Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Hướng đạo cấp F
- Chương 12
Du Nhiên yếu ớt tựa vào vai tôi.
Để mặc tôi dìu cậu ấy vào phòng điều hướng.
Chỉ số bạo động của cậu ấy lại vọt lên trên 80%.
Chắc là không được tỉnh táo lắm.
Cái đầu cứ dụi mãi vào cổ tôi.
Cố gắng tiếp xúc với da th!t tôi nhiều nhất có thể.
Cọ qua cọ lại, vẫn thấy khó chịu.
Cậu ấy dứt khoát cởi luôn cả áo ngoài ra.
Tôi nhìn lướt qua cơ ngựk của cậu ấy.
Rồi nhìn lại lồng ngựk phẳng lì của mình.
Im lặng.
Haizz.
Chẳng trách cậu ấy là lính gác, còn tôi là người dẫn đường.
Thể chất hoàn toàn không thể so sánh được.
Du Nhiên to lớn thế kia, vậy mà đ/au đến mức ấm ức cuộn tròn người lại ngủ thiếp đi trong lòng tôi.
Sau khi tỉnh dậy nghe tôi nói đồng ý làm người dẫn đường riêng, cậu ấy lấy lại sức sống trong một giây.
Nói là muốn giúp tôi chuyển nhà.
Đến ký túc xá của tôi nhìn một lượt, rồi nhắm mắt lại.
Quay đầu hỏi tôi: "Anh à, anh có món đồ nào quan trọng không?"
"Lấy những thứ đó rồi đi thôi, mấy cái khác không cần đâu, em m/ua mới cho anh."
Đây chính là cảm giác có chỗ dựa sao?
Thật là tuyệt vời.
Tôi nhìn quanh, món nào cũng quan trọng cả.
Đồ đạc của tôi vốn chẳng có bao nhiêu.
Nên món nào cũng trở nên đặc biệt quan trọng.
Du Nhiên không nói gì, điều khiển vali hành lý của tôi.
Đột ngột bế bổng tôi lên.
Đưa tôi bay lên trời.
"Anh à, sợ thì nhắm mắt lại."
Đây là lần đầu tiên tôi bay lên trời, thực sự sợ hãi.
"Tại sao phải làm thế này?"
"Lạm dụng năng lực sẽ khiến chỉ số bạo động của anh tăng lên đấy."
Tiếng gió rất lớn, Du Nhiên kề sát tai tôi mà nói: "Thế này cho nhanh."
"Em muốn nhanh chóng được sống chung với anh."
"Có anh ở đây, anh sẽ không để em bạo động đâu nhỉ?"
???
Sống chung thì sống chung, tại sao lại nói nghe như đang yêu đương vậy?
"Đó không gọi là sống chung, đó gọi là ở cùng phòng."
"Có khác biệt sao?"
Hình như là có.
Mà hình như cũng không.
Tôi không biết nữa.
Cam chịu thôi.
Cho dù tối ngủ chung một giường với cậu ấy.
Cũng hợp lý.
Du Nhiên chỉ mặc mỗi quần l/ót đi ngủ...
Cũng hợp lý.
Thế này điều hướng tiện hơn mà.
Nhưng tôi mặc đồ ngủ cũng làm ảnh hưởng đến hiệu quả.
Du Nhiên ngày nào cũng liều mạng đi chiến đấu, về đến nơi lại yếu ớt với đôi mắt đỏ hoe ôm chầm lấy tôi.
Tôi đành cam chịu cởi luôn cả đồ ngủ.
Chỉ mặc quần l/ót.
Da th!t chạm nhau để ngủ và điều hướng.
Mỗi buổi sáng đều cảm nhận được sự tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Cái mặt già này cũng chẳng cần nữa.
Trực tiếp ngó lơ.
Dù sao ngoài lúc ngủ buổi tối ra, cả ngày tôi chỉ việc làm một con sâu gạo.
Sướng ch*t đi được.
Chương 3
Chương 17
Chương 18
Chương 3
Chương 3
Chương 15
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook