Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- LỜI NGUYỀN BẢY NĂM
- Chương 11
Thế nhưng Cố Trinh cầm bệ/nh án ngồi bên giường tôi, nói với tôi rằng không phải. Không phải chỉ là một mạng người.
Sắc mặt cậu ấy vô cùng khó coi, bồi đắp cho tôi một tràng "súp gà tâm h/ồn" dài dằng dặc, cuối cùng mới dè dặt hỏi: "Kỷ Nam Chu, cậu có biết mình... có t.h.a.i rồi không?"
"..."
25.
Nếu không có chuyện của Sầm Dữ, thì đây sẽ là quân bài cuối cùng để tôi giữ chân Phó Tư Yến.
Kỳ phát tình lần đó kéo dài suốt ba ngày đêm, sau khi xong việc tôi cũng chẳng uống th/uốc. Chỉ cần cơ thể Phó Tư Yến không có vấn đề gì, thì muốn không m.a.n.g t.h.a.i cũng khó.
"Xem bộ dạng này là cậu biết rồi." Cố Trinh thở phào, thay bằng tông giọng thoải mái hơn: "Tôi sẽ giúp cậu liên hệ bác sĩ giỏi, nhanh chóng tiến hành phẫu thuật, đừng lo lắng..."
"Nhưng tôi không muốn bỏ đứa bé." Tôi bóp ch/ặt chiếc kim truyền lưu trên bắp tay, trầm giọng nói: "Bác sĩ nói thể chất tôi đặc th/ù, nếu sảy t.h.a.i hay phá t.h.a.i dù chỉ một lần, sau này vĩnh viễn không thể có con được nữa."
Sắc mặt Cố Trinh lập tức sa sầm xuống, "Không thể có thì đã sao? Kỷ Nam Chu, cậu đừng có ngốc nữa, ly hôn rồi, cậu định sinh con cho anh ta thật đấy à..."
"Cứ coi như là tôi muốn đi, nó là hy vọng để tôi tiếp tục sống." Nước mắt không tự chủ được mà trào ra, tôi lau đi rồi túm lấy vạt áo cậu ấy: "Cố Trinh, cậu giúp tôi lần cuối này thôi... coi như tôi c/ầu x/in cậu!"
26.
Chuyện mang th/ai, Cố Trinh đã giữ bí mật giúp tôi.
Cậu ấy xóa sạch dấu vết hành tung của tôi trong hai ngày qua, không để Phó Tư Yến tìm thấy nơi tôi đang yên tâm tĩnh dưỡng, chuyện phẫu thuật xóa bỏ đ.á.n.h dấu cũng vì thế mà gác lại.
"Cậu chắc chắn muốn làm thế chứ?" Trước khi bước vào bệ/nh viện hẻo lánh kia, gương mặt Cố Trinh viết đầy hai chữ "lo âu".
Một khi đã quyết định sinh đứa trẻ này, sẽ rất khó để thoát khỏi đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, kỳ m.a.n.g t.h.a.i mà thiếu đi tin tức tố của Alpha cũng sẽ cực kỳ khó khăn.
Tôi gượng cười, vỗ vỗ lưng cậu ấy như cái cách cậu ấy vẫn hay an ủi tôi: "Không sao, đâu phải chỉ mình tôi thấy khó chịu."
Tác dụng của đ.á.n.h dấu vĩnh viễn là hai chiều, tôi khổ sở... thì họ cũng chẳng thể nào thoải mái được. Cứ coi như đây là đò/n trả đũa "tự tổn thương mình tám trăm để địch hao tổn năm trăm" đi. Tôi muốn mỗi lần Phó Tư Yến thân mật với Sầm Dữ, anh ta đều không thể quên được họ đã quen nhau như thế nào, và giữa họ đang ngăn cách bởi thứ gì.
27.
Những ngày ở bệ/nh viện trôi qua dài như hàng Thế kỷ.
Vì không có tin tức tố của người cha Alpha, tôi buộc phải túc trực 24/24 trong phòng bệ/nh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng để đề phòng bất trắc. Tại đây, mỗi ngày tôi đều phải dựa vào tin tức tố nhân tạo để duy trì sự sống.
Đủ loại mùi trầm hương gỗ mun, nhưng thực sự là hàng kém chất lượng, lúc đầu ngửi vào khiến tôi buồn nôn muốn c.h.ế.t. Về sau mới miễn cưỡng thích nghi được, nhưng giá cả của chúng thì ngày càng đắt đỏ. May thay khi ly hôn Phó Tư Yến đã cho tôi rất nhiều tiền, đủ để trang trải khoản chi phí khổng lồ này.
Cố Trinh thường xuyên ghé thăm sau khi bận rộn với công việc ở công ty gia đình, lâu dần, đứa nhỏ trong bụng vậy mà không còn bài xích tin tức tố của cậu ấy nữa.
Sau hai tháng khổ sở chống chọi, Phó Tư Yến bắt đầu rầm rộ tìm người khắp Cảng Thành. Dù đ.á.n.h dấu vĩnh viễn ảnh hưởng đến anh không sâu đậm bằng tôi, nhưng chung quy vẫn là có sự gắn kết. Vào lúc anh sắp lật tung Cảng Thành lên, Cố Trinh lại ra mặt một lần nữa, bày tỏ rõ ràng ý nguyện của tôi.
"Nếu anh không muốn cậu ấy c.h.ế.t, thì đừng có chấp niệm với cuộc phẫu thuật đó nữa."
Phó Tư Yến trước nay luôn không ưa Cố Trinh, vừa gặp mặt đã sặc mùi t.h.u.ố.c sú/ng. Anh tức đến mức cười lạnh: "Cậu là cái thá gì của Kỷ Nam Chu mà có tư cách thay mặt cậu ấy lên tiếng?"
"Tôi dù có là một con ch.ó thì cũng tốt hơn cái loại chồng cũ ngoại tình như anh!"
"..."
Cuối cùng nếu không phải có Sầm Dữ ở đó can ngăn, e rằng trang nhất báo tài chính ngày mai lại là tin chấn động về hai người bọn họ... Khi Cố Trinh hậm hực kể lại những chuyện này, tôi nghe mà lòng đầy thẫn thờ.
Cứ như thể... chúng tôi đã quay lại thời Đại học vậy. Cậu ấy kiên quyết ngăn cản tôi ở bên Phó Tư Yến, cứ lải nhải bên tai muốn chia rẽ chúng tôi. Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó cậu ấy đã đúng.
28.
Hai năm sau.
Tôi đã chuyển đến Vân Thành, nơi cách Cảng Thành hàng vạn dặm. Ở đây tôi làm giáo viên dạy piano, thỉnh thoảng đăng vài bản nhạc lên mạng.
Kỷ Niệm An vừa mới học nói, ngày nào cũng bi bô gọi "dad", nghe mà lòng tôi thấy êm đềm, thư thái vô cùng.
Cố Trinh thường xuyên chạy đến Vân Thành, cứ đòi làm cha đỡ đầu cho bằng được... cuối cùng cũng nhận Niệm An làm con nuôi. Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua từng ngày.
Hôm đó Cố Trinh đi công tác vừa đáp chuyến bay xuống Vân Thành, lúc tới nhà đúng lúc bắt gặp Kỷ Niệm An đang tập đi, tôi liền hào hứng trêu chọc: "Cậu nhìn con bước đi kiểu dáng vịt bầu kìa, sao mà buồn cười thế không biết? Hahaha, không biết là di truyền từ ai nữa..."
Câu nói vừa thốt ra, nụ cười của tôi lập tức cứng đờ. Cố Trinh cũng quay đầu lại, nhìn tôi với ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý. Vốn là một câu đùa bình thường nhất, lúc này lại trở nên kỳ quặc đến lạ lùng.
Chương 15
Chương 41.
Chương 7
Chương 7
Chương 29
Chương 13: HẾT
Chương 7
Chương 10: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook