Bảy Năm Chờ Đợi

Bảy Năm Chờ Đợi

Ngoài truyện 3 (Hoàn toàn văn)

07/08/2024 12:06

Sau đó cô nhận lấy đóa hoa hồng.

Ngay lập tức bạn cùng phòng của anh bỏ đi, còn cô thì đi lên lầu.

Hôm đó anh ngồi trên lớp nhưng nửa chữ cũng không nghe lọt tai.

Vào giờ ăn trưa thì anh thản nhiên hỏi cô: “Lão Lâm tặng hoa cho em à?”

“À.”

“Sao thế?” Tim anh lại đ/ập thình thịch.

“Khá tốt.”

Phải, hay không phải.

Khá tốt là ý gì chứ?

Ánh mắt anh hơi hoảng hốt, thấy vậy nên cô nhanh chóng giải thích: “Đóa hoa đó… tôi dùng đường hòa tan vào nước rồi cắm chúng vào.”

Sự nghi ngờ hiện lên trong mắt anh, cô thì thầm nói với anh: “Bây giờ hoa hồng rất đắt, tôi định b/án hoa hồng ki/ếm tiền, anh có quen ai cần m/ua không?”

Tô Cẩm Thần:…

“Đàn anh Tô, có không?” Diệp Thấm nghiêm túc nhìn anh.

“Tôi nói tôi có.” Yết hầu của anh trượt lên trượt xuống, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô: “Em chuẩn bị cho tôi nhé?”

Diệp Thấm gi/ật mình.

“Anh nói vậy thì tôi chắc chắn sẽ không lấy tiền của anh đâu.” Cô trịnh trọng nói.

Tô Cẩm Thần nói muốn m/ua.

Diệp Thấm đưa bó qua cho anh rồi nói: “Đừng mang về ký túc xá, mặc dù tôi hỏi đàn anh Lâm rồi, là có giao đóa hoa cho tôi toàn quyền xử lý hay không, anh ấy cũng nói đã giao cho tôi thì là đồ của tôi nhưng tôi không muốn anh biết biết tôi b/án đồ sang tay thế này, không hay đâu.”

Tô Cẩm Thần đồng ý, nhưng sau đó anh quay người ôm bó hoa về ký túc xá.

Lão Lâm cảm thấy có gì đó không đúng lắm: “Bó hoa này nhìn quen quá nhỉ.”

“Bạn gái tôi tặng.” Tô Cẩm Thần lười biếng liếc nhìn anh ấy.

Anh cảm thấy bản thân mình cũng hỏng rồi.

Tuy nhiên sau này Lão Lâm cũng không có suy nghĩ gì với Diệp Thấm cả.

X/ấu tính một chút cũng đã x/ấu rồi.

Đại học luôn trôi qua vội vã.

Mỗi ngày cô đều cố gắng làm việc, cố gắng học, cố gắng tiết kiệm tiền.

Mỗi ngày anh đều ngắm nhìn cô.

Thời gian tích tắc trôi qua.

Một ngày nọ lúc anh đi ngang qua ký túc xá nữ, anh nhìn thấy cô ngồi trên thảm cỏ dưới lầu, cô khóc rất thương tâm.

Anh hỏi bạn cùng phòng của cô thì được biết cô bị người ta cố ý giành mất suất học bổng.

Anh đã đến phòng giáo vụ một chuyến.

Đêm đó cô chạy đến chỗ anh rồi vô cùng tự hào nói với anh: “Tôi có tiền rồi, năm vạn cơ đấy. Wow, tôi phát tài rồi.”

Tô Cẩm Thần cảm thấy không ổn rồi.

Không thể để cô đi ra ngoài được.

Thế nào cũng bị ứ/c hi*p.

Nhưng anh sắp tốt nghiệp rồi.

“Ngoài tiền ra thì em không còn thích thứ gì khác à?” Trong lòng anh như có một con dã thú muốn ngóc đầu dậy, nó đang phát đi/ên, đang nổi cơn thịnh nộ.

“Có.” Diệp Thấm gi/ật mình, giống như cô đang thắc mắc là có vấn đề gì vậy.

“Vậy em có bao giờ nghĩ đến…” Anh nhìn cô.

Diệp Thấm không nghi ngờ nữa.

Cô bật cười: “Đàn anh, nếu người nghèo như chúng tôi muốn thứ gì đó… chúng tôi không dám nghĩ đến.”

Đột nhiên con dã thú trong lòng Tô Cẩm Thần đông cứng lại.

Lúc đó anh đã hiểu rằng cô gái nhỏ này của anh không phải người không tim không phổi.

Chỉ là cô quá nghèo nên không có nghị lực để yêu anh.

Cũng không phải chưa từng nghĩ đến bỏ cuộc.

Chỉ là thật sự anh không dám tưởng tượng anh sẽ ra sau nếu không có cô trong suốt quãng đời còn lại.

Anh không ngừng tranh cãi với người nhà về vấn đề sau khi tốt nghiệp sẽ tiếp nhận công việc kinh doanh trong nhà.

Năm đầu tiên cô nhìn thấy trường cũ đăng tin tuyển dụng.

Trả mức lương cao nhất cho lĩnh vực này.

Cạnh tranh với hàng trăm ứng viên.

Sau đủ các vòng thi viết và phỏng vấn thì cô là người duy nhất còn lại.

Khi lần đầu tiên cô gõ cửa văn phòng hiệu trưởng, trên người mặc đồng phục và thẻ nhân viên, cô đã kinh ngạc kêu lên: “Là anh à đàn anh.”

Là anh, đương nhiên là anh rồi.

Tô Cẩm Thần liều mạng thầm kêu lên trong lòng.

Anh có thể đợi, đợi cô đi từ cằn cỗi biến thành trù phú.

“Đi thôi, tôi mời em ăn cơm… trưa nay em muốn ăn gì?”

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

3 chương
07/08/2024 12:05
0
07/08/2024 13:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

8 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

10 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

14 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

20 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

24 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

26 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

32 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

48 phút
Bình luận
Báo chương xấu