Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Để ngăn một trong số họ không nhịn được mà ra tay, khiến đám đông hỗn lo/ạn, tôi chen giữa mọi người, nhanh miệng nói trước: "Hôn ước của chúng tôi đã chấm dứt từ 3 năm trước rồi!"
Thẩm X/á/c đầy vẻ khó tin: "Sao em không biết chuyện này?"
Tôi xoa xoa thái dương đang đ/au như búa bổ: "Chuyện này để lát nữa anh sẽ giải thích."
Văn Sâm trầm ngâm một lát, bước qua người tôi, tiến thẳng đến chỗ Sở Nghiêu: "Về với anh đi, bố mẹ em cũng rất nhớ em."
Mắt Sở Nghiêu đỏ ngầu như thỏ con nổi gi/ận: "Anh lấy bố mẹ tôi ra đe dọa?"
Văn Sâm không chút né tránh mà gật đầu: "Phải, nếu không, anh không nghĩ ra cách nào khác để em ngoan ngoãn nghe lời."
Bàn tay Sở Nghiêu buông thõng bên hông siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, như thể sắp đ/ấm vào sống mũi cao thẳng của Văn Sâm.
Nhưng rồi một lúc lâu sau, hắn lại thả lỏng tay: "Được, tôi về với anh. Nhưng anh không được làm gì gia đình tôi nữa. Đừng quên, tôi vẫn còn nắm điểm yếu của anh."
Văn Sâm lập tức đồng ý.
Thế là Sở Nghiêu cầm vali đến thế nào, lại cầm vali đi như vậy.
Chỉ có điều lần này có thêm một người xách vali hộ, kiêm luôn bia đỡ đạn.
Đi xa cả dặm vẫn nghe thấy giọng họ vọng lại.
"Tôi nói trước, cùng lắm thì cá ch*t lưới rá/ch, đừng hòng ai được vui vẻ!"
"Em không nỡ đâu."
Mẹ kiếp, hóa ra hai người này đến đây để tán tỉnh nhau à?
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook