Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tuế Ninh lại mơ thấy biển lửa mênh mông ấy giữa đêm khuya, sự sợ hãi và thống khổ đan xen vào nhau, tựa như những sợi tơ thắt ch/ặt lấy cổ làm cậu khó lòng hô hấp.
Không!
Đừng mà!
Cậu r/un r/ẩy bừng tỉnh, đưa tay lau mặt, đầu ngón tay dính đầy chẳng rõ là nước mắt hay mồ hôi.
Cậu ngồi dậy, ôm lấy chú gấu bông màu vàng để xoa dịu nỗi bất an trong lòng mình.
Một lát sau.
Hứa Thập An thấy đèn trong phòng Tuế Ninh vẫn sáng, cửa phòng lại không đóng nên ông nhẹ nhàng gõ cửa.
“ Ninh Ninh, ba vào được không? ”
Tuế Ninh dụi dụi mắt: “ Được ạ, ba. ”
Hứa Thập An thấy hốc mắt Tuế Ninh đỏ hoe liền vội vàng ngồi xuống mép giường, kéo cậu vào lòng ngựk.
“ Lại gặp á/c mộng sao? ”
Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, ông đ/au lòng khôn xiết, khẽ vỗ về bờ vai cậu rồi hỏi: “ Bảo bối đừng sợ, con đã mơ thấy gì vậy? ”
Mấy ngày trước Tuế Ninh đột ngột phát sốt giữa đêm, hôn mê suốt một ngày một đêm. Vất vả lắm mới tỉnh lại thì những ngày qua cậu lại thường xuyên gặp á/c mộng, ban ngày vừa mới khá hơn một chút thì buổi tối lại bắt đầu bị bóng đ/è.
Tuế Ninh lắc đầu, nhẹ nhàng dựa vào ông: “ Không có gì đâu ạ. ”
Hứa Thập An thấy cậu không chịu nói thì trong lòng cũng bồn chồn lo lắng theo.
Tuế Mặc đứng ở cửa phòng, ông đeo chiếc kính râm màu đen, ánh đèn chiếu rọi lên những đường nét tuấn tú trên gương mặt ông, nơi đuôi mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn, toát ra khí chất lạnh lùng mà ổn trọng.
“ Làm sao vậy? Có cần gọi bác sĩ tới đây không? ”
Hứa Thập An sờ trán cậu con trai út rồi nói: “ Không sốt, chắc là lại gặp á/c mộng rồi. ”
Tuế Ninh dựa vào đầu giường, ôm lấy cánh tay Hứa Thập An, nhỏ giọng nói: “ Cha ba, con không sao đâu, hai người về nghỉ ngơi đi ạ. ”
“ Ba đợi con ngủ rồi mới đi. ”
Tuế Ninh nằm ngay ngắn trở lại, Hứa Thập An đắp chăn cẩn thận cho Tuế Ninh, giống như lúc cậu còn nhỏ mà nhẹ nhàng vỗ về bờ vai, bầu bạn cùng cậu vào giấc ngủ.
“ Ngủ đi, ba và cha con đều đang canh chừng cho con mà. ”
Tuế Ninh lại chớp chớp đôi mắt to, chẳng hề cảm thấy buồn ngủ.
Ánh mắt cậu dõi theo gương mặt của Tuế Mặc và Hứa Thập An, trong lòng dâng lên một nỗi u sầu, thật khó có thể tưởng tượng được sau khi mình ch*t đi, cha và ba đã phải chấp nhận sự thật kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh như thế nào.
Hứa Thập An bất đắc dĩ nói: “ Hay là ngày mai xin nghỉ một ngày đi, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. ”
“ Không cần đâu, con muốn đến trường. ” Tuế Ninh nói xong mới ngoan ngoãn khép mắt lại.
Học kỳ đã sắp kết thúc, nếu lại xin nghỉ thì sợ rằng sẽ chậm trễ tiến độ. Đây là ngôi trường đại học mà vất vả lắm cậu mới thi đỗ, đời này cậu nhất định phải thuận lợi tốt nghiệp.
Có lẽ sự đồng hành của các ba đã mang lại cảm giác an toàn nên cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hứa Thập An nhìn gương mặt nhỏ nhắn g/ầy gò của Tuế Ninh, đ/au lòng đến mức đôi chân mày ôn nhu nhíu ch/ặt lại.
“ Sao mấy ngày nay Tuế Ninh cứ gặp á/c mộng mãi thế nhỉ? ”
Tuế Mặc ôm lấy vai Hứa Thập An, khẽ nói: “ Về thôi, nó vất vả lắm mới ngủ được, đừng làm nó thức giấc. ”
“ Vâng. ”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook