Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chồng được phát
- Chương 2
2
Sau khi tầng giấy cửa sổ bị chọc thủng, Thẩm Chiêu Dương hoàn toàn không thèm tém tém lại nữa.
Ánh mắt nóng bỏng, rực lửa kia của cậu ta khiến tôi có muốn trốn cũng không trốn nổi.
"Bị ốm thì đừng uống cà phê."
Tôi đặt một bát lê chưng đường phèn xuống trước mặt cậu ta.
Mắt Thẩm Chiêu Dương sáng rực lên, vẻ mặt tràn ngập mong chờ nhìn tôi:
"Anh Nam Phong, tiệm mình b/án cả lê chưng đường phèn nữa ạ?"
"Có phải anh cũng đối với em..."
Tôi thản nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu ta, Thẩm Chiêu Dương lập tức đổi giọng cái rụp: "Không có thì cũng không sao ạ."
Tôi mím môi, cố nén khóe miệng đang chực cong lên của mình.
Tiện đà, tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chống cằm lười biếng ngắm nhìn cậu ta.
"Biết đâu đấy?"
Thẩm Chiêu Dương quả thực rất dễ dỗ, chỉ một câu lấp lửng m/ập mờ đã đủ khiến cậu ta sướng rơn người.
Nhưng... đoạn tình cảm này của cậu ta dành cho tôi liệu có kéo dài được lâu không?
Điện thoại bất chợt rung lên báo có tin nhắn mới, tôi mở ra xem, đôi lông mày khẽ chau lại.
Cục Khớp lệnh Tin tức tố thành phố Giang:
[Kính gửi ông Nam Phong, kết quả kiểm tra độ ổn định tin tức tố gần đây của ông đều không đạt chuẩn, đã thấp hơn mức tối thiểu của quốc gia.]
[Để đảm bảo an toàn cho chính ông, nếu ông vẫn chưa có bạn đời cố định, chúng tôi sẽ tiến hành ghép đôi ông với một Alpha phù hợp.]
[Vui lòng chú ý theo dõi danh sách cập nhật.]
Tôi nhíu mày, tắt màn hình điện thoại.
Bắt tôi ghép đôi đại với một Alpha xa lạ nào đó sao? Thà tôi đi phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể đi cho xong.
Sự bất thường của tôi nhanh chóng bị Thẩm Chiêu Dương nhạy bén bắt trọn.
"Anh Nam Phong? Anh sao thế ạ?"
Thẩm Chiêu Dương lo lắng nhìn tôi.
Tôi chăm chú đá/nh giá cậu chàng Alpha trẻ tuổi trước mặt.
Xét riêng về gương mặt này thì hoàn toàn đúng gu của tôi, rõ ràng là các đường nét rất góc cạnh, sắc sảo, thế nhưng lúc đôi mắt sáng quắc kia nhìn chằm chằm vào bạn, trông cậu ta lại ngoan ngoãn vô cùng.
Giống hệt như một chú cún con.
Nói tôi không có chút rung động nào với cậu ta thì là nói dối.
"Thẩm Chiêu Dương."
"Có em!"
Tôi bị điệu bộ của cậu ta chọc cười, chính cậu ta cũng nhận ra hành động của mình hơi ngốc xít nên gãi đầu cười trừ.
"Năm nay anh hai mươi tám tuổi rồi, còn em mới hai mươi hai. Em còn rất trẻ, tràn đầy sức sống. Sau này biết đâu em lại thích một người khác..."
"Thẩm Chiêu Dương?"
Ơ hay, cái tên này sao lại thẫn thờ ra rồi?
Thẩm Chiêu Dương được tôi gọi mới bừng tỉnh, đột ngột phun ra một câu:
"Hai mươi hai tuổi là đủ tuổi đăng ký kết hôn rồi ạ!"
Tôi nghẹn họng trân trối, há hốc mồm mà chẳng biết phải nói gì tiếp theo.
Nhưng một Thẩm Chiêu Dương như thế này lại đặc biệt đá/nh trúng tim đen của tôi.
Mọi nỗi đắn đo, lo ngại thảy đều bị tôi ném ra sau đầu, trong lòng dâng lên một dòng xúc động nông nổi.
"Có muốn yêu đương với anh không?"
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 12
Chương 28
Bình luận
Bình luận Facebook