12
Bà cụ Tạ không cam lòng để tôi nắm quyền nhà họ Tạ.
Trước cuộc họp cổ đông, bà bí mật liên lạc với các cổ đông lớn, nhưng lại bị nhiều người từ chối.
Dù sao so với một người già cả, suy yếu và có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Một người trẻ tuổi đầy tham vọng và tầm nhìn như tôi lại là lựa chọn hợp lý hơn đối với các cổ đông.
Chưa kể tôi còn là vợ của Tạ Hành, cũng coi như một nửa người nhà họ Tạ.
Cứ như vậy, dưới mắt bà cụ Tạ, tôi thành công nắm giữ vị trí Chủ tịch Tập đoàn Tạ thị.
Tháng thứ hai kể từ khi tôi trở thành người nắm quyền nhà họ Tạ, tôi tổ chức một cuộc họp hội đồng quản trị.
Trong cuộc họp, tôi tuyên bố về người được chọn làm tổng giám đốc mới của Tạ thị.
Bà cụ Tạ vốn muốn để con cháu phía bên ngoại giữ vị trí này.
Nhưng tôi đã phủ quyết thẳng thừng.
Ngồi trên ghế của chủ tịch, tôi mỉm cười nhìn bà cụ:
“Lần này tổng giám đốc là một người rất quen thuộc với bà.”
“Đây là giám đốc tôi đã mời về từ khu vực châu Âu của Thẩm thị, tốt nghiệp trường Ivy League, còn trẻ mà đã mở rộng thị trường cho Thẩm thị, rất xuất sắc.”
Nói xong, tôi búng tay một cái.
Người thanh niên đứng ở cửa mỉm cười mở cửa bước vào, cười chào hỏi bà cụ Tạ.
Khuôn mặt đó lại có đến bảy phần giống Tạ Hành!
Đồng tử của bà cụ co rút, hoảng hốt đến mức làm đổ cốc giấy trên bàn:
“Cậu! Sao cậu lại ở đây!”
Thanh niên nghiêng đầu, trên khuôn mặt điển trai là nụ cười sâu không thấy đáy:
“Bà Lương không nhận ra tôi sao? Người hầu gặp chủ chẳng phải nên chào hỏi sao?”
Người thanh niên dừng lại một chút, sau đó như bừng tỉnh:
“Chẳng lẽ là thói quen chim khách chiếm tổ chim cúc, kẻ thứ ba mà thật sự coi mình là chủ sao?”
Nói xong, tôi cười chào hỏi người thanh niên đó.
Sau đó trước mặt các giám đốc cấp cao, tôi chế giễu bà cụ Tạ:
“Năm đó bà là kẻ thứ ba chen vào, ép buộc phu nhân nhà họ Tạ phải rời đi.”
“Nhưng bà không ngờ rằng, dù bà dàn dựng t/ai n/ạn để phu nhân nhà họ Tạ phải ch*t, đứa con trong bụng bà ấy vẫn an toàn đúng không?”
“Chứng cứ năm đó bà hại ch*t phu nhân nhà họ Tạ và giả mạo di chúc của ông Tạ đã được tôi giao cho cảnh sát, họ đang trên đường đến Tập đoàn Tạ thị.”
“Bà bây giờ còn mười phút để nói lời trăn trối.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Khi xuống thang máy, tôi nhìn thấy xe cảnh sát đã đến dưới tòa nhà Tạ thị.
Tôi thờ ơ nghĩ: Họ đến cũng đúng lúc thật.
Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống.
Cậu chủ thực sự của nhà họ Tạ, Tạ Kiên, hẹn gặp tôi tại quán cà phê dưới tòa nhà Tạ thị.
Tạ Kiên đẩy gọng kính vàng, cười rất nhã nhặn:
“Cảm ơn cô đã giúp tôi trở về nhà họ Tạ.”
Tôi nhún vai nói:
“Mẹ anh và mẹ tôi là bạn thân nhiều năm, đó là chuyện đương nhiên.”
“Hơn nữa bây giờ tôi ở Tạ thị còn chưa vững, anh đến cũng có thể giúp tôi một tay.”
Tạ Kiên gật đầu, sau đó khơi mào một chủ đề khác:
“Người thứ ba đó đã bị kết án hàng chục năm vì nhiều tội danh, có lẽ sẽ ch*t trong tù.”
“Những tài sản và cổ phần vốn thuộc về tôi sẽ sớm trở về tay tôi.”
“Ngọc Thư... chúng ta còn cơ hội không?”
Nhìn thấy dáng vẻ ngập ngừng của anh ta tôi gật đầu, uống một ngụm cà phê:
“Tôi sẽ không ly hôn với Tạ Hành.”
“Chỉ cần người chồng ch*t ti/ệt của tôi còn sống một ngày, tôi vẫn sẽ là chủ tịch.”
“Ở bên anh chỉ làm tôi mất đi cổ phần giá trị ngất ngưởng mà tôi có được, và chỉ còn lại cái danh “bà Tạ” thôi.
“Tạ Kiên, anh nghĩ cũng hay quá rồi đấy.”
Tạ Kiên lộ vẻ mặt bất đắc dĩ:
“Em biết rõ tôi không nghĩ vậy mà.”
Tôi giơ tay ngắt lời anh ta:
“Nhưng thực tế kết quả của tôi sẽ như vậy.”
“Tôi hy vọng anh có thể hiểu một điều.”
“Tôi sẽ không bao giờ là vợ tương lai của anh, tôi là chủ của anh.”
(Hoàn)
Bình luận
Bình luận Facebook