Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngoại trừ ba tôi, trong thôn cũng hầu như không hề tổ chức tang lễ nào khác. Đến mức, các thủ tục tang m/a đều trở nên lóng ngóng, không chuyên nghiệp. Điều này thật bất thường đối với một thôn có nhiều người cao tuổi.
Những điều tai nghe mắt thấy đó dần khiến tôi xua tan đi những nghi hoặc. Tôi nhìn sang mẹ, dường như ngoài ngày hôm đó ở sau núi, mẹ chưa từng biểu lộ sự hung bạo, tàn á/c đến vậy. Ngày thường, ngay cả một con gà công nghiệp mẹ cũng không dám g.i.ế.c.
Chuyện đó cứ thế trôi qua, chỉ là khi Trưởng thôn rời đi, ánh mắt ông ánh lên thêm chút lạnh lùng.
...
Ngày hôm sau, thôn bắt đầu giới nghiêm buổi tối, và còn xuất hiện thêm nhiều lá bùa vàng dán khắp nơi.
Mẹ tôi nói: “Chuyện của ba con xảy ra quá bất thường. Mọi người làm vậy cũng là để đề phòng thôi, con đừng lo lắng!”
Miệng mẹ nói vậy, nhưng cơ thể lại thành thật hơn nhiều. Chỉ trong vài ngày, mẹ đã thu dọn sạch sẽ mọi thứ trong nhà. Thậm chí, mẹ còn lấy ra một chiếc túi vải nhỏ không biết lấy từ đâu, bên trong toàn là những thỏi vàng 9999 bé bằng ngón tay cái.
Tôi hỏi mẹ: “Sao nhà mình lại có nhiều vàng thế này ạ?”
Mẹ không trả lời, chỉ dùng lý do không muốn để lộ tài sản mà đ.á.n.h lạc hướng tôi. Nhưng điều tôi thấy kỳ lạ là trước đây nhà tôi nghèo đến mức phải v/ay ngân hàng, cha mẹ tôi đã từng cãi vã to tiếng đến mức muốn ly hôn. Nếu thật sự có số vàng này, sao gia cảnh lại khốn khó đến nhường ấy?
Thấy tôi còn muốn hỏi thêm, mẹ thở dài: “Đây là vốn riêng của mẹ, được đúc lại thành vàng. Con phải hiểu khổ tâm của mẹ. Sau này, con phải thành danh, làm Giám đốc để nuôi mẹ nhé?”
Tôi còn chưa kịp đáp lời, cánh cửa phòng đã bị gõ.
Trưởng thôn đứng trước cửa nhà tôi, nhả khói t.h.u.ố.c lá: “Vợ nhà lão Trương à, sao thế? Nghe nói cô định b/án nhà đi à?”
Mẹ tôi gật đầu, rồi khép cánh cửa lại.
Tôi đứng trong phòng không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy sắc mặt mẹ ngày càng khó coi.
Lúc trở vào nhà, mẹ tôi nói: “Con à, mẹ con mình không đi nữa. Không đi nữa.”
...
Đến nửa đêm, bà Hoàng, người đồng cốt nổi tiếng của thôn, đến nhà tôi.
Bà nói với mẹ tôi: “Chuyện nhà cô, Trưởng thôn bảo tôi đến xem xét Âm Dương giúp. Mắt thằng bé này có căn, biết đâu nó đã thấy được vài điều gì đó.”
Bà Hoàng không cần biết tôi có đồng ý hay không, bà bảo mẹ tôi giữ ch/ặt lấy tôi. Bà vẽ đầy bùa chú lên người tôi bằng mực tàu, rồi giơ cao ba nén nhang, đ/ốt lên và khấn vái.
Phía sau lưng bà, tôi nhìn thấy một cái bóng mờ ảo, giống như một con rắn hổ mang chúa khổng lồ. Đôi mắt của con rắn đó ghì ch/ặt lấy tôi. Khi tôi và nó nhìn nhau, tôi chỉ thấy đầu óc mình đ/au nhức như muốn vỡ tung.
Tôi đ/au đớn quằn quại, trong đầu tôi toàn là tiếng q/uỷ gõ cửa, “cốc cốc cốc” vang lên không ngừng.
Tôi ngã thẳng đờ về phía sau, và giọng nói bí ẩn kia xuất hiện lần thứ ba:【Người trong thôn sẽ không đời nào để hai mẹ con con đi đâu!】
【Bà Hoàng trước mặt con đây, cũng chẳng phải người tốt lành gì!】
【Mau tìm cách trốn thoát đi!】
Khoảnh khắc giọng nói biến mất, con rắn hổ mang chúa phía sau lưng bà Hoàng vỡ tan thành từng mảnh ảo ảnh. Đầu tôi không còn đ/au nữa, nhưng bà Hoàng lại phun ra một ngụm m.á.u đen, rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trước khi ngất đi, bà Hoàng thều thào: “Thứ này… linh thiêng thật!”
03.
Bà Hoàng hôn mê một ngày một đêm. Khi tỉnh lại, bà ta nói chuyện cũng đã thấy khó khăn.
Tuy nhiên, ánh mắt nham hiểm của bà ta vẫn không hề thay đổi. Bà ta dùng giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định chất vấn tôi: “Cháu… đã nghe thấy thứ gì nói chuyện?”
Tôi sợ hãi trước ánh mắt của bà Hoàng, lùi người lại. Mẹ tôi đưa tay vỗ nhẹ hai cái vào lưng tôi.
Tôi lắp bắp không nói nên lời. Bà Hoàng dùng hai tay chống đỡ, từng chút một trườn về phía tôi: “Nói! Cháu đã nghe thấy thứ gì nói chuyện?”
Mẹ tôi cũng đưa mắt ra hiệu, bảo tôi phải thành thật kể cho bà Hoàng. Tôi r/un r/ẩy, kể lại tất cả những gì giọng nói kia đã nói với bà Hoàng.
Bà Hoàng gật gù, rồi bảo mẹ tôi lấy ra một lá bùa hộ mệnh từ gói đồ của bà ta.
Bà Hoàng đ/ốt ch/áy lá bùa, toàn bộ tro tàn rơi xuống chăn. Bà ta bảo mẹ tôi hòa tro bùa với nước và bắt tôi uống.
Tôi làm theo lời bà, uống cạn hết ly nước.
Bà Hoàng gật đầu vẻ hài lòng: “Giọng nói mà cháu nghe thấy là của tà m/a. Giao dịch với tà m/a, ắt sẽ tan nhà nát cửa. Lá bùa này của ta đã phong bế giác quan thứ sáu (linh thức) của cháu. Kể từ nay, cháu sẽ không thể giao tiếp với những thứ tâm linh x/ấu đó được nữa.”
Lời của bà Hoàng còn chưa dứt, tôi đã bắt đầu sốt cao, người mê man. Mẹ ôm tôi về phòng ngủ.
Nửa đêm, tiếng q/uỷ gõ cửa lại vang lên. Nhưng những lời nó nói, tôi không còn nghe rõ nữa.
Chỉ cảm thấy những tiếng dữ liệu bị nhiễu xè xẹt xè xẹt vang lên trong tai, đầu óc tôi đ/au nhức dữ dội, cho đến khi tôi bất tỉnh nhân sự.
Cơn sốt cao kéo dài suốt ba ngày mới thuyên giảm, nhưng mẹ tôi vẫn không cho tôi ra khỏi phòng.
Mẹ nói: “Con vừa mới khỏi sốt. Thôn mình dạo này đang nhiễu lo/ạn dịch cúm lạ, con đừng ra ngoài. Nếu lây bệ/nh thì không tốt đâu. Ngoan, nghe lời mẹ nhé!”
Liên tục mấy ngày, chỉ có mẹ tôi một mình đi ra ngoài, nhưng mẹ lại không hề bị sao. Tôi bắt đầu b/án tín b/án nghi về chuyện dị/ch bệ/nh, thậm chí còn lén lút định bỏ trốn.
5
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook