Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- LIỆM HỒN
- Chap 12
"Hoàng hậu nương nương nói đúng." Ta không hề do dự, cũng không có vẻ phản bác.
Hoàng hậu hừ một tiếng vui vẻ, không ngờ ta lại biết điều đến thế. Nhưng tâm trạng rõ ràng tốt hơn rất nhiều: "Nếu tất cả nô tài trong cung đều biết điều, sáng suốt như ngươi, chẳng phải bổn cung có thể g.i.ế.c ít người hơn, ít dính xui xẻo hơn sao?"
Tuy nhiên, ta liền đổi giọng: "Xin Hoàng hậu nương nương giáng tội, dân nữ không thể tuân lệnh! Việc trú nhan cho Quý phi là Thánh chỉ, nhất định phải làm."
14.
Nụ cười trên mặt Hoàng hậu ngay lập tức cứng lại, thay vào đó là vài phần kinh ngạc và gi/ận dữ.
"Ngươi đi/ên rồi!" Hoàng hậu đ/ập bàn đứng phắt dậy, chất vấn ta: "Ngươi cũng muốn giúp ả Yêu phi kia sao?"
Cũng...?
Quả nhiên đúng như ta đoán, Hoàng hậu và Quý phi có thâm th/ù huyết h/ận. Hơn nữa, lời nói trong ngoài dường như đều toát ra sự kh/inh thường và bất mãn với Bệ hạ.
Hoàng hậu cố chấp đến tận xươ/ng tủy, nên phản ứng đầu tiên của nàng ta không phải là truy c/ứu tội kháng mệnh của ta, mà là cực kỳ muốn chứng minh ta đã sai.
"Một tiện thiếp xuất thân ca nữ, dung mạo không phải thượng đẳng nhất, lại mê hoặc Bệ hạ nói cái gì 'một đời một kiếp một đôi người'. Giờ c.h.ế.t rồi vẫn còn tiếp tục họa hại Thiên t.ử đương triều, chẳng lẽ ả không phải nên tan xươ/ng nát thịt sao?"
Ta cố chấp giữ ý kiến của mình, vẫn không d.a.o động.
Hoàng Hầu gi/ận đến cực độ, ngay lập tức đứng dậy từ trên giường, bóp lấy cằm ta, buộc ta phải đối diện ánh mắt của nàng ta, "Ngươi thông cảm cho Quý phi? Hay ngươi nghĩ, bổn cung mới là kẻ đầu sỏ gây ra cái c.h.ế.t của Quý phi?"
Ta còn chưa kịp khám nghiệm t.h.i t.h.ể Quý phi, tất nhiên không biết nguyên nhân nàng c.h.ế.t.
"Gia tộc Khương gia trên dưới trăm mạng người, tính mạng đều buộc vào thân dân nữ. Kháng chỉ là tội lớn tru di cửu tộc, dân nữ c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng làm sao có thể lấy tính mạng của cả tông thân ra đ.á.n.h cược?" Ta giơ tay lau đi nước mắt bị ép rịn ra ở khóe mắt, giọng điệu đầy vẻ c/ầu x/in.
"Nương nương ngự ở vị trí cao quý, chắc hẳn rất hiểu sự trọng đại của tình thân huyết nhục, sự tồn vo/ng của gia tộc. Dân nữ chỉ cầu Nương nương rộng lòng khoan dung, thông cảm cho nỗi khó khăn bất đắc dĩ của ta, tha cho tính mạng ti tiện này!" Ta dập đầu thật mạnh.
Cảm xúc Hoàng hậu dịu đi không ít, quay người trở lại trên giường: "Thì ra là sợ c.h.ế.t."
"Nhưng vậy đã sao? Ngươi đã là Liệm sư, dùng vài th/ủ đo/ạn thông minh, khiến cơ thể Quý phi th/ối r/ữa chậm hơn, cho đến khi không ai nhìn ra manh mối, rồi tự xin ra cung."
Ta suy nghĩ một lát, thăm dò hỏi: "Hoàng hậu nương nương có biết, lâu dài ở cùng th* th/ể, nếu không xử lý cẩn thận, sẽ dẫn đến Thi Độc làm hại Bệ hạ không?"
"Tất nhiên là biết, không ai hiểu rõ hơn bổn cung." Hoàng hậu mắt ngấn lệ, ánh mắt phiêu đến cây ngô đồng ngoài cung, "Hài t.ử của ta, rõ ràng đã được tám tháng, sắp sửa chào đời rồi. Lại đúng ngày bổn cung khó sinh, Đồng Quý phi trùng hợp động th/ai, Bệ hạ ngay cả nhìn một cái cũng không thèm nhìn."
"Thái y nói bổn cung trúng đ/ộc, mới dẫn đến khó sinh, Hoàng nhi sinh ra chưa đầy một ngày liền tắt thở."
"Bổn cung cũng từng phát đi/ên, gây rối, tìm ki/ếm khắp thiên hạ phương pháp chống th/ối r/ữa, chỉ để giữ hài t.ử lại bên mình, chỉ cần thỉnh thoảng có thể nhìn hai cái là được." Nói đến đây, Hoàng hậu đã khóc nức nở.
"Nhưng trớ trêu thay, bổn cung chỉ ôm thằng bé, ru nó ngủ chưa đầy một tháng, trên người đã nổi vết đen. Thái y nói, đây là Thi Độc xâm nhập cơ thể, cầu bổn cung để Hoàng nhi nhập thổ vi an (an nghỉ dưới lòng đất). Bổn cung ch/ôn Hoàng nhi dưới cây Ngô Đồng, chính là để khắc cốt ghi tâm."
"Thứ mà bổn cung không giữ được, đôi tiện nhân kia cũng đừng hòng có được! Chẳng phải Bệ hạ yêu ả tiện nhân kia sao? Bổn cung muốn hắn nhìn người mình yêu th/ối r/ữa từng chút một, để hắn cũng nếm thử nỗi đ/au x/é ruột gan!"
"Chút Thi Độc vặt vãnh? Bệ hạ nếu thật sự yêu ả, vậy theo Đồng Quý phi mà đi thì có sao!" Hoàng hậu cười lớn.
"Bổn cung chỉ hỏi ngươi, làm hay không làm?" Hoàng hậu nhẹ nhàng gạt đi giọt nước mắt khóe mi, hạ lệnh cuối cùng.
"Xin thứ lỗi, dân nữ không thể tuân lệnh!" Ta vẫn kiên định.
Ta vào cung chưa lâu, đã biết sơ qua những khúc khuỷu trong Hoàng Cung. So với việc khôn khéo, lòng vòng, lấy lòng cả hai bên, một khi sơ suất liền tan thành tro bụi. Chi bằng chọn lập trường cho tốt, trung thành với một người.
Tình yêu h/ận th/ù của họ ta không cần quan tâm. Ta đã chọn Bệ hạ làm chỗ dựa, làm thang lên mây, thì không nên bị Hoàng hậu hù dọa mà thoái chí.
Hoàng hậu không còn kiên nhẫn nữa, "Đồ không biết điều, lấy ki/ếm của bổn cung ra đây!"
"Ki/ếm này do phụ thân lấy Lạc Thiết mà rèn, c/ắt sắt như bùn. Ngươi có xươ/ng cứng, vậy bổn cung sẽ c/ắt ngươi ra từng lát, thử xem xươ/ng của ngươi có cứng hơn người khác không?"
"Hoàng hậu nương nương! Ta ra ra ý trong lời nói của Ngài, Ngài chưa hề điều tra sự thật rõ ràng, cớ gì lại khẳng định do Đồng Quý phi và Bệ hạ hạ đ/ộc? Ngài xung động như vậy, chẳng lẽ có thể an ủi h/ồn phách hoàng t.ử sao?"
Ta đang kéo dài thời gian. Chắc sắp đến rồi. Chắc sắp đến rồi!
"Nói càn! Năm đó bổn cung và Bệ hạ dù không có tình sâu nghĩa nặng, cũng tính là hòa hợp tương đối. Bhưng từ khi tiện nhân kia vào cung, Bệ hạ đã thay đổi. Bổn cung khó sinh, lại đúng lúc tiện nhân kia động t.h.a.i khí, thiên hạ không có chuyện trùng hợp như vậy!"
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook