NGỦ CÙNG BẠN NỐI KHỐ CỦA NGƯỜI YÊU CÓ MÙI VỊ GÌ

Chúng tôi đứng dưới vòi sen chật hẹp bắt đầu xả nước.

Anh cao hơn tôi,

hơi thở ấm nóng thẳng thừng phả lên cổ tôi.

Cả hai đều cố gắng tăng tốc,

nghĩ rằng chỉ xả sơ một chút là được.

Nhưng dù sao cũng là hai người,

ngay lúc Phù Húc định tắt vòi nước,

đèn trong phòng tắm không chút nể nang mà tắt phụt.

Trong nháy mắt,

căn phòng nhỏ chìm vào bóng tối hoàn toàn.

“Chậm thôi.”

Phù Húc nắm tay tôi nói.

“Ừ, được.”

Tôi vừa đáp vừa định với lấy khăn tắm.

Nhưng phòng tắm vốn không lớn,

lại tối,

thêm việc vừa rồi chúng tôi còn đứng sát nhau xả nước,

nên chưa đi được mấy bước,

tôi đã không biết mình đụng trúng thứ gì.

“Đây là…”

Giơ tay sờ thử,

vậy mà phát hiện là Phù Húc.

Tay tôi vừa khéo đặt lên eo anh.

“Xin lỗi.”

Tôi vội rụt tay về,

rồi lùi lại phía sau.

Nhưng mới lùi được hai bước lại đụng phải thứ gì đó phía sau,

dưới chân cũng chưa đứng vững.

Mắt thấy sắp ngã sấp mặt,

bên eo đột nhiên có một cánh tay khỏe khoắn ôm lấy.

Ngay sau đó,

tôi bị kéo vào một vòng ôm.

“Cảm ơn.”

Tôi vội vàng nói.

Phù Húc không lên tiếng.

“Anh có thể buông tôi ra rồi.”

Tôi lại nói.

Người đang ôm tôi vẫn không phát ra âm thanh nào.

Nhưng không đúng mà,

anh là trai thẳng,

lại còn là trai thẳng bài đồng tính.

Đây không nên là phản ứng của anh.

“Phù Húc?”

Tôi thử gọi.

“Ôn Bắc.”

Lần này anh cuối cùng cũng mở miệng,

giọng khàn đi,

“Cậu còn thích Trác Sâm không?”

Tôi ngẩn ra một chút,

sau đó lắc đầu.

Nghĩ tới việc lắc đầu có thể anh không nhìn thấy,

tôi liền nói:

“Không thích nữa.”

“Vậy thích tôi có được không?”

“Hả?”

Vừa hỏi xong,

tôi còn chưa kịp phản ứng,

đã bị một lực mạnh đ/è thẳng lên tường bên cạnh.

“Ôn Bắc,

đừng thích người khác nữa,

thích tôi có được không?”

“Anh không phải…”

Tôi định nói anh không phải bài đồng tính sao,

nhưng lời lại bị anh cư/ớp mất.

“Không được giặt quần áo chung với đàn ông khác,

không được khóc trước mặt đàn ông khác,

không được ngủ chung với người khác nữa.”

Tôi nghe xong đoạn tỏ tình bá đạo này,

đầu óc trống rỗng hồi lâu.

“Anh không phải gh/ét đồng tính sao?”

Rất lâu sau,

tôi mới hỏi được câu này.

Có lẽ Phù Húc bị câu nói này làm cho trở tay không kịp.

Anh sững lại một chút,

sau đó như bị chọc gi/ận không nhẹ,

trực tiếp mang ý tứ rõ ràng mà áp sát lại.

“Cậu nói tôi bài đồng tính à?

Hửm?”

Tôi không biết phải đáp lại lời tỏ tình của Phù Húc thế nào.

Đêm đó,

tôi co người ở mép giường,

nửa mơ nửa tỉnh ngủ suốt một đêm.

Từ ngày hôm sau,

tôi lấy cớ đi chơi với bạn của Đại Hàng,

suốt ngày chạy sang nhà anh ta,

ba bữa cơm cũng giải quyết bên đó.

Lúc tối về nhà,

Phù Húc đều đã ngủ rồi.

Những ngày né tránh như vậy kéo dài khoảng bốn năm ngày.

Sau năm ngày,

bạn của Đại Hàng sắp phải đi,

họ định chơi thâu đêm.

Tôi như thường lệ ở với họ tới rất khuya mới về,

lại cố tình nán lại trong nhà tắm lâu hơn một chút,

để chắc chắn Phù Húc đã ngủ say.

Nhưng không ngờ,

khi tôi vừa nằm xuống giường,

bên tai đã vang lên một giọng nói.

“Trốn mấy ngày rồi,

nghĩ thông chưa?”

“Hả, hả gì cơ?”

Tôi quay lưng về phía Phù Húc,

giả vờ không hiểu anh đang nói gì.

“Ôn Bắc.”

Người này lại không chịu bỏ qua,

trực tiếp kéo tôi nằm ngửa ra,

rồi xoay người đ/è lên,

“Cho tôi một cơ hội, được không?”

Giữa mùa hè,

bên ngoài cửa sổ côn trùng kêu râm ran.

Mượn chút ánh sáng yếu ớt,

tôi thấy Phù Húc đang chăm chú nhìn tôi.

Gương mặt ngũ quan nổi bật ấy,

vào lúc này mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.

“Vậy…”

Tôi quay mặt đi không nhìn anh nữa,

“Vậy anh có ưu điểm gì?”

“Cậu chỉ phương diện nào?”

Anh vừa nói vừa nắm cằm tôi xoay lại,

cưỡng ép tôi nhìn thẳng vào anh.

“Nhiều lắm.”

Tôi cho một câu trả lời mơ hồ.

Phù Húc nhìn tôi một lúc lâu,

sau đó từng chữ từng chữ nói:

“Ngoài trên giường,

tôi sẽ không để cậu khóc nữa.”

“Anh mẹ nó…”

Chưa kịp ch/ửi xong,

một nụ hôn nóng bỏng đã rơi xuống.

Phù Húc giống như cao thủ tình trường lão luyện,

trong nháy mắt cạy mở răng tôi,

cư/ớp lấy hơi thở của tôi.

“Nửa tháng.”

Tôi cuối cùng cũng đẩy anh ra khi không chống đỡ nổi.

“Nửa tháng gì?”

“Còn nửa tháng nữa,

anh sẽ về.

Đến lúc đó chúng ta chia tay.”

Trong bóng tối,

Phù Húc nhìn tôi rất lâu,

cuối cùng nói:

“Được.”

Sáng hôm sau,

tôi bị Phù Húc hôn cho tỉnh.

“Sao anh dậy sớm thế?”

Tôi lười biếng lật người,

muốn ngủ tiếp.

“Dậy làm bữa sáng.”

“Cho tôi ngủ thêm chút.”

Tôi buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.

Phù Húc không nói gì,

chỉ là cũng nằm xuống,

rồi ôm tôi bắt đầu hôn lên gáy.

Động tác của anh rất nhẹ,

từng cái từng cái,

làm tôi nhột đến chịu không nổi.

“Anh cố ý phải không?”

Tôi đẩy anh.

Anh vẫn không nói,

lại cắn tai tôi từng cái từng cái.

“Được rồi được rồi,

dậy đây.”

Để trốn khỏi móng vuốt của anh,

tôi chống người ngồi dậy.

Vào nhà tắm xả nước xong,

lúc tôi bắt đầu đ/á/nh răng,

người này lại dính lên.

Anh ôm tôi từ phía sau,

đặt cằm lên vai tôi.

“Bạn học Phù,

anh dính người quá đó.”

Anh lại không đồng ý.

“Tôi không dính người,

chỉ dính cậu thôi.”

Tôi cười một tiếng,

không để ý tới anh.

Nhưng khi vừa nhổ xong ngụm nước cuối cùng,

anh lại trực tiếp nắm cằm tôi xoay qua,

rồi lại hôn xuống.

Nụ hôn của Phù Húc,

có lúc rất bá đạo,

có lúc lại dịu dàng đến quá đáng.

Tôi không kìm được xoay người ôm lấy anh,

sau đó bị anh bế thẳng lên bồn rửa.

“Gọi tôi.”

Phù Húc chống môi lên môi tôi nói.

Nhưng chưa kịp để tôi mở miệng,

anh đã không nói đạo lý mà chặn kín môi tôi.

Danh sách chương

3 chương
5
12/02/2026 12:29
0
4
12/02/2026 12:29
0
3
12/02/2026 12:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu