Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- GA TÀU ĐIỆN KHÔNG LỐI THOÁT
- Chap 8 - Hết
"Chu Vân! Chu Vân!" Cậu ta không ngừng gào thét tên tôi.
Đoàn tàu hú vang rồi lao v.út đi, trong đường hầm tăm tối chỉ còn lại mình Trần T.ử Dương. Không gian tịch mịch khiến lòng người phát khiếp.
"Ực." Trần T.ử Dương căng thẳng nuốt nước miếng.
Lúc này, ng/uồn sáng duy nhất của cậu ta là ánh đèn pin từ điện thoại. Cậu ta lấy hết can đảm, men theo chỉ dẫn lúc trước mà đi về phía trước.
Có lẽ vẫn là sự cố thôi. Chắc là lát nữa đến sân ga sẽ gặp được Chu Vân. Cậu ta vừa đi vừa tự trấn an mình. Tiếng bước chân vang vọng trong đường hầm, nghe cứ như thể có ai đó đang bám sát sau lưng. Quầng sáng điện thoại yếu ớt chỉ soi rõ một đoạn đường ray ngắn ngủi phía trước, bóng tối cứ thế trải dài vô tận vào cõi hư vô.
Trần T.ử Dương đã đi rất lâu, nhưng vẫn không thấy sân ga nào sáng đèn. Cậu ta cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn. Kể từ khi tàu bắt đầu chạy, dường như cậu ta chưa từng nhìn thấy bất kỳ một sân ga nào cả. Liệu phía trước thực sự có lối thoát sao?
Dung lượng pin điện thoại sụt giảm nhanh một cách kỳ lạ, ánh sáng bắt đầu chập chờn. Tiếng bước chân vẫn vang lên phía sau, dù cậu ta đã đứng khựng lại từ lâu.
"Ai đó?" Không khí bỗng dưng ấm lên đôi chút, giống như có ai đó đang áp sát vào tai cậu ta mà hít thở. Trần T.ử Dương không dám ngoảnh đầu lại.
"Cô ta bỏ rơi mày rồi." Rõ ràng là một người đang nói, nhưng giọng nói ấy lại như chứa đựng âm thanh của hàng vạn người.
"Cô ta về rồi."
"Mày không về được nữa đâu."
"Cô ta thắng rồi."
....
Những âm thanh đó cứ lặp đi lặp lại, lải nhải bên tai. Trần T.ử Dương bịt c.h.ặ.t lấy hai tai nhưng cũng đã hiểu ra: Đoàn tàu mới chính là lối thoát. Chu Vân đã lừa cậu ta, cô ấy đã chọn rời đi một mình.
"Không sao đâu, Chu Vân là nhờ gian lận mới ra ngoài được."
"Tao có thể giúp cô ta, cũng có thể giúp mày."
"Chỉ cần mày đồng ý với tao, trở thành đôi mắt của tao."
Môi Trần T.ử Dương trắng bệch, cơ thể r/un r/ẩy liên hồi, "Được, ông giúp tôi đi."
"Hi hi..." Đó là âm thanh cuối cùng Trần T.ử Dương nghe thấy trước khi mất đi ý thức.
Ngoại truyện 2
Trần T.ử Dương phát hiện mình đang ở trong đôi mắt của Chu Vân. Không chỉ mình cậu ta, mà cả Vương Minh Minh cũng ở đó.
"Cậu nhớ lại rồi à?" Vương Minh Minh hỏi.
Trần T.ử Dương gật đầu. Trải qua bao nhiêu lần luân hồi, cậu ta cũng đã nhớ ra tất cả.
"Chu Vân đã mượn sức mạnh của 'Nó' để khiến bản thân mạnh lên sau mỗi lần. Chúng ta cũng có thể mượn sức mạnh của 'Nó', dưỡng tinh tu huệ, chờ ngày lao ra khỏi đôi mắt của cô ta. Trước lúc đó, cứ ở trong mắt cô ta mà ngắm nhìn Thế giới này đi."
Trần T.ử Dương gật đầu đồng ý. Cùng lúc đó, họ thấy Chu Vân định quay đầu lại. Hai người nhìn nhau, quyết định hù dọa cô ta một phen.
"Đừng quay đầu, chúng đang thông qua đôi mắt của cô để nhìn ngắm Thế giới này đấy."
Ngoại truyện 3
"Hi hi."
Ba đứa ngốc, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ linh dị khác của nhà Én trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: LIVESTREAM CHIÊU HỒN: NGƯỜI VÀ M/a ĐANG ĐƯA NHAU ĐI TRỐN
Tác giả: Đào Tử
Tôi livestream chiêu h/ồn, tình cờ kết nối được với vị Thái t.ử gia lẫy lừng của giới thượng lưu Bắc Kinh.
Anh ta đưa ra bát tự của Ánh trăng sáng, bảo rằng lòng vẫn khôn ng/uôi, muốn gặp lại cô ấy một lần.
Tôi nhận tiền làm việc...
Kết quả, chiêu mãi mà không thấy bóng dáng nàng thơ của anh ta đâu. Bởi vì đối phương... sống c.h.ế.t từ chối gặp mặt.
Thái t.ử gia nghe xong suy sụp hoàn toàn, lập tức tung đò/n "tấn công bằng tiền", đi/ên cuồ/ng ném quà vào mặt tôi. Anh ta gầm lên, dù có phải trả giá thế nào cũng phải gặp được người trong mộng.
Nhìn vào xấp tiền dày cộp kia... Tôi nghiến răng một cái, trực tiếp tống tiễn anh ta xuống Địa phủ để tự đi mà tìm người.
Nào ngờ, Thái t.ử gia lại dắt tay Ánh trăng sáng bỏ trốn khỏi Địa phủ, làm một cuộc đào tẩu chấn động Âm Dương...
1.
Tôi tên Trương Thanh Song, truyền nhân đời thứ 48 của phái Mao Sơn. Nghề chính là sinh viên Đại học, nghề tay trái là Streamer chiêu h/ồn.
Hôm nay vừa mở livestream, phòng chat không hề n/ổ tung các hiệu ứng quà tặng Carnival như mọi khi. Thay vào đó, bình luận nhảy lên đều tăm tắp: [Tránh ra, tránh ra hết ra! Thái t.ử gia giá lâm…!]
Tôi: ???
Đám cư dân mạng thích diễn sâu này lại đang bài trò gì nữa đây?
Nhưng rất nhanh sau đó tôi đã rõ. Một hiệu ứng vào phòng cực kỳ lộng lẫy với dòng chữ vàng lấp lánh xuất hiện, đó là một tài khoản cấp 72. Tài khoản này vừa trồi lên, bình luận lại đổi hướng đồng thanh: [Cung nghênh Thái t.ử gia!]
Cái màn tung hứng này làm bệ/nh ngại ngùng của tôi phát tác ngay lập tức. Khổ nỗi họ càng diễn càng hăng, chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của tôi.
[Thẩm Húc gửi tặng Carnival × 10]
Dù đến muộn nhưng vẫn đủ đầy, hiệu ứng Carnival rực rỡ khiến phòng livestream của tôi sáng bừng sức sống. Bệ/nh ngại ngùng của tôi bỗng chốc... khỏi hẳn.
Tay tôi lắc nhẹ lá cờ chiêu h/ồn mini, lập tức nhập bọn với hội fan, hô lớn: "Cung nghênh Thái t.ử gia! Ngài khách khí quá, thực ra một cái Carnival là đủ rồi mà."
Nói đoạn, tôi nhấn mạnh thêm một câu: "Nhưng đã tặng rồi là không được đòi lại đâu nha!"
[Haha, Đại sư Phát Tài vẫn cứ là yêu tiền như mạng như mọi khi.]
[Đại sư cứ yên tâm mà nhận, Thái t.ử gia không có gì ngoài tiền.]
[Phải đấy, để tranh được suất chiêu h/ồn tối nay, đêm qua ngài ấy vung tiền bao lì xì trong nhóm chắc cũng phải cả chục triệu rồi.]
Tôi: ???
Nói tiếng người đi xem nào?
Tôi đ/au đớn, tôi xót xa thay cho hành vi phá gia chi t.ử của vị Thái t.ử gia Thẩm Húc này. Tại sao! Tại sao không liên hệ riêng cho tôi? Có phải số tiền đó đã thuộc về tôi rồi không?
Mặc dù giờ đây tôi đã có chuyên gia quản lý tài chính Lục Vân Kiệt, lại thêm cả tiền bản quyền phim của Tần Bắc Cố, nhưng vốn liếng của tôi vẫn mỏng lắm. Lục Vân Kiệt có tài thánh cũng không thể giúp tôi thoát nghèo trong một sớm một chiều. Còn phim của Tần Bắc Cố thì khỏi nói, vẫn đang quay chưa xong. Mà dù có quay xong, với cái đề tài tâm linh này, có qua nổi kiểm duyệt hay không còn là cả một vấn đề. Thế nên, lúc này lòng tôi đang gào thét, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ điềm nhiên, chấp nhận yêu cầu kết nối từ Thẩm Húc.
Một cái đầu nhuộm đỏ rực như lửa hiện ra trước ống kính. Vẫn thói quen cũ, xem người phải xem tướng trước. Vừa nhìn một cái, lòng tôi lại chua xót. Tướng mạo này mắt sáng tai cao, khí thế ngời ngời, nếu không làm quan thì cũng là bậc đại phú đại quý. Người gần nhất khiến tôi gh/en tỵ là Cố Tinh Nguyên – con trai vị tỷ phú với mệnh cách cực phẩm. Nhưng người này còn tuyệt hơn: Tiến có thể làm quan to chức trọng, lùi có thể làm thương nhân đứng đầu thiên hạ.
Làm sao trên đời lại có kẻ sở hữu cả hai lựa chọn đỉnh cao sự nghiệp cùng lúc như vậy? Trắc trở duy nhất trong đời anh ta, có lẽ chỉ là nếm chút đ/au khổ trong chuyện tình cảm mà thôi.
Cung phu thê tại vùng gian môn sâu hoắm và cong xuống, báo hiệu hôn nhân muộn màng và trắc trở. Nhưng nơi đó lại có một nốt ruồi son, vận đào hoa rực rỡ, diễm ngộ không ít. Nói trắng ra là: Chân ái khó thành, còn "đào hoa thối" tự vác x/á/c đến thì đếm không xuể.
Khổ nỗi, đây lại là một kẻ si tình.
Kẻ si tình... à không, Thẩm Húc, chưa đợi tôi hỏi đã thành thục quy trình, giơ ngay một tờ giấy ghi bát t/ự s*t vào ống kính. Gương mặt ngông cuồ/ng của anh ta thoáng hiện chút ngượng ngùng khác lạ: "Đại sư Phát Tài, tôi muốn nhờ cô tìm giúp một người."
Phòng chat bắt đầu lo/ạn cào cào: [Ôi trời, Thái t.ử gia biết thẹn thùng kìa, chụp màn hình ngay!]
[Lầu trên gan to thật! Dám trêu cả Thái t.ử, cơ mà tấm ảnh vừa rồi làm ơn gửi riêng cho tôi một bản, cảm ơn!]
[Chắc chắn là tìm Ánh trăng sáng rồi, thế là sắp có đợt bao lì xì mới đúng không?]
[Chắc luôn, Đại sư mau tìm giúp người ta đi, sau này cô chính là bà mối của họ đấy.]
Thẩm Húc thấy mấy dòng này thì mặt đỏ gay, cố tỏ ra cứng rắn để che giấu sự chột dạ: "Mấy người đừng có nói bậy, tôi chỉ đơn thuần là muốn tìm một người bạn cũ thôi." Câu này thà đừng nói còn hơn.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook