Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1128: Ngươi đau lòng?

05/03/2025 10:11

---

Tất cả mọi người đều cảm thấy bất an.

Động tác của Cung Húc quả thật như là một ngọn đèn chân lý soi đường trong đêm tối.

Ám Vệ cao g/ầy nhất thời cặp mắt sáng lên, khom người, thở hồng hộc hướng về phía Thập Nhất ở bên cạnh nhìn lại: "Thập Nhất! Thập Nhất phân đội trưởng! Anh thấy đấy, ở đây vừa hay không có em gái nào! Hay là hai chúng ta kết thành một đôi đi? Tôi sẽ miễn cưỡng cong một lần?"

Thập Nhất nghe vậy, sắc mặt đen lại như đít nồi: "Tôi thà bị Oản Oản tiểu thư đ/á/nh ch*t cũng phải làm trai thẳng..."

Quả nhiên, thao tác vô liêm sỉ của Cung Húc cũng không phải là thứ mỗi một người đều làm được.

Tư Dạ Hàn vốn là mang một bồn lửa gi/ận mà tới, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng nhỏ của cô nàng gi/ận đến n/ổ tung, đằng đằng sát khí chạy đi "tiêu diệt hậu cung" của hắn; lửa gi/ận ban đầu như muốn đ/ốt hắn thành tro bụi, cũng bất tri bất giác liền hoà hoãn lại.

Hứa Dịch mắt thấy Oản Oản tiểu thư đ/á/nh người càng á/c, biểu tình của ông chủ nhà mình càng hòa hoãn, thậm chí nhìn qua còn có vài phần vui vẻ, lặng yên thắp một nén nhang siêu độ cho đám người Thập Nhất.

Hiếm thấy Oản Oản tiểu thư lại gh/en vì chủ nhân, còn ra tay đ/á/nh nhau, xem bộ dáng này đừng hy vọng chủ nhân c/ứu người...

Hứa Dịch đang giúp những người khác siêu độ, thoáng qua liền thấy một cái bóng đang nhanh chóng xông tới phương hướng của hắn.

"A a a…!!!" Hứa Dịch sợ đến thiếu chút nữa đặt mông té xuống đất.

"Chính cung là nhà ngươi?" Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Hứa Dịch, sát khí trong con ngươi đại thịnh.

Hứa Dịch quả thật là mộng bức: "Không... Không phải là tôi! Không qu/an h/ệ với tôi! Là... là... là cô đấy!"

Diệp Oản Oản vào lúc này làm sao có thể nghe lọt bất kỳ câu nào, ánh mắt đều đã đỏ quặp lại rồi, thở phì phò liền muốn trực tiếp lao lên đ/á/nh người.

"A a a…!!! Cửu... Cửu gia…." Hứa Dịch sợ đến h/ồn phi phách tán.

Trong nháy mắt khi quả đ/ấm của Diệp Oản Oản sắp hạ xuống, Tư Dạ Hàn đưa tay giữ cổ tay của nàng lại, ngăn cản công kích của nàng.

Hứa Dịch nhìn quả đ/ấm chỉ cách mình có 1 cm, chợt thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa thì tèo rồi!

Diệp Oản Oản nhìn chòng chọc đầy bất mãn Tư Dạ Hàn c/ứu Hứa Dịch, quả thật là muốn n/ổ tung tại chỗ rồi, hung tợn mở miệng: "Ta đ/á/nh hắn, ngươi đ/au lòng?"

Cái...Cái q/uỷ gì?

Hứa Dịch thiếu chút nữa lệ rơi đầy mặt, lắc đầu lia lịa như ông địa, "Không đúng, không đúng, tuyệt đối không đúng mà!"

Trời ơi, đây là cái logic gì! Quỳ…Quỳ rồi! Quả thật là hắn đã muốn quỳ thật rồi!

Giờ phút này, Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ đã tức muốn sắp đi/ên, một điểm tức gi/ận cuối cùng trong lòng cũng đã bị dập tắt, bàn tay rộng lớn nắm ch/ặt lấy bàn tay nhỏ của thiếu nữ, con ngươi đen nhánh phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn nộ khí trùng thiên của nàng, âm thanh khàn khàn chậm rãi chảy xuôi ở trong màn đêm: "Lòng anh đ/au vì em, tay không đ/au sao?"

Mới vừa rồi ngay cả xe hơi cũng bị nàng đ/ập cho thủng một lỗ, nhưng phía trên bàn tay nhỏ trắng nõn núc ních của cô nàng, ngay cả một chút da cũng không trầy.

Diệp Oản Oản cơ hồ là trong nháy mắt bị mỹ sắc của Tư Dạ Hàn làm mê muội, thần sắc hơi có chút chần chờ, "Anh... Anh muốn trèo tường, về đội của em sao?"

Âm thanh Diệp Oản Oản nãy giờ vẫn như hung thần á/c sát, muốn sống chớ gần; nhưng giờ phút này, lại khôi phục lại âm thanh ôn nhu mềm mại của thiếu nữ.

Cũng còn may thanh âm nàng không lớn, cộng thêm đám người Cung Húc đều lẩn tránh xa xa, cho nên cũng không nghe được.

Ánh mắt của Tư Dạ Hàn mênh mông như biển: "Vốn chính là em."

Diệp Oản Oản nhất thời trợn to hai mắt, "A? Thật sao? Lúc nào? Làm sao em không biết?"

Khóe miệng Tư Dạ Hàn là một nụ cười không dễ gì phát giác: "Chờ em tỉnh rư/ợu sẽ biết ngay thôi."

Diệp Oản Oản có chút bất mãn: "Tại sao phải chờ tỉnh rư/ợu? Em cảm thấy em như bây giờ tốt vô cùng!"

Hứa Dịch và các Ám Vệ: Không hề tốt đẹp gì, có được không!!!

Bữa tiệc này... Quả thực là bị đ/á/nh mà không hiểu tại sao…

Bất quá, thật kích động... Ông chủ rốt cuộc cũng chịu đi ra vuốt lông rồi!

Lần đầu tiên, bọn họ ăn thức ăn cho chó mà cam tâm tình nguyện đến vậy, đây là thức ăn chó có thể c/ứu mạng đấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu