Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
02
Buổi trưa, tại nhà ăn.
Tôi vẫn lề mề mất nửa tiếng đồng hồ như cũ.
Nhà ăn ồn ào náo nhiệt, lòng bàn tay tôi túa đầy mồ hôi.
[Phía trước bên phải mười lăm mét, nam sinh mặc áo hoodie đen kìa!] Hệ thống kích động hét lên: [Mau xông lên! M/ắng hắn nghèo kiết x/á/c đi!]
Tôi nhìn theo hướng đó…
Dù chỉ mặc chiếc áo hoodie đen và quần jean đơn giản nhất, nhưng Thẩm Nghiên vẫn vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Chỉ là quầng thâm mờ nhạt dưới mắt hắn đã làm phá hỏng đi bức tranh hoàn mỹ ấy.
Hắn bưng khay cơm inox, bên trong chỉ có một phần cơm trắng và một bát canh miễn phí mỗi ngày của nhà ăn.
[Mau lên!]
Hệ thống thúc giục: [M/ắng hắn là đồ q/uỷ nghèo đi! Còn đi học cái nỗi gì, đi cạp đất mà ăn đi!]
Tôi hít sâu một hơi, bước tới với tay chân lóng ngóng, trái tim đ/ập thình thịch như đ/á/nh trống.
"Cậu... cậu..."
Tôi đứng trước mặt Thẩm Nghiên, giọng nói nhỏ xíu như muỗi kêu.
Đôi mắt đen láy của hắn nhìn tôi, hàng chân mày khẽ nhíu lại.
"Cậu... cậu chỉ ăn cái này thôi sao?"
Đám đông xung quanh rất nhanh đã vây kín lấy chúng tôi.
Hệ thống tiếp tục cổ vũ bơm hơi cho tôi: [Làm tốt lắm, ký chủ!]
[Thêm một câu nữa, buông thêm một câu s/ỉ nh/ục nữa là chúng ta thắng rồi!]
Chắc chắn là tôi có thể làm được!
Tôi âm thầm cổ vũ bản thân trong lòng, sau đó nhắm ch/ặt mắt, liều mạng cắn răng.
Dưới ánh mắt soi mói của bao người, tôi hung hăng nhét chiếc bánh mì kem vừa cắn một miếng vào ng/ực hắn.
"Khó... khó ăn ch*t đi được, thưởng cho cậu đấy!"
Nói xong tôi liền xoay người bỏ chạy, nhưng vì quá căng thẳng, tôi đã đụng "rầm" một cú vào một nam sinh đang đi về phía Thẩm Nghiên.
Khay cơm trong tay người đó rơi loảng xoảng xuống đất, nước canh văng tung tóe đầy người.
"Nguyễn đại tiểu thư, cô làm cái quái gì vậy?!"
Nam sinh đó tức gi/ận gầm lên.
Tôi nhận ra đây chính là Triệu Minh, tên thiếu gia nhà giàu thường xuyên b/ắt n/ạt Thẩm Nghiên trong tiểu thuyết. Ngay lúc này tôi đã sợ đến mức h/ồn bay phách lạc, lắp bắp nói: "Xin... xin lỗi, do tôi... tôi m/ù dở!"
Bởi vậy, đám đông vây xem xung quanh chỉ cảm thấy, sau khi tôi ngạo mạn chế nhạo Thẩm Nghiên xong, tôi lại tiếp tục khiêu khích tên trùm trường nhà giàu Triệu Minh.
Bóng lưng hốt hoảng bỏ chạy của tôi cũng bị bọn họ suy diễn thành…
Làm xong việc phủi áo ra đi, giấu nhẹm đi công lao và danh tiếng!
Lúc này, hệ thống đang gào thét bùng n/ổ với tốc độ siêu thanh ở ngay trong tâm trí tôi.
[A a a!]
[Sao tôi lại ký hợp đồng với cái đồ tổ tông như cô chứ! Thế này mà gọi là s/ỉ nh/ục à? Đây rõ ràng là đang đút cho hắn ăn mà!]
Chạy một mạch ra khỏi tầm mắt của đám đông, tôi chống tay lên hông, thở hồng hộc.
"Xin... xin lỗi, tôi căng thẳng quá..."
Hệ thống tức gi/ận đến mức nói năng lộn xộn: [Cô... hầy... bỏ đi!]
[Ngày mai cô bắt buộc phải làm thật cho tôi! Tôi muốn nhìn thấy Thẩm Nghiên khóc! Tôi muốn nhìn thấy hắn quỳ gối! Tôi muốn...]
Mà lúc này trong nhà ăn, Thẩm Nghiên vẫn im lặng lùi ra khỏi vòng vây.
Hắn nhìn chiếc bánh mì kem bị cắn dở một miếng trong ng/ực, rồi lại nhìn về hướng Nguyễn Nhuyễn vừa bỏ chạy, hàng chân mày càng nhíu ch/ặt hơn.
Triệu Minh ném chiếc áo khoác dính đầy nước canh vào thùng rác, hắn nói với giọng điệu mỉa mai quái gở: "Tao thấy những ngày tháng tốt đẹp của ai đó sắp kết thúc rồi đấy."
"Từ nay về sau, Nguyễn đại tiểu thư cũng sẽ tham gia vào hội này rồi."
Thẩm Nghiên chỉ coi như những lời đó không phải đang nói mình.
Hắn không chút biểu cảm đặt chiếc bánh mì vào khay cơm, sau đó rời đi.
Nhưng hắn không hề vứt chiếc bánh mì đó đi.
Buổi tối sau khi làm xong ba công việc làm thêm, trên đường về nhà, bụng hắn đã đói cồn cào.
Thẩm Nghiên lấy chiếc bánh mì đó ra một lần nữa, hắn m/a xui q/uỷ khiến cắn thử một miếng.
Ừm, rất ngọt.
Chương 7
Chương 13
Chương 16
Chương 15
Chương 24
Chương 21
Chương 8
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook