Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- PHÀM NHÂN KHÔNG ĂN HƯƠNG HỎA
- Chap 7 - Hết
Tôi tò mò nhìn sang, cậu ta có chút kinh ngạc, "Cậu có muốn nghe không?"
Tôi gật đầu.
"Ông ấy nói mỗi năm các người đều cầu phúc với thần linh, trước đó sẽ hỏi ý nguyện của ngài. Vị thần mà tôi đóng giả không thích đi chơi, lần này ra ngoài là do các người đã c/ầu x/in rất nhiều lần ngài mới chịu xuất hiện." Nói đến đây, cậu ta dừng lại, rồi lại nhìn tôi, như thể đang hỏi bản thân mình nói có đúng không.
"Cậu nói đúng. Vị thần này quả thực chúng tôi đã c/ầu x/in rất lâu ngài mới chịu ra ngoài. Mọi người đã chuẩn bị rất nhiều cho ngài, nhưng cậu không hiểu chuyện lại đi phá hoại, đứng trước mặt ngài suốt chặng đường đã đành, cậu lại còn mặc long bào Ngũ trảo Kim Long, phải biết thần linh chỉ mặc long bào tứ trảo mà thôi."
Cậu ta tự t/át vào mặt mình một cái, "Lý đại ca, chuyện này tôi biết rồi, cũng nhận ra lỗi lầm của mình."
"Trước đây tôi nghĩ các cậu suốt ngày bái thần là m/ê t/ín, còn coi thường hành động đó của các cậu." Cậu ta cúi đầu, "Bây giờ... bây giờ tôi mới biết câu đầu tiên các cậu cầu phúc luôn là mong cả nước mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an."
Nói đến cuối cùng, Trương Đào đã nghẹn ngào, "Là tôi, tôi đã quá hẹp hòi, lại còn bất kính với thần linh. Tôi thực sự biết lỗi rồi!"
Tôi vỗ vai cậu ta, "Cậu đã nhận ra lỗi sai của mình, thần linh sẽ tha thứ cho cậu. Bởi vì ngài tha thứ cho một người thực sự biết lỗi."
Tôi ngước nhìn thần linh, dưới ánh Mặt trời, ngài khẽ mỉm cười.
Tôi biết, ngài đã tha thứ cho hành động của Trương Đào.
Cậu ta quỳ sụp xuống trước mặt thần linh, một giọt nước mắt lăn dài. Khi tôi nhìn sang, trên đầu cậu ta đã mọc lên vài sợi tóc con.
Nhận ra sự thay đổi của bản thân, cậu ta vô cùng xúc động, vạch miệng ra xem một lúc lâu, "Lý Bình, răng của tôi mọc lại rồi, thần linh đã tha thứ cho tôi, ngài ấy đã tha thứ cho tôi rồi!"
Tôi cũng bật cười theo.
Sau này, khi gặp lại Trương Đào, cậu ta đã hòa mình vào đoàn rước thần, không ngừng giới thiệu văn hóa địa phương của chúng tôi cho những người xung quanh.
11.
Khi tất cả mọi người không hiểu tại sao chúng tôi lại chú trọng nghi thức đến vậy, chế giễu chúng tôi phong kiến m/ê t/ín. Họ sẽ không bao giờ để ý rằng, câu đầu tiên chúng tôi c/ầu x/in luôn là mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Nếu không thể hiểu, thì xin hãy nhất định tôn trọng.
Thần linh không cần tín đồ, mà chính tín đồ cần thần linh!
(Hết truyện)
Én giới thiệu truyện linh dị khác do Én dịch và đăng trên MonkeyD nha:
Tên truyện: Chủng Tộc Trường Sinh
Tác giả: Cô Nương Tử
Cứ tưởng sống mấy ngàn năm, không có gì có thể dọa được tôi. Thế mà ngôi m/ộ đầu tiên tôi đào lên lại là một qu/an t/ài đôi.
Khi mở nắp qu/an t/ài ra...
Bên trái là tử thi của kẻ th/ù không đội trời chung của tôi từ một ngàn năm trước. Bên phải là một bộ đồ cũ mà tôi đã từng mặc. Th* th/ể của kẻ th/ù còn cầm một cuộn sách ngọc. Dòng chữ đầu tiên trên đó viết: [Gặp chữ như gặp mặt, khanh khanh, thê tử của ta...]
Thế là tôi lại đóng nắp qu/an t/ài lại.
1.
"Cô làm gì thế?! Nghi thức mở qu/an t/ài không thể gián đoạn, cô muốn hại c.h.ế.t tất cả mọi người à!"
Bên tai lập tức vang lên một tiếng hét đầy bực bội. Đó là một người phụ nữ trang điểm đậm, tôi gọi cô ta là "Đại Mỹ Nhân". Nghe nói cô ta phạm tội g.i.ế.c người, sau khi g.i.ế.c chồng còn p.h.â.n x.á.c nấu canh.
Tôi mặt không cảm xúc nói dối: "Có âm khí, đây là một cái bẫy."
"Này, này! Cuộn sách ngọc kia rốt cuộc viết gì thế? Sao mặt cô cứ như vừa thấy m/a vậy?"
Lần này là một người đàn ông đeo kính lẩm bẩm, tôi gọi anh ta là "Tiểu Kính." Nghe nói anh ta phạm tội tham ô, đã biển thủ hết tiền c/ứu trợ của cả một ngôi làng.
Tôi vẫn không biểu lộ cảm xúc, tay nắm ch/ặt cuộn sách ngọc: "Không biết, tôi không biết chữ." Nói xong, tôi quay đầu bỏ chạy.
Những người còn lại vốn đã chột dạ, cũng theo bản năng chạy theo tôi.
Dòng bình luận trên màn hình lưa thưa.
【Ha ha, có tí gan đấy mà cũng dám đi phạm tội cơ à?】
【Tôi cá đội này sẽ bị tiêu diệt hết ngay từ màn đầu tiên thôi】
Cuối cùng, gã đàn ông cơ bắp với cánh tay đầy hình xăm trong đội cũng nổi gi/ận: "Tất cả c/on m/ẹ nó dừng lại! Chỉ là m/a q/uỷ thôi mà, bọn mày sợ chứ tao không sợ!"
Tôi gọi anh ta là "Hoa Văn Thân" (hình xăm trên thân), nhưng tôi vẫn chưa biết anh ta đã phạm tội gì.
Tôi nhân tiện dừng lại trước một ngôi m/ộ đất khác, dựa vào bia m/ộ giả vờ thở dốc vì mệt.
Hoa Văn Thân trợn mắt nhìn tôi: "Này cô, khai tên! Cả tội danh của cô nữa!"
Tên ư? Sống ba nghìn ba trăm ba mươi ba năm, để che giấu thân phận, tôi đã có rất nhiều tên. Nhưng có lẽ vì vừa đào m/ộ kẻ th/ù từ một nghìn năm trước lên, tôi lại nhớ đến cái tên tôi đã nói với hắn khi đó: "Cố Cô."
Còn về tội danh của tôi...
Tôi dựa vào bia m/ộ, bẻ ngón tay đếm: "Tội tái hôn, tội tr/ộm m/ộ, tội phá hoại di vật, tội làm giả thân phận, tội tự sinh ra chính mình, tội khóc lóc ở bảo tàng đến nỗi bôi nước mũi lên kính..." Nói cho cùng, khi tôi vừa bước vào bảo tàng, ngước mắt nhìn lên...
Ôi trời! Đây là bàn của tôi, giường của tôi, bà nội của tôi, bà ngoại của tôi, cái bô đêm của tôi biến thành bình hoa, cả số tiền riêng tôi cất giấu từ thời Trinh Quán cho đến khi cải cách mở cửa nữa. Tự dưng lại phải bỏ tiền m/ua vé vào tham quan, hóa ra là trả tiền để vào nhà mình.
Vẫn nhớ trước một ngàn tuổi, tôi coi tiền bạc như rác.
Cư/ớp gi/ật đến, tôi lại móc ví đưa, tr/ộm cạy cửa, tôi lại mở khóa hộ. Mặt không cảm xúc tiễn họ đi, chỉ thiếu điều nói thêm "hẹn gặp lại".
Nhưng nay đã khác, giờ đây tôi đã ba ngàn tuổi và ham tiền đến mức khó tin.
Ba người còn lại nghe xong, vẻ mặt càng lúc càng kỳ quái.
Hoa Văn Thân tức đến bật cười, gi/ật lấy cuộn sách ngọc trên tay tôi: "Mẹ nó, mày coi tao là thằng ngốc à!? Đưa đồ đây!"
Thế nhưng Hoa Văn Thân vừa gi/ật lấy sách ngọc, bỗng "Ái chà!" một tiếng rồi ôm lấy đầu. Phía sau gáy anh ta chảy m/áu, sách ngọc cũng rơi xuống đất, lăn xuống theo sườn đồi.
Quay đầu lại, thấy hai người đang đứng đó.
Một người phụ nữ mặc đồ đen, buộc tóc đuôi ngựa cao, thần sắc nhàn nhạt ném những viên đ/á còn lại trong tay. Rồi cúi xuống nhặt cuộn sách ngọc dưới đất, nhét vào túi đeo bên hông của cô ta.
Đằng sau cô ta là một người đàn ông mặc bộ vest đen cao cấp, vai rộng eo hẹp, khí chất lạnh lùng. Nhìn qua, hai người này không giống những tội phạm bị ném vào trò chơi kinh dị, mà giống như đang đi catwalk ở tuần lễ thời trang.
Dòng bình luận trên không trung lúc này cũng tăng đột biến.
【A a a a là chị Giản và Dục thần!!】
【Tôi nhớ đây là màn chơi thứ chín của chị Giản rồi đúng không? Đại lão max cấp đấy!】
【Cuộn sách ngọc kia rốt cuộc viết gì thế? Chắc là chìa khóa để vượt qua màn chơi này nhỉ?】
Người phụ nữ tóc đuôi ngựa cao nhàn nhạt liếc nhìn dòng bình luận: "Đừng gọi tôi là chị, gọi là 'gia', tôi gh/ét nhất là bị người khác coi là con gái!"
【Giản gia! Giản gia ngầu quá!】
【Giản gia quá ngầu, đi đâu cũng trêu ghẹo gái, cẩn thận Cảnh Dục Châu gh/en đấy】
Quả nhiên, người đàn ông được gọi là "Dục thần" kia, sắc mặt càng trở nên âm u, liếc nhìn tôi một cái đầy cảnh cáo.
Còn tôi cũng nhìn anh ta, chỉ cảm thấy cái tên này nghe quen quen, hình như đã từng nghe ở đâu đó...
【Ơ, sao Cố Cô cứ nhìn chằm chằm Dục thần vậy? Không phải là thích rồi đấy chứ?】
Đại Mỹ Nhân bên cạnh tôi mắt sáng rực lên. Cô ta cười tươi rói áp sát Cảnh Dục Châu: "Anh đẹp trai! Sao hai người chỉ có hai người vậy? Đội chơi phải có bốn người mà? Hay là nhập bọn với chúng tôi nhé?"
Cảnh Dục Châu cau mày, lạnh lùng nói: "Bẩn thỉu quá, cút ra xa đi!"
Nụ cười của Đại Mỹ Nhân lập tức cứng lại, vẻ mặt đầy khó xử.
Khóe miệng Giản Y khẽ nhếch: "Này thím, chỉ có tân binh và gà mờ mới cần lập đội thôi, còn tôi, rất mạnh."
【Nghe nói vượt qua mười màn chơi là có thể được miễn tội, liệu Giản Y có trở thành người đầu tiên trong lịch sử thành công không?】
【Tuyệt vời, vậy đội tân binh này cứ bám đùi đại lão là thắng chắc rồi còn gì?】
【Lần đầu xem livestream, có ai nói cho tôi biết Giản Y và Cảnh Dục Châu đã phạm tội gì không? Nhìn không giống người x/ấu lắm.】
Ồ, tôi nhớ ra rồi. Cảnh Dục Châu đó, hồi nhỏ tôi còn bế anh ta cơ mà.
Khoảng hơn hai mươi năm trước, khi đó thân phận của tôi là một vị Tiên cô trên núi.
Gia đình họ Cảnh ở thành phố có quyền thế, bà nội của Cảnh Dục Châu đã bỏ rất nhiều tiền để mời tôi xuống núi. Bà nói mẹ của Cảnh Dục Châu mất sớm, ba anh ta lại bận công việc, tuổi già sức yếu không biết có thể ở bên cháu trai được bao lâu. Bà c/ầu x/in tôi xem tướng, xem số cho đứa cháu nhỏ còn đang trong tã lót này.
Vừa bế Cảnh Dục Châu lên, anh ta đã ị ra tã, còn xì ra một loạt rắm sữa. Âm thanh vừa to vừa dài.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm Tiên cô nữa.
Thế nên lúc này, tôi nhìn Cảnh Dục Châu trước mặt, như thể lại thấy cái dáng vẻ không giữ được “cửa sau” của anh ta khi đó.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm Cảnh Dục Châu, khóe miệng Giản Y trĩu xuống: "Tôi nói này bà chị, nhìn đủ chưa? Có những người, cô nhìn một trăm năm cũng không thể là của cô được đâu."
Ừ, tôi đúng là có thể sống để nhìn một trăm năm, nhưng anh ta có sống nổi một trăm năm không? Với cái dạ dày yếu ớt kia của anh ta.
Thấy vẻ mặt tôi không hề thay đổi, Giản Y càng thêm kh/inh thường: "Sao hả, sợ ngây người rồi à? Tôi phát ngán mấy cô trà xanh yếu đuối, chỉ biết chờ đàn ông đến giải quyết vấn đề rồi đấy, tránh ra!"
Tiểu Kính bên cạnh lo lắng hỏi: "Mấy người, mấy người định làm gì?"
Còn Cảnh Dục Châu nhìn bóng lưng Giản Y, ánh mắt không giấu nổi vẻ tán thưởng: "Đào m/ộ, hiểu không? Lấy đồ tùy táng đi đổi tiền m/ua vật tư." Anh ta lại kh/inh bỉ liếc nhìn bốn người chúng tôi một cái: "Tất nhiên, một xu cũng không chia cho mấy người."
Giản Y lúc này cũng đã đi đến trước mặt tôi, mất kiên nhẫn nói: "Chị ơi, chị có biết tí quy tắc nào không? Trước khi mở m/ộ, tôi phải cúng tế cho m/ộ chủ, đừng có đứng chắn đường ở đây vướng chân vướng tay."
Nghe cô ta nói vậy, tôi cũng không thực sự mệt, nên không dựa vào bia m/ộ nữa, lùi sang phải một bước.
Giản Y lúc này mới trợn mắt, tùy tiện móc ra vài tờ tiền vàng mã, cúi xuống định đ/ốt. Nhưng lại thấy trên bia m/ộ khắc rõ ràng dòng chữ:【Cố Cô chi m/ộ】
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook