Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ÁC QUỶ TỤC MỆNH
- Chap 7
“Ngôn Ngôn, em trai tôi và hai đứa trẻ kia đã mất mạng oan uổng rồi, tôi không muốn bi kịch đó lặp lại trên người cô.”
“Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi nhất định phải đi Thanh Phong Đạo Quán. Từ khoảnh khắc tôi chấp nhận cộng sinh với Thành D/ao để giữ mạng, tôi đã không thể đứng ngoài cuộc được nữa rồi.”
Tề Văn Hiên không ngạc nhiên trước sự cố chấp của tôi. Trầm tư một hồi, anh ta đứng dậy tháo chiếc thẻ Vô Sự Bài trên cổ tôi xuống. Đây là thứ anh ta tặng tôi để trấn áp Thành D/ao trong lần đầu gặp mặt. Tề Văn Hiên dùng chu sa vẽ một đạo phù lên tấm thẻ rồi đeo lại cho tôi, “Dùng để giữ mạng đấy, đây là tôi lén học tr/ộm của sư phụ.”
“Không phải anh nên c.ắ.n đầu ngón tay, dùng m.á.u vẽ bùa sao?”
“Cô xem phim với đọc tiểu thuyết ít thôi. Người lương thiện ai lại làm Đạo sĩ mà một ngày c.ắ.n ngón tay mười tám lần, chưa nói đến thiếu m.á.u thì đ/au c.h.ế.t đi được!”
Nghe cũng có lý.
Đêm đó, trong căn biệt thự đầy oán niệm của Tề Văn Hiên, là một bữa đại tiệc thịnh soạn của Thành D/ao.
11.
Cái đạo quán Thanh Phong rá/ch nát này nằm sâu trong rừng già núi thẳm, nếu không có Tề Văn Hiên chỉ đường thì có là q/uỷ cũng chẳng tìm ra. Suốt dọc đường đi âm khí lạnh lẽo, nhiệt độ trong đạo quán thấp hơn bên ngoài ít nhất mười độ. Đây mà là đạo quán chính thống sao?
Đừng nói là người, ngay cả chim ch.óc cũng chẳng thèm bay qua đây mà đậu. Vừa bước chân vào cổng đạo quán, Thành D/ao trong người tôi lại bắt đầu cuồ/ng lo/ạn.
Nhìn lại đạo quán này một lần nữa, hắc vụ cuộn trào từng đám, nhưng có một lớp bình chướng vô hình đang giam giữ chúng ở đây. Là vo/ng h/ồn, vô số vo/ng h/ồn bị cầm tù. Quả nhiên không phải nơi t.ử tế gì.
Càng đi sâu vào trong, phản ứng của Thành D/ao càng mạnh. Nếu không có Vô Sự Bài của Tề Văn Hiên, chắc cô ta đã x/é x/á/c tôi ra từ lâu rồi. Băng qua hai lớp cửa, lão đạo Trường Không đang ở gian trong cùng, dường như đang cúng tế thứ gì đó. Không phải thần tượng, cũng không có hương hỏa.
Đó là một chiếc Đỉnh Đồng Cổ. Thứ đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của tôi. Là chiếc đỉnh mà Thành D/ao đã bị đóng đinh cho đến c.h.ế.t!
Đột nhiên, cơ thể tôi như bị đổ chì, tay chân không thể cử động nổi.
“Tiểu hữu, rốt cuộc cô cũng đến rồi. Đại kế của bần đạo không thể thiếu cô được.” Gương mặt đầy nếp nhăn của Trường Không trở nên vặn vẹo, âm hiểm vô cùng.
“Lão già c.h.ế.t tiệt, quả nhiên ông muốn lấy mạng tôi!”
“Mạng của cô? Bần đạo lấy mạng cô làm gì?”
“Thứ ta muốn, chỉ là cơ thể của cô, cái mệnh cách thuần âm này thôi!”
Cơ thể chưa kịp phản ứng, tôi đã bị lão đạo ném thẳng vào trong chiếc đỉnh đồng. Một vật sắc nhọn rạ/ch ngang lưng tôi. Nhờ ánh nến le lói trong đạo quán, tôi nhìn rõ thứ đó. Là một chiếc đinh dài rỉ sét, tổng cộng có bốn chiếc, được đóng c.h.ặ.t vào thành đỉnh.
Uốn ván!! Mình phải đi tiêm phòng uốn ván ngay lập tức! Trong đầu tôi gào thét một cách vô nghĩa.
Chiếc đỉnh đồng bắt đầu rung chuyển, lão già đang khởi động trận pháp gì đó.
“Tiểu hữu, đợi bần đạo luyện hóa con á/c q/uỷ nghìn năm Thành D/ao này, trợ giúp ta thay đổi thể x/á/c, sau đó lợi dụng mệnh cách của cô, ta tự khắc sẽ thả cô đi!”
Giọng nói của lão già từ bốn phương tám hướng truyền vào tai tôi, hóa thành những mũi kim đ.â.m sâu vào da thịt. Những oán h/ồn đang vất vưởng trong đạo quán đều bị hút sạch vào trong đỉnh. Đột nhiên, trước n.g.ự.c tôi truyền đến một cảm giác nóng rát.
Chiếc Vô Sự Bài Tề Văn Hiên tặng tôi bỗng dưng vỡ nát, nhưng những phù văn màu đỏ lại như những sợi dây sắt nung đỏ, in hằn lên n.g.ự.c tôi. Cơ thể tôi đột ngột mất kiểm soát, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy những chiếc đinh dài trên thành đỉnh, dùng lực nhổ mạnh ra.
“Đau quá... đi c.h.ế.t đi! C.h.ế.t hết đi!” Là Thành D/ao, cô ta đã chiếm hữu cơ thể tôi. Những chiếc đinh dài bằng nửa cánh tay nằm gọn trong tay tôi, lớp da lòng bàn tay bị cứa rá/ch đ/au đớn. M/áu tươi bị vắt ra như nước từ chiếc khăn ướt.
Ký ức của Thành D/ao từng mảng đ/ứt quãng hiện về trong trí n/ão tôi.
Ngàn năm trước, Thành D/ao đã từng muốn thoát khỏi sự trói buộc của bốn chiếc đinh này. Trong cơn đói khát và lạnh lẽo đến mất đi lý trí, cô ta đã sinh sinh gi/ật phắt cánh tay phải ra khỏi chiếc đinh dài. Xươ/ng cốt vỡ vụn, da thịt rá/ch nát, và cuối cùng là đ.á.n.h mất tia sinh khí duy nhất.
Vậy mà giờ đây, cả bốn chiếc đinh đều bị Thành D/ao đang điều khiển tôi nhổ sạch ra ngoài. Linh thể của Thành D/ao tách rời khỏi cơ thể tôi, sau đó không ngừng hấp thụ oán h/ồn xung quanh.
Cuối cùng, cô ta dần hình thành một thực thể có thể chạm vào được. Tôi cảm nhận được Thành D/ao nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mình, sau đó, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Hình ảnh cuối cùng lọt vào mắt tôi, là một nụ cười khổ trên gương mặt nhợt nhạt của Thành D/ao.
12.
Ánh đèn sáng quắc đ.â.m thẳng vào mắt khiến tôi khó khăn lắm mới mở ra được.
Vẫn là trần nhà ấy, bộ đèn chùm pha lê ấy, chiếc chăn tơ tằm ấy, và cả cái bụng trần nhẵn thín quen thuộc của mình nữa. Cũng không thể thiếu khuôn mặt đẹp trai đến mức đáng ăn đò/n của kẻ nọ.
Đây là phòng của Tề Văn Hiên.
Lão đạo Trường Không quả thực không lừa tôi, lão không lấy mạng tôi, tôi vẫn còn sống. Nhưng trong tiềm thức, tôi cảm thấy mình dường như đã đ.á.n.h mất một thứ gì đó.
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook