Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Miêu Long
- Phúc thọ của tỷ tỷ
- Chương 8
Sau khi từ cung trở về, phủ Trường Bình Hầu trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Tất cả mọi người đều bàn tán về chuyện Uyển Uyển giả b/ệnh.
Phụ thân cũng không thể ngẩng đầu lên được ở chốn triều đình.
Vài ngày sau, phụ thân tập hợp mấy vị tộc lão của phủ Trường Bình Hầu, khí thế hung hăng tìm đến phủ Trấn Bắc Hầu.
Lão Hầu gia không có nhà, Tạ Từ thì đi tuần tra ở Bắc Đại Doanh.
Trong phủ chỉ có thiếp và Trấn Bắc Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân ngồi vắt vẻo trên ghế ở chính sảnh, nhìn phụ thân thiếp và mấy ông lão kia.
Phụ thân chỉ tay vào thiếp, giọng vô cùng lớn: "Ninh Ninh, đứa con bất hiếu như con, còn không mau theo ta về!"
"Con không những làm hoen ố danh tiếng của muội muội trước mặt người ngoài, còn hại mẫu thân con mất đi cáo mệnh. Con đúng là sao chổi!"
Các tộc lão cũng hùa theo: "Từ xưa nay trưởng ấu có thứ tự, chị em phải đồng lòng."
"Con là chị, không những không bảo vệ muội muội mà còn dậu đổ bìm leo, quả là làm nh/ục gia phong."
"Hôm nay chúng ta phải dùng tộc quy để xử lý con!"
Trấn Bắc Hầu phu nhân đột nhiên rút roj ngựa, quất mạnh một cái vào chiếc ghế bên cạnh.
Chiếc ghế vỡ vụn ngay lập tức, mấy vị tộc lão sợ hãi lùi lại mấy bước.
Hầu phu nhân lạnh lùng nhìn họ: "Ta xem kẻ nào dám đụng vào nó."
Phụ thân cứng cổ bước lên trước.
"Hầu phu nhân, đây là gia sự của phủ Trường Bình Hầu chúng ta. Trong người Ninh Ninh chảy dòng m/áu của ta, ta có đá/nh ch*t nó cũng là thiên kinh địa nghĩa."
Thiếp đứng dậy, bước đến trước mặt phụ thân, nhìn người rất nghiêm túc.
"Hôm nay người tới, rốt cuộc là muốn cái gì?"
Phụ thân sững sờ, dường như không ngờ thiếp lại thẳng thắn như vậy.
Người hắng giọng, ánh mắt lảng tránh: "Danh tiếng của muội muội con đã bị h/ủy ho/ại, sau này ở kinh thành khó lòng bước đi, con phải nhường Tạ Từ lại cho nó."
"Tạ Từ là Thế tử Trấn Bắc Hầu, có chàng bảo vệ, sẽ không ai dám cười nhạo Uyển Uyển nữa. Con đi gả cho nhị công tử nhà Hộ bộ thị lang đi."
"Chỉ cần con đồng ý, lỗi lầm của con, cha sẽ không truy c/ứu nữa."
Thiếp nghe xong lời của người, không hề tức gi/ận, chỉ cảm thấy thật hoang đường.
Sau đó, thiếp quay đầu nhìn Trấn Bắc Hầu phu nhân.
"Phu nhân, con có thể đá/nh ông ta không?"
Hầu phu nhân bật cười: "đá/nh đi. đá/nh hỏng thì ta đền."
Thiếp tùy tay cầm lấy chén trà nóng trên bàn, tạt thẳng vào mặt phụ thân.
Phụ thân hét lên một tiếng thảm thiết, ôm mặt lùi lại liên tục.
Bã trà dính trên mũi người, trông vô cùng nực cười.
"Con đi/ên rồi, ta là cha ruột của con!"
Thiếp nhìn người: "Người sinh ra con, liền cho rằng có thể tùy ý chà đạp con. Có thể vì một đứa con gái giả b/ệnh mà vứt bỏ con trên núi chín năm."
"Giờ lại muốn vì nó mà b/án rẻ cả cuộc đời con."
"Tình thân của các người, thật gh/ê t/ởm."
Phụ thân tức gi/ận đến mất kiểm soát, chỉ tay vào thiếp mắ/ng ch/ửi.
"Được! Được! Con đã ngỗ nghịch như vậy, ta sẽ đi đá/nh trống Đăng Văn, tố cáo con tội đại bất hiếu!"
"Ta muốn cho thiên hạ đều biết bộ mặt thật của con, ta xem phủ Trấn Bắc Hầu còn dám nhận con nữa hay không!"
Chương 15
Chương 17
Chương 21
Chương 12
Chương 17
Chương 17
Chương 15
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook