Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh mắt tôi liếc nhanh về phía Sầm Diệu trên đài Quan Chiến. Môi cô ta r/un r/ẩy, sắc mặt tái nhợt.
Sách có viết, phụ nữ thường nảy sinh sự kính trọng đối với anh hùng và thế giới nam giới từ chính sự bất lực và thiếu hiểu biết của mình; họ thừa nhận điều đó không phải thông qua phán đoán, mà thông qua một loại niềm tin.
Sầm Diệu thích Diệc Huyên, chẳng phải cũng là do ảnh hưởng của niềm tin này sao? Tôi sẽ tự tay phá vỡ hào quang của anh ta, và tạc nên tượng đài của chính tôi.
Tôi hy vọng mọi người có mặt ở đây hôm nay, điều ghi nhớ không phải là tên tôi. Mà là ‘tiếng nói’ của tôi.
Kể từ đó, Diệc Huyên không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, và Sầm Diệu cũng trở nên trầm lặng hơn.
16.
Hôm đó, tôi đang đọc sách trong thư viện, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên từ phía Tây. Ngay sau đó là tin nhắn Wechat của Tư Tư.
[Lăng Vân, mau đến đây, ở quảng trường có một sư huynh năm tư vì muốn viết luận văn mà g.i.ế.c vợ chứng đạo!]
Hành vi g.i.ế.c vợ để chứng đạo này, ai cũng biết là vô cùng tồi tệ, nhưng lại chỉ có thể đứng ở cấp độ đạo đức để lên án. Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày... Ánh mắt tôi thâm trầm, vội vàng ngự ki/ếm bay về phía quảng trường Tây.
Trên quảng trường, một nữ tu sĩ đang cố gắng chống đỡ những chiêu ki/ếm của người chồng. Những người xung quanh không ngừng khuyên can, nhưng đều bị câu "chuyện nhà" mà nam tu kia thốt ra đóng đinh tại chỗ.
Thấy nữ tu sĩ sắp bị đ.â.m trúng chỗ hiểm, tôi vội vàng ra tay ngăn cản.
Nam tu sĩ kh/inh thường cười một tiếng, “À, ra là sư muội đồng đạo, đã cùng tu Vô Tình Đạo, chắc sư muội nên hiểu cho.”
Tôi cầm ki/ếm chắn ngang, đứng trước nữ tu sĩ đang đầy thương tích, “Hiểu cho? Tôi chỉ biết những kẻ vô dụng mới dùng phương pháp này để giữ lại tu vi.”
Cái gọi là Sát Thê Chứng Đạo, từ đầu đến cuối chỉ là một luận điệu hoang đường.
“Nếu thật lòng yêu nàng, sao có thể xuống tay g.i.ế.c nàng? Nếu đã g.i.ế.c nàng, thì nói gì đến việc đối xử bình đẳng với vạn vật trời đất! Hôm nay anh có thể g.i.ế.c vợ để chứng đạo, ngày mai anh cũng có thể g.i.ế.c thế nhân để chứng đạo.” Cái tà đạo d/ị đo/an này lại bị loại người như anh ta tôn sùng là khuôn vàng thước ngọc.
“Vô Tình Đạo xưa nay vẫn luôn như vậy!”
Nghe anh ta nói vậy, tôi chậm rãi cười, “Tôi và anh vừa gặp đã thấy hợp, cảm thấy anh là tri kỷ cả đời của tôi. Nếu xưa nay đã luôn như vậy, hôm nay tôi cũng sẽ g.i.ế.c anh để chứng đạo.”
Nam tu sĩ thấy lý lẽ không thắng được tôi, tức đến đỏ mắt, lập tức động thủ. Thậm chí mấy nam tu sĩ chơi thân với anh ta cũng bắt đầu tấn công tôi. Miệng không ngừng hô to “chuyện nhà” và “không phạm pháp”.
Dù tu vi tôi không hề kém, nhưng dưới sự vây công của mấy nam tu sĩ năm tư, tôi cũng dần bắt đầu chật vật. Tôi tránh khỏi những chỗ yếu, nhưng khó tránh khỏi bị trọng thương.
Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên chắn trước mặt tôi. Cô ấy giúp tôi hóa giải không ít đò/n tấn công, thậm chí còn hứng trọn một chưởng từ đối phương.
Đó lại chính là Sầm Diệu.
“Cậu…”
Cô ấy lau vết m.á.u ở khóe miệng, “Đừng hiểu lầm, tôi không giúp cậu. Chỉ là, nếu hôm nay tôi lạnh lùng bàng quan, ngày khác tai họa giáng xuống mình, sẽ chẳng có ai phất cờ cổ vũ cho tôi.”
Có lẽ vì bị lời nói của Sầm Diệu lay động, ngày càng có nhiều người tham gia vào phe chúng tôi. Cuối cùng, chúng tôi hợp sức kh/ống ch/ế mấy nam tu sĩ, và ép người muốn g.i.ế.c vợ để chứng đạo kia đi ly hôn.
Đã ly hôn, thì không còn là b/ạo l/ực gia đình đơn giản nữa. Lúc đó, pháp luật mới có thể trừng ph/ạt nghiêm khắc anh ta.
Tôi nhìn Sầm Diệu bên cạnh, một ý tưởng dần hình thành trong đầu.
17.
Lại một mùa hoa Dành Dành nở rộ, tin tức Hoài Húc không vượt qua được Vấn Tâm Cảnh và tu vi giảm sút nghiêm trọng lan truyền khắp khuôn viên trường chỉ sau một đêm. Sau đó, sư phụ của anh ta tìm đến tôi.
Thầy ấy nói người xuất hiện trong huyễn cảnh của Hoài Húc, chính là tôi.
“Thằng bé này như hũ nút, nhưng tôi là sư phụ lại không thể làm ngơ. Nó trời sinh không có tơ tình, nhưng lại đột nhiên dần dần sinh ra tơ tình từ một năm trước. Lăng đồng học à, em hãy đến thăm nó đi.”
Hàm ý của thầy ấy, dường như tơ tình của Hoài Húc là vì tôi mà sinh ra. Nhưng rõ ràng chúng tôi chưa gặp nhau được mấy lần.
...
Khi tôi đến phòng bệ/nh của Hoài Húc, anh ta đang đọc sách. Khuôn mặt vốn đã trắng trẻo, giờ mất đi huyết sắc nên trông càng thêm nhợt nhạt đ/áng s/ợ.
Thấy tôi bước vào, anh ta cụp mắt xuống, hàng mi r/un r/ẩy như cánh bướm sắp bay. Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng trước kia của anh ta.
Một lúc lâu sau, tôi mở lời hỏi: “Tại sao?”
Anh ta ngước mắt nhìn tôi, vẻ mặt như không hiểu.
Tôi cũng rất khó hiểu, “Tại sao anh lại sinh ra tơ tình?”
Theo quan điểm thế tục, người trời sinh không có tơ tình chính là hạt giống tốt nhất để tu luyện Vô Tình Đạo. Nhưng giờ đây, cái hạt giống tốt nhất này lại đột nhiên sinh ra tơ tình.
Hoài Húc mím môi, nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Vì nụ hôn đó.”
“Nụ hôn?”
“Dưới hồ Vô Ngân, đó là lần đầu tiên của tôi…”
Tôi ngắt lời anh ta: “Tôi chỉ đang c/ứu anh, đổi lại là bất kỳ ai khác, tôi cũng sẽ ra tay c/ứu, đó không phải là hôn.”
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook