Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Em chỉ có thể là của tôi
- Chương 01
Tôi là tình nhân của Nguyên soái Lục Liêm, cả quân khu đều biết điều này.
Lục Liêm chẳng bao giờ che giấu mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Thậm chí có thể nói, hắn rất thích thú với kiểu s/ỉ nh/ục công khai này dành cho tôi.
Ngay cả khi tôi che kín toàn thân, mùi hương tuyết tùng bá đạo của Enigma vẫn rò rỉ từ thân thể tàn tạ của tôi, từng chút một.
Lúc này, 3 giờ sáng, Lục Liêm đang đ/è lên ng/ười tôi.
Cách đây nửa tiếng, đôi tay từng đeo huy chương cho tôi đã x/é toạc bộ quân phục, đóng đinh tôi xuống sàn nhà.
Mùi tuyết tùng tràn ngập không gian, nuốt chửng hương cam quýt Alpha của tôi.
Hắn dùng hai tay siết lấy eo tôi, đầu ngón tay cọ xát trên lớp da th!t mỏng manh bên hông.
Nóng rực.
Như muốn đ/ốt ch/áy da th!t, th/iêu rụi n/ội tạ/ng tôi.
Mồ hôi nóng hổi nhễ nhại, gần như thấm cả vào m/áu.
So với Lục Liêm, tôi quá mảnh khảnh.
Hắn có thể kh/ống ch/ế hoàn toàn tôi trong lòng bàn tay, như đang nhào nặn cục bột.
Với hắn, có lẽ tôi chỉ là miếng th!t ngon, phải nhai ngấu nghiến vài lần mới chịu nuốt.
"Hôm nay em ngoan lắm." Lục Liêm áp sát vành tai tôi thì thầm, hơi thở ẩm ướt tràn vào.
Tôi nhắm mắt không đáp, cắn ch/ặt răng, kìm nén cảm giác muốn cắn hắn lần nữa.
Không nghe thấy câu trả lời, hắn bực dọc tặc lưỡi một tiếng.
Ngón tay thon dài th/ô b/ạo nhét vào miệng tôi, đ/è lưỡi tôi xuống.
Đầu ngón tay thô ráp cọ xát trên bề mặt lưỡi mềm mại.
"Cái lưỡi này cũng ngoan ngoãn, không biết nói chuyện nữa rồi à?"
Tôi mở mắt, đối diện với đôi mắt đen kịt của hắn.
"Không muốn nói." Lưỡi tôi quấn lấy ngón tay hắn, lắp bắp nói.
Hắn rút tay ra, chậm rãi lau khóe miệng tôi.
Cả người hắn lại đổ xuống, ng/ực áp vào lưng tôi.
"Không muốn nói, vậy thì động đậy đi." Giọng hắn trầm xuống.
"Tôi không muốn."
"Hư quá."
Hắn dùng hết sức mạnh, bàn tay to lớn nắm lấy chân tôi, lực đạo mạnh như muốn tháo rời tôi ra.
Người trong quân khu bảo Lục Liêm có tính cách khắc kỷ, nói hắn nuôi Alpha như tôi chỉ vì hiếu kỳ, cọ xát đôi chút để giải sầu.
Thật đúng là biết người biết mặt khó biết lòng, hắn có thể dùng d/ục v/ọng khiến tôi ch*t đi sống lại.
Chương 10
Chương 11
8
8
9 - END
Ngoại truyện 3: Tiền Truyện
Chương 220: Trong Bóng Tối
Bình luận
Bình luận Facebook