Sau Khi Kết Hôn Giả Với Đại Lão Vì Tín Chỉ Tốt Nghiệp

Đầu dây bên kia dứt khoát cúp máy.

Tôi lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn những tòa nhà cao tầng san sát nhau cách đó không xa, không nén nổi nụ cười khổ.

Tề Duyệt ơi Tề Duyệt, mày đang ngây thơ cái gì chứ?

Đường đường là thiếu gia nhà họ Diệp, sao có thể không có nhà được.

Tôi và Diệp Thanh Hoài là bạn học đại học.

Mặc dù cùng học học viện pháp luật, nhưng lại là hai người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Anh là hotboy kiêm học bá cao lãnh tuấn tú, gia thế hiển hách, cao cao tại thượng.

Còn tôi lại là một sinh viên nghèo sống nhờ khoản v/ay hỗ trợ học tập, cha mẹ đều mất, thấp kém như hạt bụi.

Năm tư đại học, người bà nương tựa lẫn nhau của tôi đột nhiên đổ b/ệnh nặng, tôi chạy vạy mượn khắp người thân bạn bè mới gom đủ tiền phẫu thuật, nhưng lại chẳng kham nổi chi phí điều trị đắt đỏ sau đó.

Thế là tôi bắt đầu cúp học đi làm thêm.

Không có gì bất ngờ, cuối kỳ tôi rớt một nửa số môn, đến cả thi lại cũng không kịp tham gia.

Cố vấn học tập gõ gõ vào bảng điểm của tôi, xót xa đến mức đ/ấm ngựk dậm chân: "Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi mà em vẫn còn thiếu hai tín chỉ, lẽ nào em muốn bị đình chỉ tốt nghiệp sao!"

Trễ hạn tốt nghiệp là điều không thể, bởi vì tôi thật sự không thể đóng nổi tiền học phí cho một năm nữa.

Nhưng rõ ràng chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi.

Chỉ cần tôi có thể tốt nghiệp, là có thể tìm được công việc ki/ếm tiền chữa b/ệnh cho bà rồi.

Tại quán cà phê, tôi nhận lấy đồ ăn gọi mang đi rồi vội vã đi ra ngoài.

Chợt nghe thấy tiếng ríu rít bên tai: "Mấy cậu nghe tin gì chưa, Tiểu Lương ở ký túc xá phòng bên cạnh vừa đăng ký kết hôn rồi đấy."

"Wow, giấy đăng ký kết hôn là chứng chỉ cấp quốc gia, lúc tốt nghiệp được tính tận hai tín chỉ lận!"

Hai tín chỉ!

Tôi thoáng sững sờ, bất cẩn làm đổ hộp đồ ăn.

Cà phê nóng hổi hắt ào lên chiếc máy tính của cậu nam sinh bên cạnh.

Tôi luống cuống xin lỗi và hứa sẽ đền bù, nhưng khi nhìn thấy nhãn hiệu của chiếc máy tính, tôi suy sụp đến mức bật khóc nức nở.

Nó bằng cả ba tháng tiền điều trị của bà tôi.

Cậu nam sinh dường như bị tôi làm cho h/oảng s/ợ, bảo rằng tôi không cần phải đền, nhưng nước mắt của tôi vẫn cứ tuôn rơi không kìm lại được.

Cuối cùng, cậu ấy đành bất lực thở dài, khụy một chân ngồi xổm xuống:

"Có chuyện gì cần giúp không?"

Giọng nói tuy trong trẻo và lạnh lẽo, nhưng lại mang một sức mạnh xoa dịu lòng người.

Tôi thút thít ngẩng đầu lên, qua đôi mắt nhòe lệ là một khuôn mặt trẻ trung và vô cùng điển trai.

Khuôn mặt mà tôi đã vô số lần lướt qua ở học viện, khuôn mặt khiến toàn thể nữ sinh trong trường mê đắm phát cuồ/ng.

M/a xui q/uỷ khiến thế nào tôi lại bật thốt:

"Cậu, cậu có thể kết hôn với tôi được không?"

Chương 2:

Danh sách chương

4 chương
12/07/2026 18:58
0
12/07/2026 18:58
0
12/07/2026 18:58
0
12/07/2026 18:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu