Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ÁC QUỶ TỤC MỆNH
- Chap 1
01.
Thích Mạt là một tiểu phú bà có tiếng trong trường, da trắng, mặt xinh, chân dài miên man. Chỉ trong một kỳ nghỉ hè ngắn ngủi làm livestream, cô ta đã ki/ếm được hơn năm mươi vạn tệ.
Ngày đầu tiên quay lại ký túc xá sau kỳ nghỉ, tôi nhận ra lớp da túi thịt của cô ta đã trở nên xinh đẹp hơn hẳn. Nhưng trong mắt tôi, cô ta chỉ là một khối "thức ăn" đang cõng trên lưng một luồng hắc khí đặc quánh. Một món mồi cực kỳ ngon miệng.
Đó là mùi hôi tanh của bùn lầy bãi sông trộn lẫn với mùi đồng tiền dơ bẩn, thứ mùi mà dù có xịt bao nhiêu nước hoa hàng hiệu cũng chẳng thể nào che giấu nổi.
Tôi tên là Phó Ngôn. Trên người tôi có một nữ á/c q/uỷ bám theo, cô ta ta đặc biệt yêu thích việc hút thực oán niệm và á/c niệm. Kẻ có oán niệm được hóa giải thì đi vào luân hồi, kẻ có á/c niệm ngất trời thì không có kết cục tốt đẹp.
Tôi sinh ra đã khiếm khuyết, nhưng mệnh cách thuần âm lại là một vật chứa hoàn hảo. Năm tôi mười tuổi, một Đạo sĩ du phương đã đ.á.n.h nữ á/c q/uỷ tên Thành D/ao vào trong cơ thể tôi.
“Này cô bé, trong vòng mười hai năm, á/c q/uỷ này ăn càng nhiều thì con mới sống được càng lâu. Khi thời cơ đến, ta sẽ tự tới thu phục cô ta. Con phải nhớ kỹ, nhất định phải giữ gìn thân x/á/c trinh nguyên, nếu không sẽ công cốc dã tràng, lập tức bạo t.ử mà vo/ng!”
Theo tuổi tác của tôi ngày một lớn, khẩu vị của á/c q/uỷ Thành D/ao cũng ngày càng đ/áng s/ợ. Ban đầu, cô ta chỉ hút vài sợi hắc tuyến lơ lửng trên đầu người ta, như những lời á/c ý hay thói tr/ộm cắp vặt. Dần dần, thứ thu hút Thành D/ao lại là những á/c niệm tày trời của những kẻ tội đồ, hoặc những cô h/ồn dã q/uỷ c.h.ế.t oan ức. Và Thích Mạt, cô bạn cùng phòng của tôi, là món mồi đầu tiên mang theo mùi m.á.u tanh nồng đậm.
Thành D/ao muốn thông qua tôi để hấp thụ luồng hắc khí trên người Thích Mạt, nhưng tiền đề là phải làm rõ xem luồng hắc khí đó rốt cuộc là thứ gì. Thế nên, khi nhận ra Thích Mạt đang tìm cách mượn vận của mình, nội tâm tôi gần như không thể kìm nén được sự phấn khích, tôi muốn nhanh ch.óng bóc trần bộ mặt x/ấu xí ẩn sau lớp da xinh đẹp kia.
02.
“Ngôn Ngôn à, sợi dây chuyền hình mèo nhỏ này của cậu đáng yêu quá, tối nay mình livestream cho mình mượn đeo một chút nha~?” Thích Mạt nắm lấy tay tôi nũng nịu.
Nhưng trên khuôn mặt dịu dàng ấy, đôi nhãn cầu đ/áng s/ợ lại nhìn chằm chằm vào cổ tôi không rời. Luồng hắc khí phía sau cô ta vươn ra những xúc tu đen sì, nhớp nháp, như muốn bao trùm lấy cơ thể tôi. Dường như nếu tôi không cho mượn, giây tiếp theo cô ta sẽ trực tiếp vặn g/ãy cổ tôi vậy.
Tối qua tôi bị nhiệt nên chảy m.á.u cam, dây chuyền vô tình dính phải m.á.u. Chẳng trách Thích Mạt lại thèm khát nó đến thế. Vật phẩm dính m.á.u thì hiệu quả mượn vận sẽ càng mạnh mẽ hơn.
“Dĩ nhiên là được chứ Mạt Mạt, dây chuyền này rất hợp với lớp trang điểm hôm nay của cậu đấy. Tặng luôn cho cậu này, dù sao cũng chỉ có mấy tệ, cậu không chê là tốt rồi.” Tôi đáp lại Thích Mạt bằng một nụ cười chuẩn mực, trong khi Thành D/ao đang lơ lửng sau lưng tôi đã ngoác cái miệng đỏ lòm ra tận mang tai, tham lam ngắm nhìn con mồi của mình.
Sắp rồi. Chỉ cần qua đêm nay, á/c q/uỷ Thành D/ao có thể đ.á.n.h chén một bữa no nê.
Thích Mạt livestream đến tận hai giờ sáng.
Ban đầu, việc cô ta live muộn như vậy khiến tôi và hai người bạn cùng phòng rất khó chịu. Ánh sáng đèn LED ch.ói mắt cùng tiếng trò chuyện nũng nịu của cô ta với các "anh trai" trên mạng làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi.
“Bối cảnh ký túc xá nữ rất hút mắt người xem đấy, sau này mỗi lần mình live sẽ trả cho mỗi người năm trăm tệ!” Chẳng ai chê tiền cả, và tôi cũng vậy.
Thật khó mà tưởng tượng nổi nghề livestream lại ki/ếm tiền dễ như thế. Mà nói đi cũng phải nói lại, tiếng Thích Mạt nịnh nọt các "anh trai" nghe cũng khá... dễ ngủ.
03.
“Dưới này lạnh quá, c/ứu tôi với, c/ứu tôi với...”
Mới tháng Chín thì lạnh nỗi gì, Thích Mạt đúng là cái tính tiểu thư... Tôi trở mình, thò đầu ra khỏi chăn, bật màn hình điện thoại lên, định bụng sẽ mở mắt ra mỉa mai cô ta vài câu.
Vừa mở mắt, hai cái đầu đang phục ngay bên cạnh giường tôi.
“Dưới này lạnh quá, c/ứu tôi với, c/ứu tôi với...” Cái đầu này thuộc về một cô gái trẻ lạ mặt, sắc mặt trắng bệch, nước nhỏ ròng ròng, tỏa ra mùi bùn lầy và cá tanh quen thuộc.
“Ả thơm quá, ta đói quá rồi~!” Cái đầu còn lại là của Thành D/ao, cái lưỡi của cô ta sắp l.i.ế.m luôn lên mặt người ta rồi.
Các bạn có biết cảnh tượng này gây đả kích lớn thế nào đối với một nữ sinh Đại học không?
Nhắm mắt, rồi lại mở mắt, tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Lúc ban ngày, luồng hắc khí sau lưng Thích Mạt đã dần thành hình, lờ mờ có thể nhận ra đó là một cô gái trẻ. Không ngờ đêm hôm khuya khoắt lại mò đến tìm tôi. Hóa ra là một con Thủy q/uỷ (m/a da) xinh đẹp c.h.ế.t đuối.
“Cô ta cũng giống như ngươi thôi, bị Thích Mạt mượn vận, sau đó ngã xuống hồ hoang mà c.h.ế.t đuối. Oán khí ngút trời, thật là hấp dẫn làm sao.” Thành D/ao dời tầm mắt sang phía Thích Mạt đang ngủ say: “Phó Ngôn, chúng ta giúp cô ta đi. Tìm thấy x/á/c của cô ta, đợi đến khi chân tướng phơi bày, cô ta toại nguyện đi đầu th/ai, ta có thể hấp thụ toàn bộ oán khí này.”
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook