Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trái tim từng khô cằn, đầy cỏ dại của cậu.
Đang từng chút một.
Được những dây leo xanh mướt và lớp lông mềm mại bao bọc kín.
Cậu cảm nhận rất rõ quá trình ấy.
Nhưng không thấy ngột ngạt.
Chỉ cảm thấy...
Ấm áp.
Khóe môi Chu Trạch Phong bất giác cong lên.
Cậu trả lời Tần Nguy.
"Tớ không phải một mình."
Rõ ràng chỉ là một bữa lẩu rất bình thường.
Thế mà Chu Trạch Phong lại ăn trong trạng thái lòng dạ rối bời.
Lục Triệu ngồi đối diện cậu.
Đầu đũa gắp từng lát th!t bò nhúng vào nồi lẩu.
Sợ hơi nước làm mờ mắt kính nên hôm nay hắn đeo kính áp tròng, bên ngoài khoác thêm chiếc áo len cardigan màu nâu lạc đà.
Trông trẻ hơn hẳn.
Đứng cạnh Chu Trạch Phong cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu.
Chính vì thế...
Cảm giác xa cách giữa hai người cũng ít đi rất nhiều.
Trong lòng Chu Trạch Phong lại nảy sinh những ý nghĩ không nên có.
Một tháng trước.
Cũng là chiếc bàn ăn này.
Cũng vào giờ này.
Lục Triệu cũng ngồi đối diện cậu.
Nhưng...
Hoàn toàn khác với hôm nay.
Chu Trạch Phong vô thức liếc xuống dưới gầm bàn.
Bốn chân của hai người đều ngoan ngoãn đặt đúng chỗ.
Nước sông không phạm nước giếng.
Cậu chợt nghĩ.
Nếu bây giờ Lục Triệu đưa chân sang cọ vào chân mình...
Thì mình chắc chắn sẽ không như lần trước.
Mà sẽ nắm lấy bàn chân ấy.
Đáng tiếc.
Ông trời chẳng chiều lòng người.
Trong lúc ăn.
Chu Trạch Phong cứ thi thoảng lại ngẩng lên nhìn Lục Triệu.
Còn đối phương chỉ chăm chú ăn lẩu.
Hoàn toàn làm ngơ ánh mắt nóng bỏng của cậu.
Chu Trạch Phong ngứa ngáy trong lòng như có trăm móng vuốt cào cấu.
Cả người bứt rứt không yên.
Trong đầu còn tự tổng kết ra một đống kết luận kỳ quặc.
Ví dụ như...
Một chàng trai hai mươi tuổi nhịn giải tỏa hơn chục ngày.
Không thể lập tức đắc đạo thành tiên.
Mà chỉ có thể bị hormone hànhz hạz đến phát đi/ên.
Đến khi Chu Trạch Phong hoàn h/ồn.
Đầu mũi chân cậu đã chạm nhẹ vào mắt cá chân của Lục Triệu.
Lục Triệu cuối cùng cũng rời mắt khỏi nồi lẩu.
Vừa định nhìn sang với vẻ khó hiểu.
Chu Trạch Phong đã nhẹ nhàng đ/á hắn một cái.
Lục Triệu: "???"
"À..."
"Tối Tuyết Bính có phải đi dạo không?"
Chu Trạch Phong vội vàng ki/ếm đại một cái cớ.
Để che giấu hành động kỳ quặc vừa rồi.
"Sáng tôi dắt rồi."
Lục Triệu liếc cậu đầy bất mãn.
"Miệng cậu để làm gì?"
"Không biết nói à?"
"Cứ phải đ/á tôi?"
Nghe vậy.
Chu Trạch Phong mới thở phào.
May mà lấp li/ếm được.
Không những không cãi lại.
Cậu còn gắp một con hàu vừa nhúng chín bỏ vào bát Lục Triệu.
Cười hì hì.
"Đừng gi/ận."
"Tôi sai rồi."
Lục Triệu nhìn con hàu trong bát.
"..."
Hàu?
Muốn bồi bổ cái gì đây?
Chu Trạch Phong chỉ tiện tay gắp.
Nhưng sắc mặt Lục Triệu lại càng tối hơn.
Thật ra.
Hắn đâu phải không nhận ra Chu Trạch Phong bồn chồn suốt bữa cơm.
Chỉ là cố tình mặc kệ.
Đó cũng là một trong những "chiến thuật" của hắn.
Nhịn càng lâu.
Đến lúc ăn mới càng ngon.
Chỉ có điều...
Điều khiến Lục Triệu đ/au đầu là.
Ngày nào Chu Trạch Phong cũng bị kí/ch th/ích như thế...
Rốt cuộc có phải chuyện tốt không?
Dù sao hắn cũng không còn trẻ như trước.
Lỡ sau này...
Thể lực không theo kịp thì biết làm sao.
Giờ Chu Trạch Phong còn cố tình gắp hàu cho hắn.
Lục Triệu chậm rãi nhai miếng hàu chấm tương ớt và tỏi.
Trong đầu đã bắt đầu tính toán.
Tối nay.
Nhất định phải cho tên nhóc này nếm chút "mùi đời".
...
Hai người mỗi người một suy nghĩ.
Cuối cùng cũng ăn xong bữa lẩu Trung Thu.
Vừa dọn bát đĩa bỏ vào máy rửa chén.
Chu Trạch Phong đã thấy Tuyết Bính tự ngậm dây dắt.
Ngoan ngoãn ngồi chờ trước cửa.
Đôi mắt tròn xoe đầy mong đợi nhìn cậu.
Tim Chu Trạch Phong mềm nhũn.
Xoa đầu nó.
Quay sang Lục Triệu.
"Nó muốn ra ngoài chơi."
Lục Triệu nhìn một người một chó quấn quýt lấy nhau.
Lặng lẽ cất món đồ vừa lấy ra trở lại.
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook