Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chưa nói dứt lời, Giang Dư An gõ cửa, "Chú Tạ, nếu chú đang bận thì để lát nữa tôi quay lại."
Hoắc Hành đột ngột quay đầu. Tôi cũng ngây người. Cách xưng hô này, đã lâu lắm rồi Giang Dư An không gọi. Cho dù tôi tài trợ cậu ấy đi học, cho dù tôi lớn hơn cậu ấy tám tuổi, nhưng từ khoảnh khắc cậu ấy tốt nghiệp Đại học bước chân vào công ty, cậu ấy đã không còn gọi tôi là "chú Tạ" nữa. Trong hoàn cảnh này mà gọi như vậy, cảm giác có chút... khiêu khích?
Hoắc Hành buông tôi ra, nghiến răng bước về phía cậu ấy: "Chú Tạ cái thá gì, bớt giả vờ ngây thơ đáng yêu ở đây đi!"
"Thằng nhóc họ Giang kia, đừng tưởng ông đây không biết mày đang tính toán cái gì, tao..."
Giang Dư An đưa ra một chiếc điện thoại đang rung liên hồi, ngắt lời: "Trước khi dạy bảo tôi, có lẽ Hoắc thiếu gia nên nghe điện thoại trước đã."
"Vị này..." Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái, ôn tồn nói: "Vị được lưu tên là 'Bé cưng Thiển Thiển' này đã gọi tới cuộc thứ mười lăm rồi." Lại thận trọng bổ sung: "Dựa trên mối qu/an h/ệ giữa anh và chú Tạ, có lẽ 'Bé cưng Thiển Thiển' cũng có thể là đàn ông."
"Nếu vừa nãy tôi phán đoán sai lầm, mong quý cô hoặc quý ngài 'Bé cưng Thiển Thiển' đừng để bụng." Cậu ấy dứt lời, màn hình điện thoại cũng ngừng nhảy nhót.
Hoắc Hành hoảng lo/ạn nhìn tôi. Còn tôi lại bình thản đến lạ, thậm chí còn nhìn Giang Dư An bằng con mắt khác. Một câu "Bé cưng Thiển Thiển", hai câu "Bé cưng Thiển Thiển". Nói xéo nói xỏ đến mức khiến người ta bay sạch cả tính nóng nảy. Chỉ có điều, vẫn chưa đủ ch/ặt chẽ.
9.
Thế là, tôi mỉm cười đính chính: "Dư An hiểu lầm rồi, tôi và Hoắc Hành không có qu/an h/ệ gì cả. Nếu nhất định phải nói là có, thì cũng không phải kiểu cậu nghĩ đâu."
"Tôi và cậu ta, cùng lắm cũng chỉ là bạn bè đời đời giao hảo thôi."
Môi Hoắc Hành r/un r/ẩy: "Anh Tạ, anh đang nói gì vậy?"
"Tên trên điện thoại tôi có thể giải thích mà, tôi và cô ấy chỉ là..." Điện thoại chợt rung lên một cách không đúng lúc.
Giang Dư An chu đáo vuốt màn hình nghe máy, rồi đưa vào tay Hoắc Hành, "Dường như có chuyện khẩn cấp đấy, Hoắc thiếu gia nghe máy đi thôi."
Hoắc Hành nhìn điện thoại, rồi lại nhìn tôi. Nhìn Giang Dư An, rồi lại nhìn tôi.
"A Hành, em sợ quá, anh..." Giọng nói nũng nịu nhu mì của Tô Thiển Thiển không lọt một chữ nào, truyền hết ra ngoài.
Ừm, đúng là chu đáo thật. Còn mở cả loa ngoài nữa cơ.
Hoắc Hành c.h.ử.i thề một tiếng, siết ch/ặt điện thoại rồi lao thẳng ra ngoài.
Tôi đưa tay về phía Giang Dư An: "Tài liệu đâu, đưa tôi xem trước."
"..."
"Dư An?"
Cậu ấy xích lại gần một chút, chạm vào môi tôi, "Chảy m.á.u rồi."
"Không sao, chúng ta cứ..." Cánh môi nhói đ/au, tôi ngước mắt nhìn cậu ấy.
Giang Dư An thu lại ngón tay đang dùng sức, rủ mắt thì thầm: "Vẫn nên xử lý một chút đi, để nhiễm trùng thì không tốt đâu."
Nhìn vùng cổ đang gồng lên đến mức nổi gân xanh vì cố gắng kiềm chế của cậu ấy, lần đầu tiên tôi nhận ra rằng: Cậu bé bị b/ắt n/ạt năm nào, nay đã thực sự trưởng thành rồi.
10.
Xử lý xong vết thương, Giang Dư An vẫn không buông tay. Tôi khẽ cử động, cậu ấy lại càng nắm ch/ặt hơn. Tôi nghi hoặc nhìn sang, chỉ thấy cậu ấy đang nhìn mình chằm chằm: "Tạ tổng, tôi có chuyện muốn nói."
"Ừ?"
"Tôi thích Ngài." Chàng thanh niên vốn dĩ luôn trầm ổn, lúc này lại lộ ra một tia bối rối thẹn thùng: "Không phải kiểu cấp dưới đối với cấp trên, mà là kiểu thích muốn được ở bên cạnh Ngài cả đời."
Tôi im lặng. Cậu ấy tiếp tục: "Ngài không cần trả lời ngay lúc này. Tôi chỉ muốn nói cho Ngài biết, nếu Ngài sẵn lòng, tôi sẽ dốc hết sức mình để yêu thương và bảo vệ Ngài suốt đời."
"Còn nếu Ngài không muốn... tôi sẽ tiếp tục làm một cấp dưới tốt, không để Ngài phải khó xử."
Tiến có thể công, lui có thể thủ. Quả nhiên là đứa trẻ do một tay tôi bồi dưỡng nên.
Phải rồi, đứa trẻ. Trong mắt tôi, Giang Dư An chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Tôi định lên tiếng từ chối, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của cậu ấy, mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, "Muộn rồi, chuyện này để mai hãy nói."
"... Vâng."
Cuối cùng, Giang Dư An dọn sạch đống mảnh thủy tinh vỡ trong phòng tắm rồi mới rời đi.
Trước khi đi, cậu ấy còn chu đáo hâm nóng một ly sữa, "Vừa mới cãi nhau với Hoắc thiếu gia, có lẽ ngài sẽ mất ngủ. Uống cái này vào sẽ ngủ ngon hơn một chút."
Tôi ngẩn người. Thế này là ý gì? Vừa mới tỏ tình xong, lại mặc định tôi sẽ vì người đàn ông khác mà đ/au lòng, rồi quay sang dỗ dành tôi? Kỳ quặc. Thật sự quá đỗi kỳ quặc.
Nhưng điều kỳ quặc hơn là ly sữa đó cứ như có t.h.u.ố.c tiên vậy. Uống xong, những chuyện phiền lòng về Hoắc Hành thật sự bay sạch khỏi tâm trí. Đã lâu lắm rồi, tôi mới có một giấc ngủ yên bình đến thế.
11.
Ngày hôm sau, tôi quyết đoán điều Giang Dư An rời khỏi vị trí đặc trợ. Cậu ấy có năng lực, có tài hoa, làm trợ lý cho tôi đúng là uổng phí nhân tài. Vậy nên nhân cơ hội này, tôi phái cậu ấy xuống công ty con đảm nhiệm chức vụ Giám đốc bộ phận R&D để rèn luyện, cũng coi như không phụ sự tận trung bấy lâu của cậu ấy.
Thế nhưng cậu ấy từ chối, cảm xúc vô cùng kích động, "Tạ tổng, có phải tôi đã làm sai chuyện gì không? Ngài cứ nói đi, tôi đều có thể sửa!"
"Cậu không sai, cậu làm rất tốt."
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook