Xuyên Thành Mèo Cưng Của Nhà Giàu Số Một

Xuyên Thành Mèo Cưng Của Nhà Giàu Số Một

Chương 13

03/07/2026 02:26

“Anh muốn tôi làm gì?” Đàm Nhiên bước vào phòng làm việc của Văn Chi Vọng, vẻ mặt lập tức nghiêm túc hơn hẳn.

Văn Chi Vọng khẽ ngước mắt nhìn cậu:

“Chuyện giữa mẹ tôi và tôi, có lẽ em cũng nghe được kha khá rồi?”

Đàm Nhiên gật đầu: “Ừm.”

“Vậy thì đơn giản thôi.” Văn Chi Vọng chậm rãi nói, “Em chỉ cần đóng giả người mà tôi thích một thời gian.”

Đàm Nhiên hơi ngẩn người.

Đàm Nhiên ngồi xuống sô pha, suy nghĩ một lúc mới hỏi:

“Nhưng tôi phải giả đến bao giờ?”

Văn Chi Vọng bước tới gần. Ngón tay anh khẽ luồn qua mái tóc đen mềm của cậu, động tác tự nhiên đến mức như đã làm vô số lần khi còn là mèo.

“Sẽ không lâu đâu.” Anh thấp giọng.

Đàm Nhiên vô thức cứng người một chút, nhưng cũng không tránh đi.

“Nếu em đồng ý,” Văn Chi Vọng tiếp tục, “tôi sẽ không nhắc lại chuyện triệt sản nữa.”

Nghe đến đây, ánh mắt Đàm Nhiên lập tức thay đổi.

Văn Chi Vọng nhìn phản ứng ấy mà khóe môi khẽ cong lên, sau đó lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm thẻ đen đưa tới trước mặt cậu.

“Cái này cho em.”

Đàm Nhiên cúi đầu nhìn chiếc thẻ trong tay anh: “Đây là gì?”

“Thẻ phụ.” Văn Chi Vọng đáp rất bình thản. “Hạn mức không thấp. Bình thường nếu ở cùng tôi thấy chán, em có thể tự ra ngoài đi dạo, m/ua thứ mình thích. Muốn đi đâu chỉ cần báo với tôi một tiếng.”

Đàm Nhiên nhìn chằm chằm chiếc thẻ vài giây, ánh mắt lộ rõ vẻ do dự.

“Dùng tiền của anh tùy tiện như vậy… có ổn không?”

Văn Chi Vọng bật cười khẽ.

Đôi mắt xanh của Đàm Nhiên vẫn sạch sẽ như cũ, hoàn toàn không giống kiểu người sẽ bị tiền bạc làm cho d.a.o động.

“Với tư cách chủ nhân,” anh thong thả đáp, “tôi nuôi thú cưng của mình tốt hơn một chút thì có gì không ổn?”

Anh dừng một chút rồi nói thêm:

“Huống chi em còn giúp tôi chuyện lớn như vậy. Coi như đây là tiền công.”

Đàm Nhiên nghiêm túc suy nghĩ một hồi mới lắc đầu.

“Nhưng số tiền này nhiều quá.”

Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Bình thường anh m/ua thêm cá khô cho tôi, rồi dùng cái máy massage kia cào đầu cho tôi là được rồi…”

Văn Chi Vọng nghe đến đó thì hơi bật cười.

Cuối cùng Đàm Nhiên vẫn không chịu nhận thẻ.

Văn Chi Vọng cũng không ép, chỉ đổi cách khác:

“Vậy mỗi tháng tôi đưa em ít tiền tiêu vặt.”

Đàm Nhiên còn định từ chối, anh đã nói trước:

“Không nhiều lắm. Với lại vốn dĩ số tiền đó trước đây cũng tiêu lên người em thôi.”

Anh nhàn nhạt bổ sung:

“Cả Văn Đa Đa cũng có phần. Từ trước đến nay tôi vẫn nuôi nó như vậy.”

Nghe nhắc tới Văn Đa Đa, Đàm Nhiên mới miễn cưỡng gật đầu.

“... Vậy cũng được.”

“Còn thiếu thứ gì thì nói với tôi.” Văn Chi Vọng nhìn cậu. “Đừng tự chịu.”

Đàm Nhiên khẽ “ừ” một tiếng.

Kiếp trước cậu chỉ là một nhân viên văn phòng rất bình thường, chẳng có gì nổi bật. Sau khi biến thành mèo lại càng không cảm thấy bản thân có năng lực gì đặc biệt.

Nhưng ít nhất mấy việc đơn giản như dọn dẹp hay rót nước thì cậu vẫn làm được.

Đúng lúc ấy, Văn Chi Vọng đột nhiên đứng dậy.

“Lại đây.”

Đàm Nhiên ngoan ngoãn đi tới trước mặt anh.

Văn Chi Vọng vỗ nhẹ lên đùi mình.

“Ngồi lên đây.”

Đàm Nhiên gần như chẳng suy nghĩ gì, trực tiếp ngồi xuống.

Dù sao trước đây khi còn là mèo, cậu cũng thường xuyên nằm trên đùi anh ngủ.

Hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng.

Nhưng khoảnh khắc người thật sự ngồi xuống, cơ thể Văn Chi Vọng lập tức cứng lại.

Lớp quần jean trắng ôm sát khiến xúc cảm mềm mại kia trở nên rõ ràng đến đ/áng s/ợ.

Đàm Nhiên lại hoàn toàn không nhận ra.

Trong nhận thức của cậu, mình chỉ là từ mèo biến thành người mà thôi. Ngoài đôi mắt khác màu cùng ngoại hình cao hơn một chút, cậu chẳng thấy bản thân có gì thay đổi quá lớn.

Nhưng Văn Chi Vọng thì khác.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cùng độ mềm mại từ cơ thể trong lòng mình.

Đàm Nhiên lúc này còn đang quay lưng về phía anh, mái tóc đen mềm mại nhẹ nhàng cọ qua cằm anh theo từng động tác nhỏ.

Hơi thở Văn Chi Vọng vô thức trở nên chậm hơn.

Văn Chi Vọng bất giác nhớ lại hình ảnh ngày hôm đó.

Chú mèo nhỏ với bộ lông xám trắng mềm mại bỗng biến thành dáng vẻ nửa người nửa mèo ngay trước mắt anh. Trên mái tóc đen mềm là đôi tai mèo khẽ run run, phía sau còn có chiếc đuôi dài vô thức quấn lấy cổ tay anh như làm nũng.

Hơi thở Văn Chi Vọng khựng lại một nhịp.

Anh hít sâu một hơi, sau đó mới chậm rãi mở miệng. Từng chữ nói ra đều mang theo cảm giác khó khăn đến lạ.

“Ý tôi là…” Anh day nhẹ mi tâm, “em biến thành mèo rồi bò lên đây là được.”

“Hiểu rồi.”

Lời vừa dứt, bóng dáng nam sinh trước mặt lập tức biến mất.

Thay vào đó là một chú mèo Ragdoll xám trắng mềm mại đang ngoan ngoãn bò lên đùi anh.

Đàm Nhiên vươn móng vuốt nhỏ gãi gãi bên tai mình theo bản năng, cái đuôi phía sau còn khẽ đung đưa vài cái.

Văn Chi Vọng cúi đầu.

Đúng lúc ấy, chú mèo nhỏ cũng ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt xanh lam trong veo sạch sẽ đến mức gần như không mang theo chút phòng bị nào.

“… ”

Văn Chi Vọng im lặng vài giây rồi đột nhiên thở dài.

Anh đưa tay nhấc chú mèo đang nằm trên đùi mình lên, đặt sang cạnh bàn làm việc.

Sau đó đứng dậy, xoay người đi thẳng về phía phòng vệ sinh.

Đàm Nhiên nằm trên bàn, cái đuôi dài lười biếng lắc qua lắc lại.

Cậu nhìn bóng lưng Văn Chi Vọng rồi âm thầm cảm thán trong lòng.

Quả nhiên làm người có tiền đúng là phiền phức thật.

Lúc thì muốn ôm mèo ngồi trên đùi, lúc lại muốn mèo bò lên người mình, bây giờ còn bày ra vẻ mặt nghiêm túc rồi đem cậu đặt sang một bên.

Đúng là khó hiểu.

Đàm Nhiên nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng chỉ rũ tai xuống, rất có kinh nghiệm mà tổng kết:

Con người đúng là sinh vật còn khó chăm hơn mèo nhiều.

Danh sách chương

5 chương
03/07/2026 02:26
0
03/07/2026 02:26
0
03/07/2026 02:26
0
03/07/2026 02:26
0
03/07/2026 02:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Kết hôn 3 năm mới biết chồng lén gửi mẹ 28 vạn tiền riêng, tôi không làm ầm ĩ, ngày mẹ chồng chẩn đoán ung thư, tôi đưa bà tấm thẻ: Mẹ, tiền này mẹ giữ lấy, mật khẩu là ngày sinh của mẹ.

Chương 32

27 phút

Cha bị đột quỵ, mẹ khóc lóc bắt tôi nghỉ việc lương 35 triệu để chăm sóc, nhưng khi về nhà lấy giấy tờ, tôi phát hiện hai căn nhà đã được sang tên cho anh trai.

Chương 25

40 phút

Xuyên Thành Mèo Cưng Của Nhà Giàu Số Một

Chương 15

57 phút

Vợ tôi ân cần mát-xa suốt 16 năm, cho đến khi cha tôi đến và tái mặt: 'Nó không phải đang mát-xa cho con đâu!'

Chương 21

1 giờ

Vừa ly hôn chưa đầy ba ngày, mẹ chồng đã mở tiệc 60 triệu một bàn, lúc chồng đi thanh toán 1,9 tỷ thì phục vụ mỉm cười: Xin lỗi anh, thẻ đã bị đóng băng

Chương 17

1 giờ

Kết hôn 8 năm vì vô sinh mà bị chồng cũ ruồng bỏ, sếp tổng ngỏ lời cưới tôi. Tôi tự ti vì không thể sinh con, ai ngờ 2 tháng sau đi khám lại mang thai đôi, anh ấy nói đi đăng ký kết hôn ngay.

Chương 30

1 giờ

Mẹ chồng ép nộp 96 vạn thu nhập hàng năm mới được gọi mẹ; tôi quỳ xuống dâng trà, cả nhà tưởng tôi phục tùng, nào ngờ tôi công bố 4 tin chấn động

Chương 28

1 giờ

Chị dâu nuôi tôi học tiến sĩ, tôi mừng cưới cháu gái 100 triệu, vợ lén gửi thêm 100 triệu, chị dâu trả lại cả 200 triệu

Chương 18

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu