Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tạ Văn Nghiên nhìn tôi, đáy mắt lướt qua một tia cười khó phát hiện, không biết là lại đang nghĩ ra chiêu trò trêu chọc gì nữa.
Thế là tôi cúi thấp đầu, khẽ thở dài một tiếng: "Thiếu gia, cậu đừng đùa kiểu này."
Tạ Văn Nghiên luôn như vậy, chẳng bao giờ nghiêm túc cả.
Cậu ấy là con trai đ/ộc đinh lúc về già của Tạ lão gia, vừa sinh ra đã nhận hết muôn vàn sủng ái, đồng thời hai người anh lớn bên trên đã trải sẵn đường đi, cả đời này cậu ấy chỉ cần tận hưởng cuộc sống là được.
Dưới sự cưng chiều quá mức của mọi người, Tạ Văn Nghiên năm nay đã hai mươi tuổi rồi mà vẫn thích trêu chọc người khác như một đứa trẻ chưa lớn.
Cậu ấy đặc biệt thích trêu ghẹo tôi, thế nên thường xuyên mặc đồ nữ giả làm bạn gái tôi.
Là vệ sĩ của cậu ấy, tôi chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nhưng năm nay tôi đã hai mươi lăm, tính tuổi mụ là hai mươi sáu, làm tròn lên là ba mươi, cứ loanh quanh luẩn quẩn một hồi là sắp năm mươi tới nơi rồi.
Vậy mà ngay cả tay con gái tôi còn chưa bao giờ được nắm.
Tôi là trẻ mồ côi. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhờ thân thủ tốt nên được nhận làm vệ sĩ cho Tạ Văn Nghiên.
Năm Tạ Văn Nghiên mười tám tuổi, không biết trúng phải tà thuật gì mà vị tiểu thiếu gia vốn luôn thanh lãnh cô ngạo ấy lại ngày ngày m/ua váy vóc, mặc đồ con gái.
Ban đầu cậu ấy chưa biết cách mặc, khiến cho khóa kéo sau lưng thường xuyên không kéo lên được, những lúc đó, cậu ấy chỉ biết gọi tôi vào giúp.
Ngay khi vừa nhìn thấy tấm lưng trắng ngần và mảnh khảnh kia, tôi liền sững sờ, nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp.
Vòng eo thon gọn được bao bọc trong chiếc váy đuôi cá màu đỏ rực rỡ, dáng mông đầy đặn, đặc biệt là đường cong thắt lưng tuyệt đẹp kéo dài xuống tận vùng tư mật khuất tầm mắt, khiến cổ họng bỗng dưng cảm thấy khô khốc một cách khó hiểu.
Tạ Văn Nghiên hối thúc:
"Giang Tuân, anh còn ngẩn ra đó làm gì? Mau lại đây giúp tôi."
Giọng nói từ tính lười biếng vang lên bên tai, tôi liền bừng tỉnh, lắc văng những thứ không đứng đắn trong đầu ra ngoài, rồi vội vàng bước tới kéo khóa cho cậu ấy.
Trong suốt quá trình đó, ánh mắt tôi luôn dán ch/ặt xuống đất, không dám liếc nhìn thêm cái nào.
Mặc quần áo xong, Tạ Văn Nghiên khoác tay tôi, rồi vui vẻ nói:
"Giang Tuân, chúng ta đi chơi đi."
Tôi lắp bắp: "Mặc thành như thế này, có vẻ không thích hợp cho lắm?"
Cậu ấy khẽ cười: "Sao lại không thích hợp?"
Mặt tôi hơi ửng đỏ, tôi ấp úng một hồi lâu mới nói: "Thiếu gia đẹp như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến bắt chuyện đấy."
Đúng vậy, Tạ Văn Nghiên rất đẹp, ngay cả khi mặc đồ nam cũng có rất nhiều người đàn ông trong giới đồng tính bày tỏ thiện cảm với cậu ấy.
Tạ Văn Nghiên khoác tay tôi, cậu ấy nở nụ cười như một con hồ ly xảo quyệt: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Tôi suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc đề nghị: "Hay là thiếu gia thay lại bộ đồ trước đó đi."
Tạ Văn Nghiên không chịu. Cậu ấy liếc tôi một cái, sau đó nghiêng người sát lại gần, đôi môi dừng lại ở khoảng cách chưa đầy nửa tấc, ý cười trong đáy mắt cậu ấy lúc này càng đậm hơn:
"Chẳng phải có anh đây sao? Chàng vệ sĩ to lớn của tôi, đến lúc đó có ai bắt chuyện, anh cứ bảo với họ tôi là bạn gái của anh là được mà."
Tạ Văn Nghiên ở quá gần, tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi nước hoa hương chanh thanh mát thoang thoảng trên người cậu ấy.
Hơi thở tôi bất giác trở nên nặng nề, hồi lâu sau tôi mới nói: "Không được, như vậy không thích hợp đâu, Thiếu gia."
Nụ cười trên mặt Tạ Văn Nghiên lập tức tan biến, cậu ấy nhướng mày nhìn tôi, rồi đáp bằng giọng điệu nhàn nhạt:
"Dù sao hôm nay tôi cũng muốn ra ngoài đi dạo, nếu anh không muốn đi cùng thì tôi đi một mình."
Nói xong, cậu ấy buông cánh tay đang khoác lấy tôi ra, rồi tự mình đi thẳng ra cửa.
Làm sao tôi có thể để vị tiểu thiếu gia này ra ngoài một mình được chứ, nên đành phải lầm lũi đi theo sau cậu ấy.
Chương 10
Chương 6
Chương 2
Chương 13
Chương 14
Chương 6
Chương 16.
Bình luận
Bình luận Facebook