến khoảnh khắc này cuối cùng không thể kìm nén được nữa. Tôi r/un r/ẩy toàn thân, nhưng vẫn cố nắm ch/ặt cây gậy bên cạnh, đi/ên cuồ/ng đá/nh vào người nó.
"Dựa vào đâu mà mày gọi tao như thế!"
"Mày tưởng ai cũng thích mày sao? Cũng không tự nhìn lại bộ dạng mình xem!"
"Chỉ vì mày là con trai mà bố mẹ đều bênh vực, mày đi ch*t đi, đừng có quay về nữa!"
Cây gậy giáng xuống người nó, nhưng bị Tiểu Yến chặn lại: "Cẩn thận chút, đừng để chảy m/áu ra ngoài, vốn dĩ đã chẳng có bao nhiêu để uống rồi."
Ánh mắt em trai từ gi/ận dữ chuyển sang k/inh h/oàng, nó vùng vẫy dữ dội: "Không phải! Tao không phải người các người tìm! Các người tìm nhầm người rồi, các người đều bị lừa rồi!"
Nghe thấy vậy, tôi sững người.
Nó dường như biết mục đích của chúng tôi, nhưng bị lừa là ý gì?
Nhưng đã quá muộn, mấy cô gái đều bước vào, tay cầm bát đũa, còn cầm theo cả d/ao lọc xươ/ng: "Con lợn b/éo ch*t ti/ệt! đ/è nó xuống!"
Tôi bị đẩy tới, r/un r/ẩy đ/è ch/ặt cổ em trai.
Nó không vùng vẫy nữa mà đột nhiên nghiêng đầu nhìn tôi, trong khe mắt đen ngòm ấy, ngay cả con ngươi cũng chẳng thấy đâu.
"Sắp tới lượt mày rồi."
Tôi bị câu nói đó dọa cho gi/ật thót, chưa kịp phản ứng đã thấy mặt nóng bừng.
Không biết là ai đã ch/ém một nhát vào cổ em trai, m/áu tươi phun ra như suối, thậm chí b/ắn cả vào miệng tôi.
Tiểu Yến và những người khác tham lam áp miệng vào, tranh nhau uống m/áu của em trai. Có đứa thậm chí còn giơ bình nước lên, cẩn thận hứng lấy.
Dạ dày tôi cuộn trào, vội bịt miệng chạy ra ngoài.
Vừa đến cửa tôi đã nôn thốc nôn tháo, mùi tanh tưởi đó dường như vẫn còn đọng lại trong miệng, hôi đến mức kỳ quái.
Tôi muốn chạy đến bên giếng nước để súc miệng, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy bố mẹ.
Họ đứng trong sân, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào cái x/ác của em trai, phía sau còn có cả mụ bà mối.
"Mẹ!" Tôi vội chạy tới, "Em trai nó..."
Lời chưa nói hết, mẹ tôi bỗng nhiên mỉm cười: "Xả hết m/áu chưa? Thế thì thu tiền được rồi nhỉ?"
Bà mối liếc nhìn vào trong nhà, lập tức đưa ra một xấp tiền đỏ dày cộm: "Đây là tiền m/ua m/áu như đã thỏa thuận, không thiếu một xu."
Trước mắt tôi trời đất quay cuồ/ng, rõ ràng là giữa trưa mà toàn thân lại lạnh toát.
Đây là ý gì? Chẳng lẽ bố mẹ biết em trai là Trư Nam? Vậy mà vẫn coi nó như lợn để b/án đi, mặc cho bọn họ xả sạch m/áu của nó?
Trong sân nồng nặc mùi tanh tưởi, bố mẹ lại vô cùng phấn khích, thậm chí còn lấy bình nước ra bảo bà mối cũng đi hứng lấy một ít.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, vội chạy về phòng ngủ.
Mọi thứ quá q/uỷ dị, bố mẹ từ bao giờ lại trở nên tà/n nh/ẫn đến thế? Hơn nữa, những lời em trai nói trước khi ch*t có ý nghĩa gì?
Không biết có phải vì quá sợ hãi mà h/ồn bay phách lạc hay không, tôi cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.
Chương 3
Chương 13
Chương 10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook