Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

72

30/07/2026 13:04

Tâm trạng ấy kéo dài.

Cho đến khi Lục Triệu rủ cậu xem phim.

Buổi chiều.

Lục Triệu phát hiện trong nhà Chu Trạch Phong có hẳn một phòng chiếu phim gia đình.

Hắn từng thắc mắc.

Rõ ràng cậu còn chẳng ở đây.

M/ua thứ này để làm gì?

Bây giờ.

Hai người cùng ngồi trên sofa.

Hắn mới hỏi.

"Cái này..."

"Em m/ua từ khi nào?"

"Sau lần mình xem phim cùng nhau."

Chu Trạch Phong mở một bộ phim tình cảm.

"Em nghĩ."

"Sẽ có một ngày."

"Dụ được anh về nhà xem phim."

Lục Triệu bật cười.

"Gan thật."

"Dụ thì chẳng thấy."

"Toàn b/ắt c/óc."

Nói rồi.

Hắn véo nhẹ tai Chu Trạch Phong.

Không hề có ý trách móc.

...

Nhưng Chu Trạch Phong càng lúc càng bất an.

Lục Triệu hôm nay...

Bình tĩnh đến khác thường.

Cậu xem được nửa bộ phim.

Mà chẳng biết nội dung nói gì.

Lục Triệu lại rất có hứng.

Còn bình luận cốt truyện.

"Nam chính này quá đáng thật."

"Bạch nguyệt quang đi nước ngoài."

"Lập tức tìm người thay thế."

"Nữ chính thì chẳng biết gì."

"Vẫn một lòng yêu anh ta."

"..."

Chu Trạch Phong hoàn toàn cứng người.

Bởi cậu đã vô thức đặt mình vào vị trí nữ chính.

Nửa sau bộ phim.

Cậu xem cực kỳ chăm chú.

Kết thúc lại là kết cục buồn.

Vừa hiện dòng credit.

Nước mắt Chu Trạch Phong cũng rơi theo.

Lục Triệu vội rút khăn giấy.

Lau nước mắt cho cậu.

Vừa cười vừa trêu:

"Không ngờ em đa cảm thế."

Chu Trạch Phong cười chua chát.

"Chỉ là..."

"Có cảm xúc nên vậy thôi."

"Người như anh..."

"Sẽ không hiểu đâu."

Ánh mắt đầy oán trách ấy khiến Lục Triệu cạn lời.

Hắn rất muốn nói.

Nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Đành giả vờ như không hiểu.

...

Tối hôm đó.

Sau khi tắm xong.

Hai người nằm trong chăn.

Lục Triệu vòng tay ôm lấy cổ Chu Trạch Phong.

Khoảng cách gần đến mức.

Cậu có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt hắn.

Theo thói quen.

Cậu muốn ôm lấy eo Lục Triệu.

Nhưng bị chiếc cà vạt trói buộc.

Đành vô thức nhích người về phía hắn.

Lại bị Lục Triệu nhẹ nhàng tránh đi.

Cậu vừa định hôn lại.

Lục Triệu đã rời khỏi môi cậu.

Suốt cả ngày.

Bao nhiêu bất an dồn nén.

Giờ phút này.

Đều tràn ngập trong lòng Chu Trạch Phong.

Cậu nghĩ.

Quả nhiên.

Sự dịu dàng hôm nay.

Chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.

Nhưng kỳ lạ là.

Lục Triệu như thế.

Lại khiến cậu bình tĩnh hơn.

Cậu nhìn hắn.

Khẽ hỏi:

"Anh đang ph/ạt em sao?"

"Có phải..."

"Anh gi/ận vì em tự ý đưa anh đến đây?"

Trong ánh đèn mờ.

Lục Triệu hình như lắc đầu.

Rồi tắt luôn đèn lớn.

Chỉ để lại chiếc đèn ngủ.

Bóng dáng hắn mờ ảo.

Như sắp tan vào màn đêm.

Không nhận được câu trả lời.

Chu Trạch Phong sốt ruột.

"Anh nói đi."

Lục Triệu khẽ đáp:

"Anh đúng là gi/ận."

"Vậy..."

"Anh gi/ận chuyện gì?"

"Gi/ận em đưa anh đi gặp mẹ?"

"Hay anh thấy mọi chuyện tiến triển quá nhanh?"

Lời đoán bừa ấy.

Lại khiến lửa gi/ận của Lục Triệu bốc cao hơn.

"Đoán tiếp."

Trong lòng Chu Trạch Phong.

Chỉ còn lại một đáp án cuối cùng.

Nhưng cậu không muốn tự tay x/é toang lớp giấy ấy.

Đồng thời.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó.

Đã thấy đ/au đớn vô cùng.

Lục Triệu nhìn ra sự thay đổi ấy.

Khẽ nói:

"Nói điều em muốn hỏi đi."

Chu Trạch Phong siết ch/ặt nắm tay.

Gân xanh nổi rõ.

Giọng đầy c/ăm tức.

"Có phải..."

"Hắn đến mách anh rồi không?"

"Em biết."

"Hắn rất quan trọng với anh."

"Nhưng em không cố ý đá/nh hắn."

"Hôm đó..."

"Em thật sự quá tức."

Lục Triệu đáp ngay.

"đá/nh hay lắm."

"Nó đáng bị đá/nh."

Chu Trạch Phong sững người.

"Vậy..."

"Anh không phải vì hắn..."

Câu còn chưa dứt.

Lục Triệu đã nghiêng người.

Khẽ hôn lên môi cậu qua lớp áo sơ mi.

Nụ hôn chỉ thoáng qua.

Chu Trạch Phong còn chưa kịp hụt hẫng.

Đã bị hắn ôm ch/ặt vào lòng.

Lục Triệu khẽ thở dài.

Hôn nhẹ lên tai cậu.

Nhỏ giọng nói:

"Sao em đáng thương thế."

"Hử?"

"Em không biết..."

"Thương chính mình một chút sao?"

Hắn siết lấy người trước mặt.

Giọng nói rất khẽ.

"Anh đ/au lòng lắm."

"Ý anh là sao? Nói rõ đi."

Chu Trạch Phong vùng vẫy muốn ngồi dậy.

Lục Triệu vỗ nhẹ vai cậu, dịu giọng dỗ dành:

"Chẳng phải em hỏi anh gi/ận chuyện gì sao?"

"Anh gi/ận em không tin anh."

"Gi/ận em tự cho mình là người thay thế."

"Gi/ận em có chuyện lại không nói với anh ngay."

"Gi/ận em nói bóng nói gió, cố tình mỉa mai anh."

Lục Triệu hít sâu một hơi, cố ổn định cảm xúc rồi nói tiếp:

"Điều khiến anh gi/ận nhất..."

"Là dù tưởng mình chỉ là người thay thế..."

"...em vẫn thấy không sao."

"Vẫn muốn tiếp tục sai."

"Vẫn muốn mặc kệ tất cả."

Hắn ôm Chu Trạch Phong càng ch/ặt hơn.

"Anh nên nói em ngốc..."

"...hay nói em quá thông minh đây?"

"Anh rất mong em sẽ luôn yêu anh."

"Nhưng điều kiện tiên quyết..."

"...là em phải biết yêu chính mình trước."

Chu Trạch Phong nghẹn lời.

"Vậy nên..."

"Em không phải..."

"Em chẳng phải cái gì hết!"

Lục Triệu tức đến bật thốt.

"Em là người duy nhất anh từng thích."

"Bây giờ..."

"Đến em trai anh cũng không còn nữa."

"Anh chỉ còn mình em."

Chu Trạch Phong lập tức kích động.

"C/on m/ẹ nó sao anh không nói sớm!"

"Mau cởi trói cho em!"

"Em muốn hôn anh..."

Cậu lại bắt đầu giãy giụa dữ dội.

Áo sơ mi gần như tuột khỏi người.

Lục Triệu kéo áo lại giúp cậu.

Đầu ngón tay khẽ chạm lên môi cậu.

"Nằm mơ đi."

"Còn nói nữa..."

"Anh bịt miệng em luôn."

Danh sách chương

5 chương
30/07/2026 13:05
0
30/07/2026 13:05
0
30/07/2026 13:04
0
30/07/2026 13:04
0
30/07/2026 13:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu