Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Gần đến kỳ thi đại học, Nhan Ngọc cũng bắt đầu căng thẳng.
Cách giải tỏa căng thẳng của cậu ấy là ngày nào cũng ôm gối nằng nặc đòi ngủ cùng tôi.
Lấy danh nghĩa là: "Em muốn lấy vía đỗ đạt của thủ khoa đại học."
Chuyện đó đã hơn mười năm trước rồi, giờ còn vía với chả vung gì nữa?
Nhưng thằng bé thích thì cứ chiều theo thôi.
Nhan Ngọc ôm lấy tôi, dụi dụi trong lòng tôi. Kéo tay tôi đặt lên đầu mình.
"Lan ca, anh xoa đầu em đi."
Không biết từ lúc nào, Nhan Ngọc bắt đầu rất thích làm nũng.
Thôi bỏ đi, thằng bé thích thì cứ chiều thôi.
Mà phải nói, đầu Nhan Ngọc đúng là rất dễ xoa.
Tóc lại dài ra rồi, cậu ấy nhất quyết không chịu c/ắt. Sờ vào mềm mại vô cùng.
Cậu ấy nằm nghiêng trong lòng tôi, tìm một góc thoải mái. Giơ cuốn sổ vẽ cho tôi xem.
Tôi nhận ra ngay hai người trong tranh, một là tôi, một là cậu ấy.
Hình ảnh của tôi được vẽ rất cao lớn, ở tư thế bảo vệ che chở cho cậu ấy g/ầy yếu.
Đầu ngón tay cậu ấy đặt trên mặt giấy.
"Lan ca sẽ bảo vệ em."
Nói xong đôi mắt cười cong cong, tôi cúi đầu nhìn xuống, thấy hàng mi dày rậm của cậu ấy đổ bóng trên sống mũi cao thẳng.
Tôi vô thức hỏi: "Sao không vẽ cả anh trai em vào?"
Nhan Lâm thực ra rất để tâm đến Nhan Ngọc.
Nhan Ngọc khép cuốn sổ lại, tắt đèn, chui vào chăn, cuộn mình trong lòng tôi.
"Lần sau vẽ anh ấy."
Có hai tin vui.
Văn phòng luật sư của Nhan Lâm đã tạo được danh tiếng, chính thức có chỗ đứng trong ngành.
Nhan Ngọc đã đỗ vào trường đại học mơ ước.
Chúng tôi hẹn nhau tụ tập tại một nhà hàng riêng tư.
Khi tôi đến nơi, Nhan Lâm đã ở đó rồi.
Tôi quen Nhan Lâm bao nhiêu năm nay, hiếm khi thấy cậu ấy bộc lộ cảm xúc ra ngoài như thế.
Cửa vừa mở ra đã lao tới ôm chầm lấy tôi.
"Tôi làm được rồi, tôi không làm cậu thất vọng."
Trong một năm mà đạt được thành tích như vậy, Nhan Lâm đã ép bản thân quá ch/ặt.
Bao nhiêu năm nay, cậu ấy luôn ép mình quá mức như thế.
Tôi ôm lại cậu ấy, vỗ nhẹ vào lưng.
"Nhan Lâm, cậu luôn rất tuyệt."
"Tôi luôn biết cậu làm được."
"Tôi chưa bao giờ thất vọng về cậu."
"Tôi luôn biết, cậu có vô hạn khả năng."
"Cậu luôn là người rất đáng trân trọng trong lòng tôi."
"Tiểu Bảo, tôi tự hào về cậu."
Chúng tôi ngồi xuống đợi một lát, Nhan Ngọc vẫn chưa tới.
Tôi gọi điện hỏi tình hình. Nhan Ngọc mãi mới nghe máy.
"Xin lỗi Lan ca, em có việc đột xuất nên không tới được."
Đầu dây bên kia khựng lại một chút.
"Anh cứ ăn với anh trai em đi, chơi vui vẻ ạ."
Tôi không suy nghĩ nhiều. Tốt nghiệp rồi, Nhan Ngọc được nhiều người hẹn lắm.
Về đến nhà, nhà cửa tối om.
Tôi bật đèn lên, gi/ật b/ắn mình.
Hai khuôn mặt đối diện với tôi, một lớn một nhỏ.
Một con mèo một người. Đồng loạt chạy về phía tôi.
Người nhào vào lòng tôi, mèo cọ vào ống quần tôi.
"Lan ca, em đỗ vào trường đại học anh từng học rồi."
Mùi rư/ợu nồng nặc từ người Nhan Ngọc tỏa ra.
Tôi xoa đầu cậu ấy, nâng mặt cậu ấy lên.
Khuôn mặt trắng trẻo hồng hào, đuôi mắt vương sắc đỏ của hơi men, ánh mắt mơ màng.
"Sao uống nhiều thế? Hôm nay đi chơi với bạn à?"
Nhan Ngọc lắc đầu.
"Không ạ. Em tự uống."
Cậu ấy dùng đôi mắt ướt át nhìn tôi.
"Lan ca, có phải anh thích anh trai em không?"
"Hai người là tình đầu ý hợp sao? Hai người yêu nhau rồi à?"
Ba câu hỏi khiến tôi choáng váng.
Cái gì với cái gì thế này?
"Tại sao lại hỏi vậy?"
Nhan Ngọc túm lấy áo tôi, tủi thân bĩu môi.
"Vì anh với anh trai em thân thiết lắm."
"Anh trai từng nói với em, học phí và phí sinh hoạt đại học của anh ấy đều là anh chu cấp, anh ấy mở được văn phòng luật sư cũng là nhờ anh đầu tư."
"Anh ấy nói anh là người rất tốt, giúp đỡ anh ấy rất nhiều."
"Hơn nữa hôm nay em thấy hai người ôm nhau, anh còn gọi anh ấy là Tiểu Bảo."
"Lan ca, anh đối tốt với em, là vì em là em trai của anh trai sao?"
Hóa ra là vì thế.
Nhan Ngọc hôm nay tới nơi, thấy tôi và Nhan Lâm ôm nhau nên hiểu lầm.
Nhan Ngọc là đứa trẻ rất nh.ạy cả.m, chắc là liên quan đến những biến cố mấy năm đó.
Cậu ấy không có cảm giác an toàn.
Cậu ấy treo người lên cổ tôi, ngẩng đầu chờ câu trả lời.
Tôi bế cậu ấy lên, đặt xuống ghế sofa.
"Anh đối tốt với em, không phải vì em là em trai của Nhan Lâm, mà vì em là Nhan Ngọc."
"Bản thân Nhan Ngọc đã là một Nhan Ngọc rất tốt rồi, tất cả những gì tốt đẹp em nhận được đều là vì bản thân em xứng đáng."
Đôi mắt cậu ấy sáng rực lên.
"Còn về chuyện của anh và anh trai em..."
Chương 12
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook