Thành Danh Tâm Ái

Thành Danh Tâm Ái

Chương 7.

06/08/2026 20:58

Đoạn video tôi bị các phóng viên vây quanh phỏng vấn rất nhanh đã leo lên top tìm ki/ếm.

Thẩm Yến Chiêu lên tiếng đáp trả trực tiếp: "Sẽ không bao giờ ly hôn, xin đừng làm phiền vợ tôi nữa."

Ngay buổi chiều hôm đó, cô bạn phóng viên thực tập kia của Chu Tiếu Tiếu đã bị sa thải.

Rất nhiều cư dân mạng xúm vào mắ/ng ch/ửi tôi: "Người phụ nữ này gh/ê t/ởm thật. Cô ta không muốn cưới thì đừng cưới, làm như có ai kề d/ao vào cổ ép cưới không bằng. Bày đặt ra vẻ bất đắc dĩ cái gì chứ."

"Còn bảo cô ta là ánh trăng sáng của sếp Thẩm cơ đấy! Tôi thấy cô ta chính là bạch liên hoa thì có."

"Sếp Thẩm bảo vệ cô ta như thế, tôi nhìn còn thấy gh/en tị..."

"Hơn nữa trước đây người phụ nữ này vì tiền mà đ/á sếp Thẩm, bây giờ lại vì tiền mà cưới người ta."

"Cô ta bảo mình không tình nguyện chỉ là giả vờ thanh cao thôi. Đúng kiểu vừa làm đĩ lại vừa muốn lập đền thờ tri/nh ti/ết."

Bỗng nhiên có một cư dân mạng chen vào một câu: "Giữ cái miệng của mấy người cho sạch sẽ một chút! Không biết sự thật thì c/âm mẹ nó miệng lại đi."

Tất cả mọi người bắt đầu xúm vào hỏi người đó sự thật là gì?

Kể ra thì chuyện này thật sự rất tầm thường và cũ rích.

Năm đó mẹ tôi mắc b/ệnh hiểm nghèo, bác sĩ nói tỷ lệ di truyền của căn b/ệnh này rất cao.

Không chỉ riêng tôi có thể phát b/ệnh bất cứ lúc nào, mà nếu tôi kết hôn sinh con, khả năng cao đứa trẻ cũng không tránh khỏi nguy cơ mắc b/ệnh.

Ngày mẹ tôi phát b/ệnh, m/áu mũi chảy lênh láng ra cả một chậu.

Bà mất m/áu quá nhiều, hôn mê suốt ba ngày. Sau khi tỉnh lại, bà bảo tôi hãy chia tay với Thẩm Yến Chiêu đi.

Tôi ngẩn ngơ nhìn bà, khẽ nói: "Mẹ ơi, anh ấy sẽ không chê bai con đâu."

Câu nói ấy như thể nói cho mẹ tôi nghe, mà cũng như thể đang tự trấn an chính mình.

Mẹ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, gật đầu bảo: "Mẹ biết, nó là một đứa trẻ tốt."

Bà ngập ngừng một lát, mỉm cười nói: "Hai đứa yêu nhau từ hồi cấp ba, sáng nào nó cũng đạp xe đợi con ở đầu hẻm. Con tưởng mẹ không biết chắc?"

"Có lần mẹ nhìn thấy nó m/ua một chiếc bánh mì kẹp th!t cho con ăn sáng."

"Trong túi nó chỉ có vỏn vẹn mười hai tệ. Một chiếc bánh mì kẹp th!t đã tiêu mất mười tệ, còn thừa hai tệ nó m/ua hai cốc sữa đậu nành. Nó một cốc, con một cốc."

"Lúc đó con vừa háu ăn lại vừa vô tâm. Nó lừa con là nó ăn rồi con cũng tin sái cổ, cứ thế ôm bánh mì kẹp th!t ăn ngon lành đầy thỏa mãn."

"Lúc đó thằng bé Tiểu Thẩm đáng thương biết bao. Bố mẹ ly hôn không ai cần nó, mỗi tháng chỉ cho chừng ấy tiền sinh hoạt, sống chẳng khác nào một đứa trẻ mồ côi."

"Có khi mười hai tệ đó là tiền sinh hoạt cả một ngày của nó, vậy mà nó chẳng thèm suy nghĩ đã tiêu hết vì con."

"Lúc đó mẹ đã nghĩ con gái của mẹ thật có phúc, tìm được một chàng trai tốt đến thế."

"Nó học giỏi, nhân phẩm cũng tốt, điểm nào cũng đều rất tốt."

"Chính vì nó quá tốt, nên mẹ mới xót xa cho nó."

Năm đó, bà nội của Thẩm Yến Chiêu cũng đổ b/ệnh phải nằm viện. Anh lớn lên bên cạnh bà nên tình cảm sâu nặng vô cùng.

Chương 5:

Để có tiền chữa b/ệnh cho bà, ngày nào anh cũng bận rộn chạy ngược chạy xuôi đến sứt đầu mẻ trán.

Mẹ tôi nói đôi cánh của Thẩm Yến Chiêu quá mỏng manh.

Cõng theo bà nội, lại cõng thêm cả tôi nữa, anh sẽ chẳng thể nào bay lên nổi.

Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay, rất lâu sau mới nghẹn ngào cất lời bằng giọng r/un r/ẩy: "Mẹ... con không nỡ rời xa anh ấy."

Một câu "không nỡ", nước mắt tôi đã tuôn rơi như mưa.

Bây giờ nhớ lại chuyện của mười năm trước, tôi vẫn thấy xót xa trong lòng.

Tôi m/ua quả hồng mà mẹ thích ăn nhất, chuẩn bị đến nghĩa trang thăm mẹ lần cuối.

Tôi sắp ch*t rồi, phải đến nói với mẹ một tiếng rằng sau này tôi sẽ không đến thăm mẹ được nữa đâu.

Trước khi đi, tôi ghé qua công ty của Thẩm Yến Chiêu một chuyến để lấy lại chút đồ.

Khi mẹ tôi còn sống, bà luôn rất yêu quý Thẩm Yến Chiêu.

Năm đó mẹ vẫn chưa bị b/ệnh, tôi và Thẩm Yến Chiêu cũng vẫn còn yêu nhau sâu đậm.

Mẹ tôi lên chùa bái Phật, xin về hai bé búp bê cầu phúc.

Búp bê bé trai giấu ngày sinh của Thẩm Yến Chiêu bên trong, búp bê bé gái giấu ngày sinh của tôi.

Để cầu bình an, cầu sức khỏe, cầu cho những người yêu nhau có thể mãi mãi ở bên nhau.

Mẹ bảo tôi mang búp bê cầu phúc đưa cho Thẩm Yến Chiêu.

Thẩm Yến Chiêu không lấy con búp bê của anh, lại cứ khăng khăng đòi lấy con của tôi.

Anh bảo trông búp bê bé gái có hai má hồng hồng rất giống tôi, x/ấu x/ấu mà lại ngốc nghếch đáng yêu.

Anh bảo mỗi khi nhìn thấy con búp bê ấy cũng giống như đang nhìn thấy tôi vậy.

Anh thích được nhìn thấy tôi.

Đến tận bây giờ con búp bê cầu phúc ấy vẫn được đặt trên bàn làm việc của Thẩm Yến Chiêu.

Tôi sợ rằng đến lúc tôi ch*t đi, Thẩm Yến Chiêu sẽ quăng nó đi giống như vứt rác vậy.

Đó là món đồ mẹ m/ua cho tôi, tôi phải đòi lại, rồi đặt trước bia m/ộ mẹ để nó thay tôi bầu bạn cùng bà.

Lúc tôi đến công ty, Thẩm Yến Chiêu đang xem đoạn video hồi sáng của tôi. Trong video, tôi bị chảy m/áu mũi, nói rằng mình sắp ch*t.

Nhìn thấy tôi, anh ném điện thoại sang một bên, chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng buồn cất lời hỏi han một câu.

Tôi nhìn lên bàn làm việc của anh thì phát hiện chỗ vốn đặt con búp bê cầu phúc nay đã trống không.

Tôi nhíu mày hỏi anh: "Búp bê cầu phúc của tôi đâu rồi?"

Chu Tiếu Tiếu đuổi theo tôi vào tận trong phòng, vừa nghe thấy tôi đòi lại đồ bèn cười híp mắt nói: "Hôm trước tay em bị xước, anh Thẩm xót lắm. Anh ấy bảo không nỡ để em bị thương nên đã tặng bé búp bê cầu phúc đó cho em rồi."

"Anh ấy còn bảo trông bé búp bê đó rất giống em, tuy ngốc nghếch nhưng anh ấy rất thích."

"Chị Mông Mông, chị nói xem có phải anh ấy nói bừa không? Em xinh đẹp thế này, làm sao mà giống con búp bê x/ấu xí đó được..."

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, trừng mắt nhìn chằm chằm Thẩm Yến Chiêu bằng đôi mắt gi/ận dữ, lên tiếng chất vấn anh: "Anh lấy quyền gì mà dám đem đồ của tôi tặng cho người khác?"

"Đó là đồ mẹ tôi xin về cho tôi, anh lấy quyền gì mà đem cho người khác!"

Anh nhếch môi cười nhạt, cố tình mang cái bộ dạng khốn nạn ra chọc tức tôi: "Con búp bê đó là đồ của em à? Xin lỗi nhé, tôi quên mất, còn tưởng là thứ đồ không có giá trị gì..."

Không đợi anh nói hết câu, tôi đã chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn ném thẳng về phía anh.

Thẩm Yến Chiêu không hề né tránh. Chiếc gạt tàn pha lê đ/ập vào trán anh khiến trán anh rỉ m/áu.

Chu Tiếu Tiếu hét lên một tiếng thất thanh m/ắng tôi: "Chị bị đi/ên à? Chỉ vì một con búp bê rá/ch nát mà dám đá/nh người!"

Cô ta quay lưng chạy ra ngoài, rất nhanh sau đó đã trở lại với con búp bê cầu phúc của tôi trên tay.

Cô ta vừa ném mạnh con búp bê về phía tôi vừa gào lên: "Đồ của chị đây, trả cho chị đấy!"

"Thứ hàng rẻ tiền có vứt đi cũng chẳng ai thèm tiếc. Chị tưởng tôi thèm chắc?"

"Đừng có lên cơn đi/ên nữa, cầm lấy đồ của chị rồi mau cút đi!"

Con búp bê cầu phúc bằng gốm rơi xuống bịch sàn, vỡ tan tành.

Tôi nhìn thấy tên và ngày sinh của mình vỡ vụn thành từng mảnh giống hệt như số phận của tôi vậy, có lẽ chẳng thể nào chắp vá lại được nữa.

Tôi chợt nhận ra mình sắp ch*t thật rồi.

Nhưng tôi vẫn chưa muốn ch*t, tôi còn chưa được gặp mẹ mà.

Tôi sợ nếu không gặp được tôi, mẹ sẽ mãi ngóng chờ.

Đầu óc tôi ù đi, tôi giơ tay giáng một t/át thật mạnh vào mặt Chu Tiếu Tiếu, gào lên như người đi/ên: "Đó là đồ của mẹ tôi! Tôi xót! Tôi sẽ đ/au lòng!"

Lời còn chưa dứt, nước mắt đã trào ra.

Tôi đưa tay ra định túm lấy Chu Tiếu Tiếu, nhưng lại bị Thẩm Yến Chiêu siết ch/ặt cổ tay cản lại.

Hốc mắt tôi nóng bừng, nhìn anh chằm chằm, khóc đến mức bật cười.

Tôi m/ắng anh: "Anh biết rõ tôi sắp ch*t rồi mà vẫn còn ứ/c hi*p tôi. Thẩm Yến Chiêu, anh đúng là đồ khốn nạn."

Anh giơ tay lau nước mắt cho tôi, lên tiếng hỏi ngược lại: "Hết đòi ăn bánh kem lại đến đòi ch*t. An Mông, mẹ nó em đùa giỡn tôi vui lắm đúng không?"

"Em không cần phải khóc lóc cho tôi xem. Tôi cũng sẽ không bao giờ xót xa cho em nữa đâu..."

Lời anh còn chưa dứt, một giọt m/áu chợt rơi xuống, nhỏ trên mu bàn tay anh.

Chương 6:

Tôi lại chảy m/áu mũi rồi, lần này còn nghiêm trọng hơn cả trước kia.

Chân tay tôi bủn rủn, cả người đ/au đớn đến mức chẳng thể nào đứng vững nổi, cứ thế ngã quỵ xuống.

Thẩm Yến Chiêu lao tới đỡ lấy tôi, gào lớn: "Gọi cấp c/ứu mau!"

Anh hoàn toàn bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn m/áu của tôi tuôn ra ngày một nhiều, nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng của anh.

Trong cơn mê man, tôi nghe thấy Thẩm Yến Chiêu đang khóc, hết lần này đến lần khác gào lên hỏi: "Tại sao, tại sao không cầm được m/áu? Đừng chảy m/áu nữa mà..."

"An Mông, xin em, đừng dọa anh."

Tôi ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng xộc lên nồng nặc trong b/ệnh viện.

Tôi nghe thấy tiếng bác sĩ nói với Thẩm Yến Chiêu: "Vốn dĩ cô ấy có thể sống đến mùa xuân năm sau, hoặc là lâu hơn một chút."

"Nhưng cô ấy nói cô ấy hết tiền rồi, không chữa nữa."

"Bây giờ đã không thể kiểm soát được b/ệnh tình của cô ấy nữa, không còn cần thiết phải tiếp tục điều trị nữa rồi."

Thẩm Yến Chiêu hỏi lại: "Ý ông là vợ tôi sắp ch*t rồi sao?"

Không đợi bác sĩ trả lời, anh đột ngột nâng cao giọng, gằn từng chữ: "Tôi muốn vợ tôi sống! Mẹ nó ông chữa được thì chữa, không chữa được thì cút, đổi người khác!"

Ngày hôm đó, suýt chút nữa Thẩm Yến Chiêu đã đ/ập nát cả phòng b/ệnh.

Anh tìm vô số đội ngũ chuyên gia, anh nói bất kể tốn bao nhiêu tiền cũng phải giữ bằng được mạng sống cho tôi.

Thế nhưng đâu phải cứ có tiền là chữa được căn b/ệnh nan y này.

Thẩm Yến Chiêu cố chấp, chẳng nghe lọt tai bất cứ điều gì. Anh đòi làm thủ tục xuất viện cho tôi, đưa tôi ra nước ngoài điều trị.

Anh có tiền có quyền, dù làm lo/ạn trong b/ệnh viện cũng chẳng ai dám cản.

Mãi cho đến khi người bạn thân nhất của tôi là Lâm Triều Triều mang theo di chúc của tôi xuất hiện.

Tôi đã lập di chúc làm công chứng từ rất lâu rồi, giao phó mọi quyết định của cuộc đời mình cho cô ấy.

Tôi nói nếu có một ngày tôi nằm trên giường không thể động đậy, không thể ăn cũng chẳng thể uống, thì đừng dày vò tôi nữa, hãy buông tay để tôi đi đi.

Cô ấy biết rõ tôi là người sợ đ/au nhất.

Triều Triều vung tay t/át mạnh vào mặt Thẩm Yến Chiêu, chỉ thẳng vào mũi anh mà m/ắng: "Anh nhiều tiền thế, mẹ nó sao trước đây anh không đem ra dùng? Bây giờ mới ra tay thể hiện oai phong à? Sếp Thẩm, muộn rồi! Không kịp nữa rồi! Cô ấy sắp ch*t rồi!"

"Anh đừng hòng đưa cô ấy đi đâu hết. Tôi ở đâu thì cô ấy ở đó."

Thẩm Yến Chiêu thẫn thờ nhìn tờ di chúc trong tay Triều Triều, ch*t sững tại chỗ.

Rất lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng anh r/un r/ẩy nghẹn ngào, nhỏ nhẹ nài nỉ: "Lâm Triều Triều, để tôi đưa cô ấy đi, coi như tôi c/ầu x/in cô."

"Cô hãy tin tôi. Cô ấy có thể sống tiếp, cô ấy làm được mà."

"Cô ấy sẽ không ch*t đâu. Nếu cô ấy ch*t rồi, tôi phải làm sao đây..."

Triều Triều bình thản nhìn anh, lạnh mắ/ng ch/ửi bằng giọng lạnh lùng: "Loại đàn ông lòng lang dạ sói như anh, dù có rời xa ai vẫn có thể sống vui vẻ."

"Đừng có ở đây ra vẻ thâm tình nữa, tự làm bản thân buồn nôn và làm người khác buồn nôn theo đấy."

Cô ấy đẩy Thẩm Yến Chiêu ra, ngồi xuống mép giường rồi nắm lấy tay tôi.

Vừa cất lời, nước mắt cô ấy đã tuôn rơi.

Cô ấy hỏi tôi: "Thật sự không muốn sống nữa sao?"

Cô ấy khóc đến mức làm tôi cũng thấy đ/au lòng theo, tôi rất muốn giơ tay lên lau khô nước mắt cho cô ấy.

Rất muốn nói với cô ấy rằng không cần phải xót xa cho tôi.

Tôi chỉ sắp đi ngủ một giấc thật dài, thật ngon mà thôi.

Ngủ thiếp đi rồi thì sẽ không còn đ/au đớn nữa.

Cô ấy lại hỏi tôi: "Cậu tỉnh lại thêm một lần nữa đi, được không?"

"Cậu nói phải nói lời tạm biệt thật tử tế, thì lúc rời đi mới không để lại tiếc nuối."

"Cậu còn chưa chào tạm biệt mẹ, chưa chào tạm biệt tớ, sao cậu nỡ đi như thế..."

Theo từng lời cô ấy nói, nước mắt tôi cũng khẽ lăn dài.

Máy theo dõi nhịp sống đột nhiên phát ra tiếng kêu. Bác sĩ vội vàng bảo Triều Triều hãy nói chuyện với tôi nhiều hơn một chút.

Bác sĩ nói tôi có dấu hiệu tỉnh lại.

Ngày hôm đó, Triều Triều nắm ch/ặt lấy tay tôi, ngay cả nước cũng không dám uống, cứ thế liên tục trò chuyện cùng tôi.

Cô ấy khóc khóc cười cười, trông đ/áng s/ợ thật đấy.

Vốn dĩ tôi định cứ thế buông xuôi cho xong, nhưng bị cô ấy quấy rối như vậy, nếu tôi không tỉnh lại an ủi cô ấy một câu thì cảm thấy vô cùng áy náy.

Tôi cố gắng chiến đấu với cơ thể đã mục nát của mình, mãi cho đến tận nửa đêm mới khó khăn mở được mắt ra.

Hơn nửa tháng sau khi tôi tỉnh lại, Triều Triều ở bên cạnh tôi không rời nửa bước.

Cô ấy chăm sóc tôi đến mức nhập tâm thái quá: bón cho tôi ăn, đưa tôi đi vệ sinh, suýt chút nữa còn đòi cởi quần giúp tôi luôn.

Trong lòng tôi nóng ruột, muốn mau chóng khỏe lại một chút. Chứ cứ tiếp tục thế này, Lâm Triều Triều sắp bi/ến th/ái đến nơi rồi.

Nhân lúc cô ấy không có trong phòng b/ệnh, tôi thử tự đi vệ sinh. Không có người dìu thì tôi đi lại vẫn ổn mà.

Kết quả là đi vệ sinh xong, vừa bước ra ngoài thì chân đột nhiên bủn rủn, cứ thế ngã quỵ xuống sàn, va vào bồn rửa mặt làm m/áu chảy đầm đìa khắp mặt.

Tôi chật vật bò dậy, không cẩn thận kéo rớt tấm vải che trên gương trong nhà vệ sinh. Tôi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng đ/áng s/ợ.

Chương 7:

Thẩm Yến Chiêu lao vào, ôm ch/ặt tôi vào lòng, không cho tôi nhìn thêm nữa.

Anh hạ giọng m/ắng: "Tôi chỉ mới đi đóng tiền một lát, Lâm Triều Triều đã chạy đi đâu rồi! Mẹ nó thật vô dụng!"

Tôi không đẩy được anh ra, cau mày ngắt lời anh: "Bớt nói x/ấu Triều Triều trước mặt tôi đi, tôi không thích nghe."

"Cô ấy có cuộc sống riêng của cô ấy, có gia đình có công việc. Không giống như tôi rảnh rỗi sinh nông nổi, toàn gây phiền phức cho cô ấy."

Thẩm Yến Chiêu ngậm miệng, không nói thêm lời nào nữa.

Anh tìm rất nhiều khăn giấy lau mặt cho tôi. Nhìn những vệt m/áu loang lổ, hốc mắt anh đỏ hoe.

Anh giả vờ bình tĩnh hỏi tôi: "Tại sao không nói cho tôi biết sớm hơn là em bị b/ệnh? Cái miệng của em để làm gì vậy?"

"Em có biết vốn dĩ em có thể khỏe lại không hả An Mông? Tại sao em cứ phải tự cậy mạnh để rồi ra nông nỗi này!"

Tôi thản nhiên đáp: "Bởi vì tôi không cần anh."

"Tôi không cần sự quan tâm của anh, cũng chẳng cần anh ở bên cạnh."

"Cho nên đối với tôi mà nói thì anh có biết tôi bị b/ệnh hay không chẳng có gì quan trọng cả."

Thực ra tôi chưa từng cố tình giấu giếm Thẩm Yến Chiêu.

Phiếu khám sức khỏe của tôi đặt ngay trên bàn, ở vị trí chỉ cần cúi đầu là nhìn thấy. Nhưng anh chưa từng liếc nhìn tới một lần.

Trong những ngày tháng tôi dần dần g/ầy mòn, Chu Tiếu Tiếu đã xuất hiện bên cạnh anh.

Cô gái đó trẻ trung hơn tôi, xinh đẹp hơn tôi và biết cách lấy lòng người khác hơn tôi.

Thẩm Yến Chiêu vì cô ta mà bắt đầu đi cả đêm không về nhà.

Cho nên anh không nhìn thấy cảnh vô số lần tôi ngã quỵ xuống đất, đ/au đớn đến ch*t đi sống lại, vì sợ hãi mà vừa khóc vừa gọi điện thoại c/ầu x/in bác sĩ c/ứu lấy bộ dạng thảm hại của mình.

Thẩm Yến Chiêu bế tôi lên giường b/ệnh. Lúc anh cúi người xuống, một giọt nước mắt rơi thẳng lên mặt tôi.

Anh quay lưng đi, mỉa mai tôi: "Đúng thế An Mông à, em giỏi lắm mà, muốn đ/á tôi thì đ/á, muốn bảo tôi cút thì bắt tôi cút."

"Tôi biết em không cần tôi, không cần thì thôi vậy."

Rất lâu sau, anh nghẹn ngào nói tiếp: "Nhưng mà anh cần em."

Tôi không trả lời, nhắm mắt lại giả vờ như mình đã ngủ thiếp đi.

Thẩm Yến Chiêu vẫn không biết vì sao năm xưa tôi lại chia tay với anh.

Năm đó khi anh công thành danh toại trở về tìm tôi, nói muốn cưới tôi.

Tôi n/ợ anh một lời giải thích rõ ràng. Vốn dĩ tôi định sẽ nói cho anh biết toàn bộ sự thật.

Tôi muốn nói với anh rằng những lời khó nghe tôi nói khi chia tay đều là những lời dối lòng.

Anh rất tốt, anh xứng đáng với cô gái tốt nhất trên đời này. Họ sẽ có một gia đình hạnh phúc, những đứa con khỏe mạnh, không bị cái nghèo kìm hãm, không bị b/ệnh tật giày vò.

Anh rất tốt, anh xứng đáng với cô gái tốt nhất trên đời này, họ sẽ có một gia đình hạnh phúc, những đứa con khỏe mạnh, không bị cái nghèo kìm hãm, không bị b/ệnh tật giày vò.

Tôi đã nhẩm đi nhẩm lại những lời này vô số lần trong đầu, hy vọng mình có thể mỉm cười, nói với Thẩm Yến Chiêu một câu: chúc anh sau này sống thật hạnh phúc.

Chẳng ai biết được tôi đã khóc biết bao nhiêu lần trong những đêm đen tĩnh lặng.

Tôi cảm thấy tiếc nuối biết bao. Tại sao cô gái có thể ở bên cạnh anh cả đời lại không phải là tôi.

Ngày gom góp đủ dũng khí, tôi muốn đi tìm Thẩm Yến Chiêu để nói rõ mọi chuyện. Lúc đó anh đang bàn công việc ở câu lạc bộ, có lẽ không thể trò chuyện tử tế được rồi.

Nghe giọng anh có vẻ đã say. Sau khi cúp điện thoại, tôi rất lo lắng nên vẫn quyết định đi đến đós.

Gọi cho anh thì không có ai nghe máy nữa. Tôi đến câu lạc bộ, chỉ có thể đi từng phòng một tìm anh.

Đến khi tôi nhìn qua ô kính trên cửa tìm thấy anh, nhưng thứ đ/ập vào mắt tôi lại là cảnh anh ấy đang ôm một người phụ nữ trong lòng, hôn đến mức cuồ/ng nhiệt say đắm.

Tôi đẩy cửa bước vào. Anh nghe thấy tiếng động bèn quay đầu nhìn thấy tôi, nhưng chẳng hề tỏ ra hoảng hốt chút nào.

Tôi nén nước mắt lên tiếng hỏi anh: "Thẩm Yến Chiêu, anh đùa giỡn tôi đấy à?"

Anh đẩy người phụ nữ kia ra, mang theo mùi rư/ợu nồng nặc bước tới gần tôi, ép tôi vào góc tường.

Anh giơ tay lau đi nước mắt của tôi rồi mỉm cười dỗ dành: "Vốn dĩ là định chơi đùa em một chút cho vui thôi, nhưng hôm đó đến nhà em, thấy em sống thảm hại quá nên lại thấy mềm lòng."

"An Mông, hay là tôi cưới em về nhà nhé, thấy thế nào?"

"Có điều tôi không còn yêu em nữa rồi, cho nên em phải ngoan một chút, không được khóc, không được làm ầm ĩ. Tình nhân của tôi rất nhiều, nếu em cứ hay gh/en t/uông thì tôi sẽ thấy rất phiền phức..."

Nghe Thẩm Yến Chiêu nói anh không còn yêu tôi nữa, nước mắt tôi khẽ rơi.

Hít một hơi thật sâu để cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, tôi nhẹ giọng đáp: "Thẩm Yến Chiêu, tôi đến tìm anh chỉ muốn nói cho anh biết tôi không định kết hôn với anh."

"Năm đó chia tay là bởi vì mẹ tôi..."

Không đợi tôi nói hết câu, anh đột nhiên bóp mạnh cằm tôi, hung hăng m/ắng: "Mẹ kiếp! Đừng có nhắc đến mẹ em trước mặt tôi."

Chương 8:

"Em không cần phải đẩy hết trách nhiệm lên đầu bà ấy. Hai mẹ con em đều hám tiền như nhau, chẳng ai tốt đẹp hơn ai ở điểm nào đâu."

Anh mang theo nồng nặc mùi rư/ợu đe dọa tôi: "An Mông, tôi nói muốn cưới em không phải đang thương lượng với em. Tốt nhất em nên biết ơn mà chấp nhận đi."

Anh nói anh không muốn nghe tôi giải thích.

Trước đây tôi từng làm anh tổn thương thế nào, anh sẽ khiến tôi phải đ/au khổ gấp bội. Như vậy mới công bằng.

Tôi nhìn gương mặt anh, chợt cảm thấy vô cùng xa lạ.

Có lẽ trước đây, tình cảm mà tôi và mẹ dành cho anh chỉ là sự tình nguyện từ một phía.

Có lẽ năm đó tôi phải bám ch/ặt lấy anh không buông, để anh phải vướng bận lo toan, để cuộc sống nghèo đói bào mòn hết ý chí của anh.

Tôi của ngày xưa đúng là quá ngốc nghếch, ngốc đến mức chính tôi cũng tự thấy bản thân thật đáng thương.

Anh nói tiếp: "Nghe nói trước đây Lâm Triều Triều từng làm công việc tiếp rư/ợu ở câu lạc bộ đúng không?"

"Cô ta may mắn thật đấy, vậy mà vẫn tìm được một người bạn trai không tồi."

"Em nói xem nếu gã đàn ông đó biết Lâm Triều Triều từng là gái tiếp rư/ợu, thì có còn cần cô ta nữa không."

Tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, giơ tay t/át vào mặt Thẩm Yến Chiêu một cái, m/ắng anh là đồ khốn nạn!

Anh dùng đầu lưỡi chống vào bên má vừa bị test, cười cợt bóp lấy cằm tôi: "An Mông, để trả th/ù em, việc khốn nạn đến mức nào tôi cũng có thể làm ra được."

"Không tin thì em cứ thử xem."

Thẩm Yến Chiêu tà/n nh/ẫn đ/ộc á/c, tôi không dám thử. Tôi sợ sẽ phá hủy cuộc sống tốt đẹp mà Triều Triều khó khăn lắm mới có được.

Chỉ có thể tự nhủ với bản thân rằng dù sao mạng tôi cũng là mạng rá/ch, vứt ở đâu mà chẳng như nhau.

Cưới thì cưới vậy.

Cuộc trả th/ù này kéo dài rất lâu.

Lâu đến mức Thẩm Yến Chiêu chơi đùa chán chê, muốn làm hòa với tôi, nhưng tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.

Tôi bị té bầm dập mặt mày như đầu heo, hoàn toàn không cách nào qua mắt được Triều Triều.

Cô ấy tức gi/ận vô cùng. Hai ngày sau đó, dù tôi làm cái gì cũng bị cô ấy m/ắng cho một trận.

Tôi bị cô ấy m/ắng đến mức phát khóc, trùm chăn kín mít la lối: "Cậu là đồ quá đáng, chỉ biết ứ/c hi*p tớ thôi. Có giỏi thì đưa tớ đi tìm mẹ tớ đi, cậu không bao giờ m/ắng lại mẹ tớ đâu."

Triều Triều im lặng hồi lâu không nói gì. Một lúc sau, cô ấy xoa xoa tóc tôi, cất giọng dịu dàng dỗ dành: "Đợi cậu dưỡng sức khỏe lại, tớ sẽ đưa cậu đi tìm mẹ, chịu không?"

Tôi biết cô ấy đang nói dối tôi, và cũng biết rằng tôi không thể khỏe lại được nữa rồi.

Nhưng tôi không nỡ để cô ấy lo lắng nên mỉm cười gật đầu đáp: "Được."

Tôi cố gắng nghe theo lời bác sĩ để cơ thể mau chóng phục hồi. Tôi uống từng nắm lớn th/uốc, tiêm đến mức cánh tay tím bầm hết chỗ này đến chỗ khác mà cũng không hề kêu đ/au.

Thẩm Yến Chiêu đứng bên cạnh nhìn thấy, nghiến răng đóng sầm cửa bỏ đi.

Đêm đến, tôi nghe thấy anh đang cãi nhau với Triều Triều.

"An Mông muốn đi thăm mẹ cô ấy, cô không hiểu tiếng người à? Cô cho cô ấy đi một lần thì ch*t ai?"

Triều Triều m/ắng anh: "Tôi thấy anh mong cô ấy ch*t sớm thì có! Đồ khốn nạn! Anh chê cô ấy sống quá lâu, làm lỡ dở chuyện con tình nhân nhỏ kia của anh trở thành chính thất đúng không!"

Tôi lén lau đi nước mắt, h/ận bản thân mình sống lâu một chút lại biến thành một gánh nặng, khiến Triều Triều phải khó xử đến thế này.

13. (tiếp)

Tôi không còn đòi đi thăm mẹ nữa, nhưng tinh thần cũng dần dần sa sút hẳn đi.

Tôi bắt đầu thèm ngủ, thời gian tỉnh táo ngày càng ít lại.

Tôi nghĩ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt tử tế với Triều Triều rồi.

Có lẽ là do hồi quang phản chiếu nên mấy ngày tiếp theo, cơ thể tôi ngày càng đ/au đớn, nhưng tinh thần lại ngày một tốt lên.

Chắc là nghe nói tôi hồi phục khá tốt, Chu Tiếu Tiếu không ngồi yên được nữa.

Nhân lúc Thẩm Yến Chiêu không có mặt, cô ta đến b/ệnh viện tìm tôi.

Triều Triều vừa nhìn thấy cô ta là m/ắng ngay: "Ở đây cấm đĩ và chó bước vào. Tốt nhất là cô cút ngay bây giờ đi, nếu không tôi đá/nh cho mẹ cô cũng nhận không ra cô luôn đấy."

Thái độ Chu Tiếu Tiếu lại khác hẳn mọi khi. Cô ta đột nhiên quỳ xuống bên mép giường tôi, khóc lóc c/ầu x/in: "Chị Mông Mông, em đã mang th/ai con của anh Thẩm rồi. Đằng nào chị cũng sắp ch*t, em c/ầu x/in chị làm người tốt một lần, trả lại bố của đứa bé cho em đi!"

Cô ta mang th/ai ba tháng, tôi cũng phát b/ệnh được ba tháng rồi.

Hóa ra ngoài miệng thì Thẩm Yến Chiêu nói cần tôi, quay lưng đi đã ôm người phụ nữ khác đắm chìm trong hoan lạc.

Cũng phải, anh cần một người phụ nữ sắp ch*t để làm gì chứ?

Anh chỉ đang lừa dối tôi mà thôi.

May mắn là tôi đã không tin anh.

Chu Tiếu Tiếu khóc lóc vươn tay kéo cánh tay tôi. Tôi thật sự không còn sức lực, suýt chút nữa đã bị cô ta kéo ngã khỏi giường b/ệnh.

Triều Triều che chắn cho tôi, bị cô ta cào xước mấy vết liền.

Bỗng nhiên có người túm lấy tóc Chu Tiếu Tiếu, gi/ật mạnh cô ta ra ngoài.

Chương 9:

Thẩm Yến Chiêu nghiến răng nghiến lợi, h/ận không thể ăn tươi nuốt sống Chu Tiếu Tiếu. Anh gằn giọng ch/ửi: "Có phải tôi đã nói nếu cô còn dám đến làm phiền vợ tôi, mẹ kiếp tôi sẽ gi*t ch*t cô?"

Sắc mặt Chu Tiếu Tiếu biến đổi, vừa định lên tiếng thì Triều Triều đã cầm chiếc gối ném thẳng vào mặt hai người họ, suy sụp hét lớn: "Dắt con khốn này cút đi cho tôi!"

Thẩm Yến Chiêu kéo Chu Tiếu Tiếu đi. Anh bảo tôi hãy đợi anh quay lại, nghe anh giải thích.

Ai thèm đợi anh chứ, vốn dĩ tôi chẳng bận tâm chút nào.

Triều Triều cúi đầu nhìn tôi, nhỏ giọng hỏi: "Mông Mông, không sao chứ? Có thấy khó chịu ở đâu không?"

Tôi ôm ngựk, giả vờ như đang đ/au lòng lắm, làm nũng với cô ấy: "Tim đ/au quá đi, phải ra ngoài dạo phố thì mới khỏe lại được."

Cô ấy bị tôi làm cho vừa bực vừa buồn cười, lại thấy trạng thái gần đây của tôi khá tốt, bèn đồng ý đưa tôi ra ngoài một lần.

Tôi m/ua một củ khoai lang nướng, mang lên chiếc xe hơi nhỏ của cô ấy. Cô ấy vốn có b/ệnh sạch sẽ, chưa từng cho phép ai ăn uống trên xe của mình bao giờ.

Tôi ỷ vào việc mình là người b/ệnh nên thỏa sức ăn ngấu nghiến trong xe khiến vụn khoai lang rơi vãi đầy trên ghế ngồi. Lâm Triều Triều nghiến răng, giả vờ như mình không nhìn thấy.

Tôi chỉ đường cho cô ấy lái xe đến một cửa hàng áo cưới cao cấp. Mùa xuân tới cô ấy sẽ kết hôn, nhưng có lẽ tôi không đợi được đến ngày đó rồi.

Tôi muốn thấy cô ấy khoác trên mình chiếc váy cưới. Cô ấy cũng không hỏi tại sao tôi lại dẫn cô ấy đến đây, chỉ đỏ hoe mắt bước theo tôi vào tiệm.

Chúng tôi là bạn thân nhất của nhau, chúng tôi tâm ý tương thông.

Tôi chọn cho Triều Triều một chiếc váy cưới cúp ngựk bằng lụa satin. Trong lúc cô ấy đi thử váy, tôi tự chọn cho mình một bộ lễ phục phù dâu.

Tôi thay váy xong, chen vào phòng thử đồ của cô ấy rồi cùng cô ấy chụp một bức ảnh kỷ niệm.

Giống hệt như tôi vẫn còn có thể tiễn cô ấy đi lấy chồng vậy.

Con mắt thẩm mỹ của tôi rất tốt. Trông Triều Triều mặc chiếc váy cưới đó vô cùng xinh đẹp.

Tôi hỏi cô ấy có muốn m/ua luôn không.

Cô ấy lườm tôi một cái, ghé sát vào tai tôi thì thầm: "M/ua m/ua cái gì mà m/ua, đắt ch*t đi được."

"Chụp thêm hai bức ảnh là được rồi."

Tôi mỉm cười, để mặc cô ấy tự tạo dáng trong phòng thử đồ, còn mình thì bước ra ngoài lặng lẽ thanh toán tiền.

Cô ấy là cô gái tốt nhất trên thế gian, cô ấy xứng đáng có được chiếc váy cưới đẹp nhất trên đời.

Tôi nén cơn đ/au tà/n nh/ẫn trong lồng ngựk, rời khỏi cửa hàng váy cưới, tự bắt xe đi tới nghĩa trang thăm mẹ.

Triều Triều à, lần này phải nói lời tạm biệt thật rồi.

Không nói đùa đâu, không được khóc đấy nhé.

Ngoại truyện:

Sau khi An Mông qu/a đ/ời, Thẩm Yến Chiêu vẫn luôn tự hỏi.

Lúc cô ký vào thỏa thuận hiến tạng, rốt cuộc cô đang suy nghĩ cái gì?

Anh không ngờ rằng ngày anh kéo Chu Tiếu Tiếu rời đi, lại là lần cuối cùng anh được nhìn thấy An Mông.

Cô bình thản nhìn anh và Chu Tiếu Tiếu giằng co giống hệt như mọi khi, dường như chẳng hề bận tâm đến việc có phải anh đã yêu người phụ nữ khác rồi hay không.

Thế nhưng anh luôn cảm thấy chính vào khoảnh khắc đó, trái tim của An Mông mới thật sự ch*t đi.

Cho nên cô không đợi anh quay lại, cũng chẳng cho anh cơ hội để giải thích.

Th* th/ể của cô đã được b/ệnh viện tiếp nhận và mang đi, thậm chí đến một nắm tro tàn của cô mà anh cũng không có được.

An Mông thật quá tà/n nh/ẫn!

Anh bắt đầu hối h/ận, hối h/ận vì lúc đó không nói cho cô biết rằng Chu Tiếu Tiếu đã mang th/ai, nhưng đứa bé trong bụng cô ta không phải là của anh.

Đêm hôm đó ở quán bar, cô ta uống quá say nên bị người ta lôi vào nhà vệ sinh giở trò.

Đến khi Thẩm Yến Chiêu vội vàng chạy tới thì mọi chuyện đã quá muộn.

Chu Tiếu Tiếu là một cao thủ giả vờ đáng thương. Cô ta nói cô ta không biết uống rư/ợu nên mới bị say, nếu không phải vì Thẩm Yến Chiêu làm cô ta đ/au lòng thì cả đời này cô ta cũng sẽ không gặp phải chuyện nh/ục nh/ã như vậy.

Đương nhiên Thẩm Yến Chiêu biết cô ta đang ép buộc đạo đức mình, nhưng nhìn cô ta khóc lóc như hoa lê đẫm mưa, đột nhiên anh lại nhớ đến An Mông.

Chương 10:

Anh mềm lòng.

Anh giúp cô ta tống gã cặn bã giở trò đó vào tù, lại cho cô ta tiền để đi bỏ đứa bé.

Nhưng nhiều hơn nữa thì anh không thể cho được.

Anh luôn cho rằng Chu Tiếu Tiếu là một cô gái rất ngoan ngoãn, tuy tính tình bị anh chiều hư nhưng được cái rất biết nghe lời.

Anh không ngờ bản thân lại nuôi một con rắn đ/ộc tham lam, nhân lúc anh không đề phòng đã quay lại cắn anh một nhát chí mạng.

Anh nghĩ chắc hẳn lúc An Mông qu/a đ/ời phải h/ận anh lắm.

Anh lại nghĩ rõ ràng trước đây là cô vứt bỏ anh trước, dựa vào đâu mà cô lại h/ận anh?

Trong những giấc mơ, anh hỏi An Mông hết lần này đến lần khác: "Tại sao năm đó em lại chia tay với anh? Thực ra em vẫn còn yêu anh đúng không?"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Triều Triều đã che chắn cho An Mông ở phía sau, chỉ thẳng vào mặt anh mà ch/ửi: "Mẹ nó! Trước đây anh làm cái trò gì vậy! Lúc cậu ấy muốn nói thì anh không chịu nghe, giờ người ch*t rồi anh lại tới hỏi. Anh có hèn không hả!"

Sau đó, Thẩm Yến Chiêu gi/ật mình tỉnh dậy từ trong cơn mơ.

Không phải anh sợ Lâm Triều Triều, anh chỉ sợ phải nghe An Mông nói rằng cô đã không còn yêu anh nữa từ lâu rồi.

Trái tim của anh bắt đầu xuất hiện vấn đề, bác sĩ khuyên anh đừng quá đ/au buồn.

Anh bảo không có, anh rất bình thản, anh còn bắt đầu trồng hoa nữa.

Trên ban công trong nhà vẫn còn lưu lại những chậu sen đ/á mà An Mông từng trồng. Lúc anh phát hiện ra thì chúng đã ch*t sạch cả rồi.

Anh nghe nói sức sống của sen đ/á rất mãnh liệt, anh muốn thử xem có thể c/ứu sống được chúng hay không.

Buổi tối trở về nhà, anh sẽ ngồi xổm trước những chậu sen đ/á ấy và trò chuyện cùng chúng.

Anh từng nhìn thấy An Mông làm như vậy vào một buổi chiều ngập tràn ánh nắng của những ngày xa xưa.

Cô ôm lấy đầu gối, ngồi xổm ở đây, để rồi quay đầu nhìn thấy anh ôm người phụ nữ khác trở về.

Thẩm Yến Chiêu giơ tay tự giáng cho mình một cái t/át thật mạnh.

Anh bắt đầu tự chỉnh sửa ký ức của chính mình. Trong ký ức ấy, những bóng hình cô đơn lẻ loi của An Mông đều được thêu dệt thêm hình bóng của anh.

Anh sẽ ôm cô thật ch/ặt, sẽ dịu dàng hôn cô, sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.

Sau này, trong một buổi tụ tập, anh đã đá/nh nhừ tử một gã cặn bã lén lút ngoại tình sau lưng vợ.

Đám bạn bè ăn chơi đều ch/ửi anh: "Mẹ nó mày bị đi/ên à? Trước đây bản thân mày cũng ba ngày hai bữa đổi một người phụ nữ, còn dám ch/ửi bọn tao cặn bã. Thế sao mày không đi ch*t đi!"

Anh suy sụp hoàn toàn, đ/ập phá tan tành căn phòng trong câu lạc bộ, nói rằng tất cả bọn họ đều đang nói bừa!

Rõ ràng anh yêu vợ anh nhất mà.

Mãi cho đến khi mọi người lôi bức ảnh anh và Chu Tiếu Tiếu đang hôn nhau ra, anh sững người tại chỗ, rồi bỏ chạy như trốn chạy khỏi hiện thực.

Anh nghĩ chắc chắn là anh đã bị người ta gài bẫy rồi.

Anh phải nghĩ xem nên giải thích với vợ thế nào mới được, anh không muốn làm vợ anh tức gi/ận đâu.

Gi/ận dỗi hại sức khỏe lắm đấy!

Anh vội vã chạy về nhà, vừa bước ra khỏi thang máy thì phát hiện trước cửa có một người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang đứng.

Hình như anh có quen người phụ nữ này, chính là người phụ nữ trong bức ảnh ban nãy.

Trong lòng anh dấy lên một nỗi sợ hãi, trong lòng tự hỏi có phải người phụ nữ này đã tìm gặp vợ anh rồi không?

Có phải cô ta đã nói hươu nói vượn làm vợ anh buồn rồi không?

Anh đưa tay gi/ật tóc cô ta, lôi xềnh xệch vào cầu thang bộ, gi/ận dữ ch/ửi rủa: "Chu Tiếu Tiếu, mẹ kiếp cô đúng là không biết sợ ch*t."

Anh bóp cổ cô ta, ép cô ta phải lùi lại, lùi lại, rồi lùi lại nữa.

Cho đến khi Chu Tiếu Tiếu bước hụt chân, ngã nhào từ cầu thang bộ lăn xuống dưới.

Nhìn những bậc thang bị m/áu tươi nhuộm đỏ, Thẩm Yến Chiêu bật cười.

Tốt quá rồi, từ nay về sau sẽ không còn bất kỳ ai có thể phá hoại tình cảm giữa anh và An Mông được nữa.

Hai tuần sau, Thẩm Yến Chiêu bị đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

Lời nói và cử chỉ của anh chẳng có gì khác biệt so với người bình thường.

Điểm kỳ lạ duy nhất chính là anh luôn gọi một con búp bê cầu phúc đã vỡ vụn là vợ.

Con búp bê đó đã cũ lắm rồi, được dán bằng keo, chằng chịt vết nứt, trước ngựk còn khuyết mất một mảnh giống như thiếu mất một trái tim.

Thẩm Yến Chiêu luôn đặt nó ở đầu giường, cứ nhìn nó và mỉm cười.

Anh hỏi nó: "Vợ ơi, sao em vẫn chưa đến thăm anh? A Yến nhớ em lắm."

"Còn em thì sao? Em có nhớ anh không?"

Một lát sau, hốc mắt anh đỏ hoe, tự lẩm bẩm một mình: "Anh quên mất, người không có trái tim thì làm sao biết nhớ nhung là gì."

Anh chợt nhớ ra.

Từ rất lâu rất lâu về trước, chính anh đã đá/nh mất trái tim của An Mông rồi.

-Hết-

Danh sách chương

3 chương
06/08/2026 20:58
0
06/08/2026 20:58
0
06/08/2026 20:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu