Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Liễu Yếu Đào Tơ
- Nghiệp Hỏa Dưới Đáy Nồi
- Chương 29
Khi gặp lại mẹ, mẹ đang đi lại bồn chồn dưới lầu khu tôi ở, dò hỏi hàng xóm về tên của tôi.
Hai mẹ con tôi nhìn nhau đăm đăm, ngập ngừng, sững sờ rồi từng bước tiến lại gần, ôm chầm lấy nhau thật ch/ặt. Hàng ngàn vạn lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng, cả hai đều nức nở không thốt nên lời.
Những năm qua, tôi chưa bao giờ dò hỏi tung tích của mẹ. Càng không dám tra c/ứu kết quả phán quyết năm xưa trên mạng.
Bởi vì tôi sợ.
Tôi không dám đối mặt với kết quả tồi tệ nhất. Tôi ngây thơ cho rằng chỉ cần tôi không đi nghe ngóng, không đi tìm, không đi hỏi thì vận mệnh của mẹ sẽ giống như con mèo của Schrodinger, sẽ có một nửa cơ hội là vẫn còn sống.
Và khoảnh khắc này, nhà vật lý vĩ đại Schrodinger đã x/é toạc cái hộp trong thí nghiệm tưởng tượng ấy ra, bế chú mèo tội nghiệp ra ngoài.
Mẹ tôi vẫn còn sống!
“Mẹ ơi, con xin lỗi! Đều tại con hại mẹ!” Tôi quỳ rạp xuống đất, nước mắt tuôn rơi rào rạt như vòi nước bị hỏng van.
Tôi nghĩ chắc là mẹ vừa mãn hạn tù rồi được thả ra. Người khiến mẹ phải chịu oan ức là tôi, thế mà tôi lại hèn nhát đến mức không dám đi dò la tung tích của mẹ.
“Đều tại con! Là con đã hại ch*t em gái! Con đáng ch*t! Con đáng ch*t!”
Tôi tự t/át mạnh vào mặt mình: “Con là thứ s/úc si/nh không bằng cầm thú, con đã hại ch*t em gái, còn hại cả mẹ! Mẹ ơi, mẹ h/ận con thì cứ đ/á/nh ch*t con đi! Con đền mạng cho mẹ!”
Mẹ nắm ch/ặt lấy tay tôi, đỡ tôi đứng dậy. Khuôn mặt mẹ lộ ra biểu cảm vừa dịu dàng lại vừa xót xa.
“Tiểu Ngư Nhi, con đúng là đồ ngốc.”
Mẹ chớp chớp mắt, mỉm cười đầy bí ẩn nói: “Con thật sự nghĩ rằng con đã hại ch*t em gái con sao?”
Tôi nhìn mẹ, sững sờ.
Mẹ nói tiếp: “Con thật sự nghĩ rằng năm đó từ trong cái nồi kia, thứ mẹ vớt lên là em gái con sao?”
Chương 16
Chương 12
Chương 13
Chương 16
Chương 43
Chương 15
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook