Tôi chạy như bay về làng, trong lòng h/oảng s/ợ không thôi.
Ngôi làng đã bị lệ q/uỷ rửa bằng m/áu, vợ chồng dì Hồng đã ch*t, còn ai có bản lĩnh ra tay với th* th/ể cả nhà tân nương m/a đây?
Tôi khom lưng, lặng lẽ đến gần chỗ giấu x/á/c.
Một đứa bé trai đang vẽ bùa chú lên giấy vàng và dán lên ba th* th/ể kia một cách thành thạo.
Cậu ta chính là Trương Huy con trai của dì Hồng, năm nay mới sáu tuổi.
Tôi nhìn động tác thành thạo của cậu ta thì cảm thấy vô cùng quen thuộc nhưng nhất thời lại không nhớ ra được đã gặp ở đâu.
Trương Huy dán xong tờ bùa chú cuối cùng thì nhắm mắt lại ngồi khoanh chân, trong miệng lẩm nhẩm gì đó.
Theo những lời cậu ta nói, trên tờ giấy vàng hiện ra ngọn lửa.
Tôi vòng qua sau lưng cậu ta, nhân lúc cậu ta không để ý thì lao đến, bóp nát hai viên bi cuối cùng.
Trương Huy dường như có mặt sau lưng, cậu ta nhanh chóng quay người, hai tay xuyên qua màn sương đỏ bóp lấy tim tôi.
Vào giây phút cuối cùng của mạng sống, cảnh tượng trước mắt tôi dường như chậm hơn.
Nhìn nụ cười á/c đ/ộc không thuộc về trẻ con ở trên khuôn mặt của Trương Huy, tôi đã hiểu ra tất cả.
Cậu ta không phải Trương Huy.
Dì Hồng cũng không phải dì Hồng.
Bọn họ là thương nhân buôn muối hai trăm năm trước.
Thương nhân buôn muối tu luyện ăn h/ồn phách không chỉ để tu hành mà là muốn đoạt x/á/c.
Loại tà thuật này có thể khiến ông ta cư/ớp được cơ thể x/á/c thịt của người có qu/an h/ệ m/áu mủ.
"Dì Hồng" bảo chồng tu hành là để sinh ra đời sau phù hợp để đoạt x/á/c.
"Dì Hồng" bảo con trai tu hành là để biến cơ thể cậu ta thành vật chứa thích hợp để đoạt x/á/c.
Mười lăm phút trước, "dì Hồng" đã biết không địch được nên đã cư/ớp lấy cơ thể của Trương Huy.
Bình luận
Bình luận Facebook