XUYÊN SÁCH TÌM CÁCH HẠI NAM CHÍNH, SAO LẠI BỊ HẮN BÁM DÍNH LẤY RỒI?

Anh ta đây là... coi tôi thành "chiến lợi phẩm" để tranh giành rồi đấy à?

Tôi đang định mở miệng mỉa mai anh ta thì cửa bỗng vang lên tiếng chuông dồn dập. Tôi đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài thế mà lại là Quý Dự Xuyên.

Sắc mặt anh ta âm trầm như sắp nhỏ ra nước đến nơi. Vừa bước vào cửa, ánh mắt anh ta đã khóa ch/ặt lấy Tống Kỳ đang ngồi trên sofa.

"Tống Kỳ!" Giọng anh ta lạnh lẽo thấu xươ/ng, "Ai cho phép anh đến đây?"

Tống Kỳ thấy anh ta, chẳng những không sợ mà còn đứng dậy, nở một nụ cười khiêu khích: "Tôi đến tìm Tiêu thiếu gia bàn chuyện hợp tác, Quý tổng có ý kiến gì sao?" Nói đoạn, anh ta cố tình nhích lại gần phía tôi, tỏ vẻ qu/an h/ệ vô cùng thân thiết.

Ánh mắt Quý Dự Xuyên ngay lập tức trở nên cực kỳ nguy hiểm. Anh ta từng bước tiến lại gần, một phen lôi mạnh tôi ra sau lưng bảo vệ, rồi nhìn Tống Kỳ, lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cút."

10.

Sắc mặt Tống Kỳ cũng sa sầm xuống, "Quý Dự Xuyên, anh lấy tư cách gì mà quản tôi? Anh tưởng Tiêu Nhiên là người của anh chắc?"

"Em ấy không phải người của tôi." Quý Dự Xuyên siết ch/ặt vai tôi, lực đạo lớn đến mức tưởng như muốn bóp nát xươ/ng cốt, "Chẳng lẽ lại là người của anh?"

Anh ta cúi đầu, dùng tư thế của kẻ tuyên bố chủ quyền, đặt một nụ hôn lên trán tôi, "Tiêu Nhiên, nói cho anh ta biết, em chọn ai."

Tôi: "..."

Tôi chẳng muốn chọn ai cả, tôi chỉ muốn cả hai người các anh cút ngay ra khỏi nhà tôi thôi!

Nhưng trong tình cảnh này, rõ ràng tôi chẳng còn đường để chọn. Tôi có thể cảm nhận được bàn tay Quý Dự Xuyên trên vai mình đang khẽ siết lại, mang theo ý vị cảnh cáo nồng đậm. Còn Tống Kỳ ở phía đối diện lại trưng ra bộ mặt đắc ý chờ xem trò vui.

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ, "Tống tổng, chuyện hợp tác để sau hãy bàn nhé, hôm nay tôi hơi mệt rồi." Đây chính là lệnh tiễn khách đầy khéo léo.

Ánh mắt Tống Kỳ tối lại, nhưng vẫn giữ được phong độ bề ngoài, "Được, nếu Tiêu thiếu gia đã mệt, vậy tôi không làm phiền nữa."

Anh ta đứng dậy, khi đi đến cửa còn quay đầu nhìn tôi một cái đầy phức tạp, "Tiêu Nhiên, lời đề nghị của tôi vẫn luôn có hiệu lực." Nói xong, anh ta quay người rời đi.

Trong căn phòng chỉ còn lại tôi và Quý Dự Xuyên. Bầu không khí lập tức trở nên đông đặc.

"Em bàn hợp tác gì với anh ta?" Quý Dự Xuyên buông tôi ra, giọng nói vẫn còn vương cơn thịnh nộ chưa tan.

"Chuyện làm ăn thôi." Tôi xoa xoa bả vai bị anh ta bóp đ/au, bực bội đáp, "Không liên quan đến anh!"

"Không liên quan?" Anh ta cười lạnh một tiếng, bất thình lình bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa.

Tôi kinh hãi kêu lên, theo bản năng ôm ch/ặt lấy cổ anh ta, "Quý Dự Xuyên anh làm cái gì vậy?! Thả tôi xuống!"

Anh ta chẳng thèm đoái hoài, bế tôi sầm sập đi thẳng vào phòng ngủ, đ/á văng cửa rồi ném mạnh tôi lên giường. Ngay sau đó, anh ta áp sát người xuống, hai tay chống hai bên cơ thể tôi, giam cầm tôi ch/ặt chẽ.

"Tiêu Nhiên!" Anh ta nhìn xuống tôi, trong đôi mắt như đang th/iêu đ/ốt hai ngọn lửa, "Tôi đã cảnh cáo em rồi, đừng có chọc vào tôi."

11.

Tôi bị anh ta đ/è ch/ặt dưới thân, không cách nào cử động. Mùi gỗ quen thuộc trên người anh ta lại một lần nữa bao vây lấy tôi, nồng đậm hơn bất cứ lúc nào, tràn đầy tính tấn công.

"Em và Tống Kỳ, không được phép hợp tác." Anh ta ra lệnh bằng giọng điệu không thể xoay chuyển.

"Dựa vào đâu chứ?" Tôi bướng bỉnh ngẩng cổ phản kháng, "Tôi hợp tác với ai là tự do của tôi."

"Dựa vào việc…" Anh ta cúi người xuống, môi dán sát vào tai tôi, hơi thở nóng bỏng phả ra, "Em là của tôi."

Mấy chữ này, anh ta nói rất nhẹ, rất chậm, nhưng lại mang theo sự bá đạo không cho phép nghi ngờ. Trái tim tôi bỗng hẫng một nhịp, "Quý Dự Xuyên, anh đừng có quá đáng."

"Quá đáng?" Anh ta khẽ cười, làn môi ấm nóng dọc theo vành tai tôi đi xuống, rồi hôn lên cổ tôi.

Toàn thân tôi run b/ắn, một luồng cảm giác tê dại từ nơi môi lưỡi anh ta chạm vào nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.

"Thế này đã là gì." Anh ta không nặng không nhẹ c.ắ.n một cái lên xươ/ng quai xanh của tôi, để lại một vết răng rõ màng, "Còn có chuyện quá đáng hơn nữa, em có muốn thử không?"

Bàn tay anh ta bắt đầu không an phận mà chu du trên người tôi, châm lửa qua lớp áo sơ mi mỏng. Tiếng chuông cảnh báo trong đầu tôi vang lên inh ỏi. Cứ đà này, chắc canh ta sẽ xảy ra chuyện lớn.

"Dừng lại!" Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy anh ta ra, "Quý Dự Xuyên, anh bình tĩnh lại đi!"

Động tác của anh ta khựng lại, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen thẳm kia d.ụ.c vọng đang cuộn trào. Anh ta nhìn chằm chằm tôi vài giây, rồi đột nhiên bật cười, "Sao thế? Sợ rồi à?"

Anh ta ngồi dậy, thong thả chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch của mình, "Yên tâm, trước khi em chủ động c/ầu x/in tôi, tôi sẽ không làm gì em đâu."

Anh ta đứng dậy, nhìn xuống tôi đang nằm trên giường với quần áo xộc xệch, ánh mắt giống như đang thưởng thức một chiến lợi phẩm, "Tiêu Nhiên, nhớ kỹ lời tôi nói. Tránh xa Tống Kỳ ra."

Nói xong, anh ta quay người, dứt khoát rời khỏi phòng ngủ của tôi không một lần ngoảnh lại.

Tôi nằm trên giường, thở dốc từng hồi, trái tim vẫn còn đ/ập lo/ạn nhịp. Khoảnh khắc vừa rồi, tôi thật sự đã tưởng anh ta định làm gì đó với mình. Tên Quý Dự Xuyên này hoàn toàn đã thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi rồi. Anh ta không còn là "người giấy" để tôi mặc sức tính kế nữa, mà đã trở thành một người đàn ông thực thụ, tràn đầy sự nguy hiểm.

Danh sách chương

5 chương
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0
15/01/2026 10:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu