Ánh trăng phía trên đỉnh đầu làm bóng tôi trải dài, trông càng cô đơn.
Hai bên đường vắng vẻ, ngoại trừ ánh đèn đường mờ ảo, chỉ có loáng thoáng tiếng bước chân của tôi.
Tôi vui vẻ nghĩ, ít ra tôi vẫn còn có bóng, tôi vẫn còn sống.
Đột nhiên, một người đàn ông đầy quy//ến r//ũ m//a m//ị chặn trên đường tôi về nhà, đôi mắt anh ta đỏ ngầu, như muốn phát đi//ên chặn tôi lại: “Tại sao? Lại muốn b//ỏ r//ơi tôi nữa sao?”
Giọng nói quen thuộc làm người nghe phải kh//iếp s//ợ tràn vào trong lòng.
Nhưng tôi không dám ngước lên nhìn anh ta, cứ chăm chăm cúi nhìn bàn chân, d//ối lòng nói: “Anh gì đó ơi, tôi không quen anh.”
Gió đêm thổi dữ dội qua các con hẻm vắng, thổi bay tay áo tôi.
Làm lộ ra cái ấn ký đỏ tím m//a m//ị, dường như thay tôi thừa nhận mối qu/an h/ệ giữa tôi với anh ta.
Bình luận
Bình luận Facebook