Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Khiêu Khích
- Chương 13.
Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ về đám người đã gặp bên lề đường ban nãy, chẳng hơi đâu mà để tâm đến sự thô lỗ và bất thường của Giang Tri Đình.
“Giang Tri Đình, anh không sao chứ, anh...”
“Thẩm Lam.”
Đây là lần đầu tiên Giang Tri Đình gọi tên tôi, nhưng lại mang theo lửa gi/ận ngùn ngụt.
Lúc tôi hất rư/ợu ướt nửa mặt anh ta, lúc tôi chạm vào nơi không nên chạm, lúc tôi dây dưa với anh ta... anh ta cũng chưa từng tức gi/ận đến thế.
“Đừng đến trêu chọc tôi.”
Tôi im lặng nhìn thẳng vào mắt anh ta vài giây, rồi bình tĩnh trở lại.
“Tay tôi bị thương rồi, anh băng bó cho tôi đi.”
Giang Tri Đình không ngờ tôi lại đột nhiên nói sang chuyện không liên quan, anh ta cười khẩy một tiếng.
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc anh thích tôi.”
Biểu cảm của Giang Tri Đình quá sâu, sâu đến mức tôi không nhìn ra được chút d/ao động nào.
Anh ta buông tay, lùi lại rồi đứng dậy, ngồi xuống sofa ngoài phòng khách.
“Cô Thẩm, tôi thấy cô vẫn chưa tỉnh ngủ thì phải.”
“Vậy anh ngủ cùng tôi không?”
Tôi thản nhiên ngồi xuống bên cạnh anh ta, giơ ngón áp út của tay trái ra.
“Không ngủ thì băng bó cho tôi đi, anh xem, vừa nãy lúc gõ cửa bị thương này.”
Móng tay trên ngón áp út hơi nứt, ở mép móng có một vệt m/áu cực nhỏ, kiểu không nhìn kỹ sẽ không thể phát hiện ra.
Ừm. Không băng bó ngay là vết thương tự lành luôn đấy.
Giang Tri Đình rũ mắt liếc nhìn, rồi lại ngước lên, mặt không cảm xúc nhìn tôi.
Tôi ngây thơ chớp mắt: “Mười ngón tay liền tim, đ/au lắm đấy.”
Sát khí trên người Giang Tri Đình đã tan đi, anh ta dường như cũng đã bình tĩnh lại, lấy hộp th/uốc ra, giọng nói lạnh nhạt:
“Xong thì cút.”
Cuối cùng Giang Tri Đình vẫn xử lý vết thương cho tôi.
Anh ta có vẻ mất kiên nhẫn rút tăm bông tẩm i-ốt ra, nhưng động tác bôi lên ngón tay tôi lại dịu dàng đến không ngờ.
Điều này tạo nên sự tương phản rõ rệt với con người anh ta, khiến tôi càng thích hơn.
Ngay trước khi anh ta định buông tay, tôi lập tức nắm lấy cổ tay anh ta.
Nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng, tôi nhanh chóng luồn sợi dây vừa đan xong vào.
Giang Tri Đình ngước mắt lên.
Tôi nhìn lại anh ta, cười như người chiến thắng.
“Anh Giang, chúc mừng anh, đã rơi vào bẫy của em rồi.”
Chương 38
Chương 44: Khách sạn bóng ma
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook