Bà Đỡ

Bà Đỡ

Chương 32

04/06/2025 11:40

Anh ta nghe được vài câu, sắc mặt đen sầm, lập tức quay đầu hướng về lão Tưởng: "Khổng Vũ Miên đã trốn mất rồi!"

Lão Tưởng biến sắc, đặt tờ giấy xuống: "Tiểu Hồ, đã vậy thì chỉ còn cách dùng th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn."

Tôi còn chưa kịp hiểu "th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn" là gì, cô bé nắm tay tôi đột nhiên biến sắc.

Nó lôi tôi chạy về phía cầu: "Mau nhảy xuống sông đi, nhanh lên!"

Tôi còn đang ngơ ngác thì đạo trưởng Hồ thở dài, rút từ ng/ực ra tờ giấy vàng cùng tấm ảnh dán lên hình nhân.

Trên tờ giấy vàng rành rành ghi bát tự của tôi, tấm ảnh cũng là ảnh chân dung tôi.

Đạo trưởng Hồ trầm giọng niệm chú: "Oan có đầu n/ợ có chủ. Các oan h/ồn các nơi nghe lệnh, Bà Bảy đang ở đây!"

Người tôi bỗng trĩu nặng như đeo đ/á. Cô bé gắng hết sức lôi tôi về phải cầu đ/á.

Đúng lúc ấy, bố mẹ tôi từ hai bên cầu xông ra, chồm lên đ/è ch/ặt tôi xuống.

Cô bé hét thất thanh. Tôi bị bố đ/ấm túi bụi: "Mày dám chạy trốn! Gi*t ch*t anh mày rồi còn định hại cả làng sao? Đồ gi*t người!"

Cô bé đứng bên gào khóc nhưng là oan h/ồn nên chẳng giúp được gì. Những cú đ/ấm khiến đầu óc tôi tối sầm.

Đạo trưởng Hồ ngăn lại: "Đừng đá/nh nữa."

Lão Tưởng kéo bố tôi ra, thở dài nhìn tôi. Mẹ tôi nức nở: "Sao con nỡ hại anh? Con phải đền mạng!"

Chỉ vì tôi không chịu ch*t, nên tôi là kẻ gi*t người ư? Nhưng kẻ tội lỗi đích thực là gã mà!

Danh sách chương

5 chương
04/06/2025 11:40
0
04/06/2025 11:40
0
04/06/2025 11:40
0
04/06/2025 11:40
0
04/06/2025 11:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Đóa Hồng Của Con Chó Trung Thành

6 phút

Đồng nghiệp đi nhờ xe suốt một tháng rồi lì xì tôi 30 tệ

Chương 9

11 phút

Mẹ biến tôi thành vật thí nghiệm cho phương pháp giáo dục thất bại, mười tám năm sau, tôi xé nát cuốn sách bán chạy nhất của bà

Chương 7

13 phút

Từ chối hôn ước của thiên kim giả, cư dân mạng bảo tôi sẽ phải hối hận

Chương 7

14 phút

Anh trai ngăn tôi nhận người thân vì tiểu thư giả, hai mươi năm sau anh ta cầu tôi cứu cô ta

Chương 7

19 phút

Mẹ ruột đánh cắp di cảo của cha để nâng đỡ con riêng, tôi ngồi ghế giám khảo tuyên bố dừng cuộc thi

Chương 7

23 phút

Đêm mưa bão, thanh mai của vị hôn phu nhốt tôi trên sân thượng, tôi khiến họ phải hối hận không kịp

Chương 12

27 phút

Mười tệ hai món mặn hai món chay còn chê đắt, đổi sang năm tệ thì đừng có mà nôn!

Chương 9

34 phút
Bình luận
Báo chương xấu