Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Chúc Thanh Sơn
- Chương 05
Bùi Trạch Xuyên và Khương Dật Thần công khai hẹn hò một cách rầm rộ.
Thậm chí, vì ngoại hình và gia thế môn đăng hộ đối của cả hai, không ít người còn bắt đầu ủng hộ cặp đôi nam-nam này.
Còn tôi cũng đã nhận được 5 vạn tệ kia.
Tuy nhiên, không phải Bùi Trạch Xuyên đích thân đưa cho tôi.
Cậu ấy có một người anh em tốt tên là Trình Yếm.
Tính cách người này cũng giống như cái tên của mình, ngông cuồ/ng và bất kham.
Trưa hôm đó vừa tan học, các bạn học trong lớp vẫn chưa đi hết, hắn đã trực tiếp bước vào từ cửa trước, đi thẳng đến chỗ ngồi của tôi rồi gõ lên mặt bàn: "Này, đưa WeChat của cậu cho tôi."
Tôi ngẩn người.
Hắn nhíu mày: "Chúc Thanh Sơn? Là tên cậu đúng không? Nghe cũng hay đấy."
Tôi ngẩng đầu lên, hắn nhìn rõ khuôn mặt tôi, ánh mắt khựng lại một chút, rồi khẽ hắng giọng: "WeChat, đưa WeChat của cậu đây. Tôi chuyển tiền cho."
Nghe vậy, tôi vội vàng viết một dãy số lên giấy: "Đây."
Hắn cầm lấy, lại nhìn tôi thật sâu một cái rồi mới rời đi.
Hắn vừa bước chân ra khỏi cửa lớp, đã có một đám người vây quanh tôi.
"Trời ạ, tôi cứ tưởng là nói chơi thôi chứ, không ngờ lại cho thật."
"Đó là Bùi Trạch Xuyên đấy, thiếu gia nhà giàu, 5 vạn tệ đối với cậu ấy chẳng khác gì 5 tệ cả."
"Gh/en tị quá! Nhưng so với 5 vạn tệ thì vẫn là Dật Thần may mắn hơn, có thể ở bên cạnh Bùi Trạch Xuyên..."
"Nhắc mới nhớ, Chúc Thanh Sơn, cậu phải cảm ơn Dật Thần cho tử tế vào. Nếu không phải nhờ cậu ấy, sao cậu có thể chiếm được món hời này?"
Trong lớp, tôi vốn luôn trầm mặc ít nói.
Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với cảnh tượng như thế này.
Tôi hơi lúng túng, không nói một lời nào, chỉ lịch sự mỉm cười.
Qua khóe mắt, tôi thấy Khương Dật Thần đang xắn tay áo sơ mi, nghe vậy liền cười bảo: "Thôi, mấy cậu đừng có nói bậy nữa."
Nói đoạn, cậu ta bước ra ngoài.
Chiếc áo sơ mi của cậu ta là màu đỏ rất nổi bật, trên đó còn có họa tiết chú hươu nhỏ, trông rất tinh tế.
Thật trùng hợp, tôi cũng có một chiếc y hệt.
Lại còn là do Bùi Trạch Xuyên chọn giúp.
Nhưng đáng tiếc, vì sợ quá nổi bật nên tôi chưa từng mặc bao giờ.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook