Thuần phục

Thuần phục

Chương 13

16/04/2026 18:38

Tôi bị ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ làm cho tỉnh giấc.

Chỗ nằm bên cạnh đã trống không, chỉ còn lại chút hơi ấm và mùi hương lưu lại.

Ngụy Tuần biến mất rồi.

Trong lòng tôi đột nhiên trống rỗng, vật lộn ngồi dậy, quen miệng gọi: "Tiểu Quai? Lại đây nào."

Không một tiếng đáp.

Căn phòng yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.

Một dự cảm chẳng lành bóp nghẹt tim tôi.

Cố gắng chịu đựng sự khó chịu, tôi bước xuống giường, lục soát khắp nơi trong nhà, từ ban công, gầm giường, nóc tủ quần áo... nhóc mèo b/éo của tôi cũng biến mất rồi.

Chắc chắn có liên quan đến Ngụy Tuần.

Đây là đe dọa, là b/ắt c/óc trắng trợn!

Tôi lao đến tủ đầu giường, chộp lấy điện thoại, chân run lẩy bẩy bấm số Ngụy Tuần.

Chuông reo rất lâu mới được nghe máy, giọng hắn vang lên: "Alo?"

"Mèo đâu?" Tôi hỏi gấp gáp: "Con mèo của em ở đâu?"

"À, con mèo à..." Anh kéo dài giọng cười khẽ: "Đang nằm trong lòng anh đây. Ngủ ngon lành lắm. Muốn nó không? Được thôi, em cũng chui vào lòng anh đi."

"... Biến!" Tôi nghiến răng cúp máy.

Tôi không thể đi.

Ít nhất là trong ba ngày tới không được đi.

Tôi cần nghỉ ngơi, cần suy nghĩ thấu đáo.

Cơ thể cần hồi phục, đầu óc càng cần hơn.

Nói thật lòng, nếu bỏ qua chuyện cưỡng đoạt và hành vi bi/ến th/ái thì Ngụy... đúng là rất ổn.

Giàu có, đẹp trai, gần đây còn tự học được mấy chiêu lãng mạn vặt, thể lực kinh người, kích thước và tốc độ đều chuẩn chỉ...

Giá mà tôi là phụ nữ, có khi đã đầu hàng từ lâu.

Nhưng nếu tôi là phụ nữ, có qu/an h/ệ với Ngụy Tuần kiểu này, chắc cũng ch*t từ lâu rồi.

Dòng suy nghĩ hỗn lo/ạn như một mớ bòng bong.

Có nỗi sợ hãi, có cảm giác phi lý, nhưng kỳ lạ thay lại xen lẫn một chút... rung động?

Nhận thức này khiến tôi tự thấy mình đúng là có bệ/nh.

Tôi g/ãy rồi sao?

Không thể nào chứ?

Chưa kịp gỡ rối mớ suy nghĩ, điện thoại của anh Chu đã đổ bom tới.

"A lô? Cậu đang ở đâu? Mau qua đây ngay! Đại ca và Hồ Kim đang hẹn nhau đ/á/nh nhau ở bến tàu, bên kia kéo cả đám người tới, sắp đ/á/nh nhau rồi! Gọi cả đám mình qua ứng chiến!"

Đầu óc tôi ù đi, chộp lấy chìa khóa xe phóng ra ngoài.

Kho bãi bến tàu, cảnh tượng tan hoang.

Cuộc hỗn chiến đã kết thúc.

Vài người nằm rên rỉ trên mặt đất, không khí ngập mùi m/áu tanh và bụi bặm.

Ngụy Tuần đứng giữa đống hỗn độn, khóe miệng rá/ch, gò má bầm tím một mảng lớn, ống tay áo sơ mi bị x/é một đường, m/áu chảy dài trên cánh tay.

Nhưng anh vẫn đứng đó, như một con sói đầu đàn vừa thoát khỏi cuộc tàn sát, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hung hãn và tàn khốc.

Hồ Kim nằm dưới chân anh, mặt mũi bầm dập, ho ra m/áu, rõ ràng hắn ta bị thương nặng hơn.

Tôi lao tới, dừng chân cách anh vài bước.

Ngụy Tuần thấy tôi, vẻ tàn khốc trong mắt lập tức tan biến, thay vào đó là ánh sáng lấp lánh, dang rộng vòng tay: "Đến rồi à? Ôm anh cái nào."

Nhìn cánh tay vẫn rỉ m/áu của hắn, tôi bĩu môi: "Thôi đi. Làm nũng không hợp với hai ta đâu."

Hồ Kim ngã vật trên đất thấy cảnh chúng tôi, phun ra ngụm m/áu: "Khục! Hai thằng choá đẻ...Chúng mày sẽ không..."

Chữ "ch*t tử tế" chưa kịp thốt ra, ánh mắt Ngụy Tuần lạnh băng, chân giơ lên, đế giày đạp mạnh vào bên mặt đại ca Hồ!

Ầm!

Hắn ta gục đầu sang một bên, hoàn toàn bất động, không rõ sống ch*t.

Cổ họng tôi khô khốc, lặng lẽ lùi lại một bước.

Chỉ với một cú đ/á đầy sát khí vừa rồi của Ngụy Tuần, tôi chợt nhận ra... có lẽ trên giường anh chỉ dùng ba phần lực để đùa giỡn với tôi...

Còn tôi... dùng hết mười phần lực vẫn không chơi lại được anh.

Ngụy Tuần quay người, ánh mắt lại khóa ch/ặt tôi, từng bước tiến lại gần, vặn vẹo cổ tay khiến các khớp xươ/ng kêu răng rắc: "Được rồi, lũ ruồi phiền phức đã hết."

Anh dừng trước mặt tôi, khoảng cách đủ để ngửi thấy mùi m/áu tanh và mồ hôi nồng nặc trên người anh.

"Giờ thì..." anh nhìn thẳng vào mắt tôi: "Em đã nghĩ ra câu trả lời cho anh chưa?"

Tôi dám khẳng định, chỉ cần câu trả lời không làm anh hài lòng, anh sẽ "đ/á/nh" cho tôi phục ngay trên đống hoang tàn này ngay lập tức.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Cong cũng chẳng là chuyện gì x/ấu hổ.

Tôi lập tức nở nụ cười ngốc nghếch vô cùng chân thành: "Đương nhiên là em đồng ý tất cả rồi. Đại ca... à không, chồng yêu à, từ nay về sau em sẽ nghe lời anh."

Anh sững lại, sau đó bật cười, vẫy ngón tay gọi tôi: "Được. Lại đây, đỡ anh cái. Hình như xươ/ng sườn hơi đ/au."

"Rõ!" Tôi vội vàng tiến lên, cẩn thận đỡ cánh tay không bị thương của anh.

Tôi cảm thấy mình thực sự g/ãy rồi.

Thôi thì...

Hồ Kim không ch*t, nhưng cũng chẳng còn dám hống hách nữa.

Công ty và địa bàn của hắn ta bị Ngụy Tuần thôn tính toàn bộ bằng th/ủ đo/ạn sấm sét.

Còn hắn ta thì tôi nghe nói đã bị đưa khỏi thành phố này, biến mất không một dấu vết.

Tin tức đính hôn của tôi và Ngụy Tuần, do chính anh đăng tải trên mạng xã hội.

Một bức ảnh: Hai bàn tay đan vào nhau, ngón áp út đeo nhẫn cưới bạch kim kiểu dáng giản dị.

Chiếc đầu lông lá của con mèo ú bị ép ở giữa, vẻ mặt vô h/ồn.

Chú thích: 【Của tôi.】

Bình luận n/ổ như ngô rang.

Đủ loại kinh ngạc, chất vấn, chế giễu, nhưng có lẽ vì biểu cảm của nhóc mèo quá hài hước, nên bất ngờ là lời chúc phúc chiếm nhiều hơn.

Tôi ôm điện thoại lướt rất lâu, nỗi bất an trong lòng dần bị thay thế bởi một hơi ấm kỳ lạ.

Hóa ra bị trói buộc với chó đi/ên cũng không hẳn là chuyện x/ấu.

Hai năm sau khi kết hôn.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính rộng trải dài trên sàn nhà thành những vệt sáng.

Hoàng thượng mèo thu chân, cuộn tròn trong góc sofa ngủ gà ngủ gật.

Tôi nằm dài đầu kia, lười đến mức không muốn động cả ngón tay.

"Này" Tôi gào lên: "Hết thức ăn cho mèo rồi, anh đi m/ua đi."

Hắn cười khẽ, lực đạo lại ép tới, hơi thở nóng hổi phả vào sau tai tôi.

"Được thôi" Anh cắn nhẹ dái tai tôi, lầm bầm: "Nhưng phải cho anh no trước đã..."

Hai mắt cá chân quấn quýt trên đệm sofa, tấm chăn mỏng lại dậy sóng.

Ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ, con mèo lười nhác lật người.

Hết.

Danh sách chương

3 chương
16/04/2026 18:38
0
16/04/2026 18:38
0
16/04/2026 18:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu