Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh lại tỉnh.
Mà Lâm Đông cũng nghiễm nhiên cho rằng sau khi anh tỉnh, tôi nên biến mất, còn Lâm Nguyệt Nguyên thì có thể đường đường chính chính thay thế vị trí của tôi.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác bất mãn khó tả, cuối cùng không nhịn được mà châm chọc:
“Ông Lâm, con trai bảo bối của ông thật sự biết chăm sóc người khác sao? Ông không sợ nó vừa tới gần đã sơ suất rồi để lộ chuyện à?”
Tôi chưa từng xem Lâm Đông là cha mình.
Từ trước đến nay, tôi luôn gọi ông ta là “ông Lâm”.
Lâm Đông lập tức mất kiên nhẫn.
“Chuyện đó không cần cậu lo. Chỉ cần Vệ Hành không nhận ra là được.”
Ông ta dừng một chút, sau đó lạnh giọng nhắc nhở:
“Tôi cũng phải nói rõ với cậu một chuyện. Cậu nên hiểu rõ thân phận của mình.”
“Cậu chỉ là một beta, còn Vệ Hành là thiếu tướng có tiền đồ nhất Đế quốc. Hai người vốn dĩ sẽ không có kết quả. Chi bằng để em trai cậu thay cậu liên hôn với cậu ấy, như vậy đối với tất cả mọi người đều tốt.”
Thật ra tôi cũng chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ kết hôn với Vệ Hành.
Chỉ là thành quả suốt ba năm bị người khác thản nhiên cư/ớp lấy, trong lòng tôi khó tránh khỏi không cam tâm.
Tôi càng không muốn để Lâm Đông cảm thấy tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời ông ta như trước.
Vì vậy tôi cố ý hỏi:
“Nếu tôi không có cái gọi là tự biết mình đó thì sao?”
Giọng Lâm Đông lập tức trầm xuống.
“Vậy thì tôi chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.”
Tôi bật cười khẩy.
“Ồ... Ông Lâm định g.i.ế.c người diệt khẩu sao?”
Lâm Đông lạnh lùng hừ một tiếng.
“Cũng chưa đến mức đó.”
Đúng lúc ấy, bên cạnh bỗng vang lên tiếng báo điện tử.
Thang máy đang đi xuống.
Vị trí tôi và Lâm Đông đứng vừa hay nằm ngay cạnh cửa thang máy.
Chẳng bao lâu sau, cửa mở ra.
Lâm Nguyệt Nguyên cùng một người hầu đẩy xe lăn bước ra.
Người ngồi trên xe lăn...
Chính là Vệ Hành.
Phía sau anh còn có Cát Vân, một trong hai người cha của anh.
Hai bên bất ngờ chạm mặt.
Ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Lâm Nguyệt Nguyên vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch, theo bản năng cầu c/ứu nhìn về phía Lâm Đông.
Cát Vân có tố chất tâm lý tốt hơn, vẫn bình thản như không có chuyện gì mà lên tiếng chào hỏi:
“Ông Lâm, hai người ở đây làm gì vậy?”
Lâm Đông lập tức đổi sắc mặt, cung kính đáp:
“Chúng tôi đang nói chút chuyện. Xin lỗi, làm vướng đường mọi người rồi.”
Nói xong, ông ta kéo cánh tay tôi sang bên, đồng thời nhanh chóng ném cho tôi một ánh mắt cảnh cáo.
Tôi chẳng buồn để ý.
Toàn bộ sự chú ý của tôi lúc ấy đều bị Vệ Hành thu hút.
Tôi đã nhìn anh nhắm mắt ngủ say suốt ba năm, đến mức gần như thuộc lòng từng đường nét trên khuôn mặt ấy.
Bây giờ đột nhiên nhìn thấy một Vệ Hành tỉnh táo, đôi mắt sáng rõ đang nhìn về phía mình, tôi lại cảm thấy vô cùng xa lạ.
Dù sắc mặt anh vẫn chưa tốt lắm, nhưng đôi mắt đã có thần, lưng cũng ngồi thẳng.
Chỉ cần thêm một thời gian hồi phục, có lẽ anh sẽ nhanh chóng lấy lại phong thái năm xưa.
Tôi vốn cứ tưởng mình không quan tâm.
Nhưng khi nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyên đứng phía sau Vệ Hành với tư thế giống như một người đã tận tâm chăm sóc anh suốt nhiều năm, trong lòng tôi lại lập tức dâng lên cảm giác chướng mắt.
Tóc của Vệ Hành là do tôi c/ắt.
Móng tay của anh cũng là tôi tỉa.
Cơ thể là tôi lau sạch mỗi ngày.
Ngay cả những việc nhỏ như vệ sinh khoang miệng, mũi, xoa bóp cơ bắp, vận động các khớp tay chân, tất cả đều do tôi làm.
Tôi đã chăm sóc anh tròn ba năm.
Tròn ba năm!
Lâm Nguyệt Nguyên dựa vào đâu mà vừa xuất hiện đã có thể ngồi không hưởng thành quả?
Cảm giác tức gi/ận và không cam lòng cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngựk.
Tôi phải c.ắ.n ch/ặt răng mới ép mình không nói ra chân tướng ngay tại chỗ.
Có lẽ ánh mắt của tôi quá trực diện, Vệ Hành rất nhanh nhận ra.
Anh nhìn tôi rồi lên tiếng:
“Vị này là ai?”
Lời vừa dứt, Lâm Nguyệt Nguyên lập tức căng thẳng nhìn tôi.
Lâm Đông nhanh chóng cư/ớp lời:
“Đây là con nuôi của tôi. Nó tới tìm tôi có chút việc. Chúng tôi không làm phiền nữa, thiếu tướng Vệ cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
Lâm Đông sợ tôi nói linh tinh trước mặt Vệ Hành nên gần như lập tức kéo tôi rời khỏi đó.
Vừa đi tới bãi đỗ xe của nhà họ Vệ, ông ta đã đột ngột quay người rồi giáng cho tôi một cái t/át.
Bốp!
Sức tay của một alpha quả nhiên không thể xem thường.
Tôi bị đ.á.n.h đến mức lảo đảo, ngã xuống nền đất lạnh cứng, một bên má nhanh chóng sưng lên, đ/au đến tê dại.
Lâm Đông đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, sắc mặt âm trầm, giọng nói đầy u/y hi*p.
“Tỉnh táo lại chưa? Biết rõ mình là ai chưa?”
“Lần sau nếu còn gặp Vệ Hành thì quản cho tốt đôi mắt của cậu. Đừng nhìn cậu ấy như vừa rồi, càng không được để cậu ấy chú ý đến cậu!”
Một bên mặt tôi đ/au đến gần như mất cảm giác, nhưng tôi vẫn cố chấp không đưa tay chạm vào.
Tôi ngẩng đầu, lạnh lùng trừng lại ông ta, sau đó không nhanh không chậm tự mình đứng dậy.
Có lẽ ánh mắt của tôi khiến ông ta nhớ tới ai đó.
Trên mặt Lâm Đông thoáng hiện vẻ chột dạ, giọng nói cũng trở nên phức tạp hơn.
“Đúng là cùng một tính cách với bố cậu.”
Tôi không đáp.
Chỉ phủi bụi trên tay rồi quay người bước khỏi bãi đỗ xe.
Lâm Đông lập tức hét phía sau:
“Đứng lại! Cậu định đi đâu?”
Tôi coi như không nghe thấy, cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Rời khỏi dinh thự nhà họ Vệ, tôi men theo con đường núi đi về phía nội thành.
Mãi đến khi tới trạm xe buýt, tôi mới ngồi xuống ghế, dựa người ra sau rồi khép đôi mắt mệt mỏi.
Chương 9
Chương 11
Chương 16
Chương 14
Chương 3
Chương 22
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook