Cẩm Lý Xung Hỷ

Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 13: Ngự Quan Du

16/06/2026 10:11

Tôi nghĩ mình đang trong giấc mơ, vì con đường trước mặt tăm tối, chỉ le lói một chút ánh sáng ở phía trước, dẫn dắt tôi chìm sâu vào giấc mơ này. Tôi cảm nhận bản thân mình đã đi rất lâu, đến mức đôi chân mỏi nhừ, tôi thở hổ/n h/ển, mệt đến muốn gục tại chỗ nhưng thân thể vẫn cứ tiếp tục đi. Ý thức rõ ràng tỉnh táo nhưng thân thể lại không chịu nghe lời. Chẳng lẽ đây không phải thân thể của tôi?

Cho đến khi tôi sắp không kiên nhẫn mà muốn dùng đến pháp thuật kh/ống ch/ế thân thể này lại thì quang cảnh phía trước dần rõ ràng. Chỉ một cái chớp mắt, tôi đã đứng trên con đường đất rộng hai trượng cực kì thô sơ, tấp nập người đang đứng, từ người già đến trẻ nhỏ, đều đang vui cười, hạnh phúc hướng về con đường ven sông bên kia. Tôi hòa vào dòng người, nhìn trang phục bằng vải thô được kết bằng vỏ cây trên người họ, tôi tự hỏi đây là nơi nào, sao người ở đây lại ăn mặc thô sơ như thế. Khi tôi được sinh ra và tu luyện đến 300 tuổi, con người ở đó đã có thể làm ra vải để mang rồi cơ.

Họ không nhìn thấy tôi, thậm chí còn đi xuyên qua người tôi. Những đứa trẻ chen hàng với người lớn để được đứng phía trước, tất cả họ đều hò reo.

“Thiên Ngự Quan Du, Địa Ngự Quan Du! Phù hộ chúng con bình an”

Lại là Ngự Quan Du, đây là quê hương của gia tộc họ Lý mà gia đình Lý Ngưng đã nhắc đến sao. Người đến càng nhiều, chen hết cả con đường, kéo dài không điểm kết thúc. Tôi đi xuyên qua họ, muốn biết họ đang xem điều gì ở con đường ven sông kia. Trước mắt tôi là một con sông lớn cả trăm thước, ôm trọn một ngọn núi đ/á hung vĩ cao ngút. Dòng sông xanh ngát êm dịu với mặt nước yên ắng, như đang im lặng trước sự nghiêm trang của lễ hội. Những cơn gió rít từ đỉnh núi cũng dịu êm đáp xuống mặt đất, mang mùi vị của núi sông thổi đến đoàn người đang diễu hành trên con đường song song. Mặt đường bên kia còn được rải đ/á sỏi nhỏ, hai bên đường đầy ấp hoa cỏ không biết tên, đua nhau khoe sắc đón chào vị thần của nơi này.

Một hàng ba người phía trước đi theo một đường thẳng, người đầu tiên là một lão đầu đã qua ngũ tuần, gương mặt phúc hậu, trang phục có dáng dấp nhà tu đạo, ông ôm một bài vị bằng vàng, hiên ngang dẫn đầu đoàn người. Người thứ hai là một thanh niên anh tuấn, đôi mắt sáng ngời cầm ô vàng dài cả trượng phía sau, hơi nghiên nghiên che nắng cho người đàn ông phía trước, người cuối cùng là một cô gái, mái tóc cột nửa đầu bay trong gió, cầm một bó hoa lớn. Đoàn người phía sau chắc hơn hai mươi người, đang cùng nhau nâng một chiếc kiệu không có ván xung quanh. Trên kiệu là một tượng người đang ngồi xếp bằng, ẩn sau lớp mành tre màu nâu vàng nhạt.

Dàn người phía sau mang theo kèn, trống đơn giản, gõ từng nhịp, lặp lại lời cầu chúc mà người dân đang hò reo. Đây là lễ hội tế thần của Ngự Quan Du!

Tôi bị thu hút nhìn theo người đoàn người đang đi qua, vô thức bước đến gần, tò mò đi song song cùng chiếc kiệu. Qua những kẻ hở của mành tre, tôi nhìn thấy bức tượng bạch ngọc khổng lồ được chạm khắc thành một thanh niên, vô cùng mỹ mạo tuấn tú. Cả bức tượng toát ra vẻ đẹp vừa thuần khiết, vừa mạnh mẽ. Đây là thần của Ngự Quan Du. Ngài ấy ngồi xếp bằng, trang phục được điêu khắc vô cùng tinh tế, thể hiện được sự mềm mại và trang nghiêm của ngài ấy.

Tại sao lại quen thuộc như vậy? Tôi cố gắng chạy theo, muốn nhìn kĩ gương mặt của tượng bạch ngọc. Nhưng lạ thay, cứ đuổi mãi mà tôi lại chẳng thể theo kịp. Tôi tức gi/ận, gọi to muốn họ dừng lại, nhưng chẳng ai có thể nghe thấy lời tôi nói. Cho đến khi đoàn người đưa kiệu đến ngôi đền được xây dựng ở giữa dòng sông. Cây cầu gỗ cũ kĩ nhưng lại vô cùng vững chãi giữ đường đến đến đền thờ mặc cho dòng sông đang chảy bên dưới. Tôi hối hả chạy đến đền, nhìn thấy đoàn người đã đưa tượng ngọc lên điện chính của đền, gương mặt của tượng một lần nữa lại bị che khuất bởi tấm mành treo trên xà nhà.

Tôi muốn vào đền nhìn cho rõ lại bị hào quang từ trong đền, đá/nh bật ra xa. Cả người nặng nề rơi trên cầu, lăn vài vòng mới dừng lại. đ/au quá, huhu

Tôi ấm ức đứng dậy, muốn thử đi vào lần nữa nhưng tay chân lại run bần bật. Nên chỉ đành chờ đoàn người làm hết lễ, rồi lần lượt ra về. Cánh cửa đền đóng lại, tôi đã không thấy được mặt của ngài ấy. Tôi buồn bực đứng dựa vào thành cầu, nhìn từng người bước ra. Cho đến khi cậu thanh niên cầm dù ban nãy đi đến chỗ tôi. Cậu ấy dừng lại, quay người về hướng tôi đang đứng, cái nhìn của cậu ấy như thể có thể nhìn thấy tôi làm tôi có chút vui mừng reo lên

“Anh thấy được tôi sao… này, này…”

Tôi huơ tay trước mặt cậu ấy, nhưng cậu ấy chỉ nhíu mày nhìn mặt sông yên ả, không phản ứng với tôi khiến tôi vô cùng thất vọng. Từ đầu cầu, có người lên tiếng gọi

“Quang Dục!”

Giọng nói quen thuộc này tôi đã nghe rất nhiều lần. Là Thần Thần, tôi liền nhìn người đàn ông đang đứng ở đầu cầu. Quả thật là Thần Thần, chỉ là ngoài gương mặt ra thì tất cả đều khác với Thần Thần ở hiện tại. Bộ trang phục dài chấm đất tỉ mỉ hơn những người dân ban nãy, lại có vẻ quý khí hơn rất nhiều. Quả nhiên Thần Thần dù là ở đâu đều là người giàu sang!

Cậu thanh niên tên Quang Dục nghe tiếng gọi liền quay đầu nhìn Thần Thần, gật đầu chào hỏi rồi tiếng đến.

“Lễ đã hoàn thành, ngài có thể yên tâm” Quang Dục lên tiếng

“Cám ơn gia đình ngươi. Sau này không cần giữ lễ với ta. Gọi ta Hoắc Thần là được, ta đến đây không bao lâu, vẫn là mong ngươi và người dân ở đây giúp đỡ nhiều hơn”

Thần Thần hào sảng cười, đáp lời

Quang Dục im lặng một lúc cũng cười theo, nói “Sao lúc nãy không vào đền luôn?”

Tôi bắt đầu có chút gh/en tị rồi đấy, cái tên Quang Dục này là ai, sao lại có vẻ thân thiết với Thần Thần thế nhỉ, số lần anh ấy cười như vậy với ai đó thật sự quá ít. Tôi cố tình đứng dựa vào Thần Thần, ấy vậy là thật sự dựa được. Quái lạ! Tôi đứng thẳng dậy, bắt gặp ánh mắt của Thần Thần nhìn tôi. Tôi vô thức đưa tay bịt miệng mình lại, to mắt nhìn anh ấy mỉm cười vô cùng dịu dàng với tôi. Sau đó miệng nói gì đó, tôi nhìn khẩu hình, rõ ràng anh nói “Đừng nghịch!”. Sau đó nhanh chóng quay lại nói chuyện cùng Quang Dục

“Hôm nay hỏi được điều gì từ Ngài không?”

“Ừm, có chút vấn đề nhưng không quá lớn. Tôi sẽ báo dân chúng lo chuẩn bị trước. Ngài đã đồng ý sẽ bảo hộ Ngự Quan Du rồi. Anh cứ yên tâm”

Quang Dục sau đó liền bị lão đầu gọi lại. Cậu ấy nhanh chóng chào tạm biệt Thần Thần rồi quay đi, trước khi đi còn nhíu mày lần nữa nhìn về phía tôi đang đứng, làm tôi gi/ật thóp, rốt cuộc là cậu ta có thấy tôi hay không vậy chứ?

Cho đến khi Quang Dục rời đi, Thần Thần cũng quay đầu hướng ngược lại rời đi, lúc đi còn quay lại nói với tôi

“Không đi sao, Tiểu Ngư?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu