Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vẫn luôn nghĩ… anh sống trong hạnh phúc.
Tôi nửa quỳ xuống, thấp hơn anh nửa cái đầu, ngẩng lên nhìn.
Hoa diên vĩ nở rộ nơi cổ anh, cánh bướm khẽ hôn lên đuôi mắt anh.
Tôi giơ tay muốn lau đi nỗi buồn ấy, lại bị anh nghiêng đầu tránh.
6
Anh nhìn mình trong gương rất lâu.
Tôi sợ anh không hài lòng.
“Nếu có chỗ nào cần chỉnh, anh cứ nói.”
“Cái này mới là vẽ màu lên, màu sẽ đậm hơn. Sau này lên màu thật sẽ trong hơn. Em sẽ thêm độ sáng tối để hoa lá, đặc biệt là con bướm có chiều sâu hơn.”
Chiếc gương được đặt xuống.
Cảm xúc của anh đã được thu lại gọn ghẽ.
“Đã rất đẹp rồi.”
Thật ra… không đẹp đến thế. Dù hậu kỳ tinh xảo đến đâu, cũng không bằng gương mặt hoàn mỹ của anh ngày trước.
“Thiết kế tốt thế này, nói tiền bạc thì hơi thô, nhưng em vẫn phải báo giá cho tôi, xem tôi có trả nổi không.”
“Nếu không trả nổi…” Anh cười, giọng pha chút đùa.
“Tôi viết giấy n/ợ trước, sau này trả em.”
Tôi vội xua tay.
“Thật sự không lấy tiền.”
“Không cần anh trả.”
Tôi ngẩng lên, nhìn vào mắt anh.
“Được anh chọn… đã là ý nghĩa lớn nhất cho sự tồn tại của nó rồi.”
Trong tiệm chỉ còn một cây ô.
Sau đó, chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc.
Hẹn xong thời gian cho lần xăm tiếp theo.
Tôi không tiễn anh.
Nếu tiễn… tôi sợ mình sẽ không nỡ để anh đi.
Tắt đèn, đóng cửa tiệm xong.
Đêm đã rất khuya, trên đường lái xe về nhà, tôi lại gặp Dụ Tễ Thần bên ven đường.
Chiếc áo gió mỏng không cản nổi gió đêm thu. Một tay anh cầm ô, một tay kéo vali.
Vali từ đâu ra vậy?
Lúc anh đến tôi không nhìn kỹ, lúc anh đi tôi lại không dám nhìn.
Tôi dừng xe, hạ cửa kính, qua màn mưa mỏng.
“Anh đi đâu? Em đưa anh đi nhé.”
Anh rất tự nhiên lên xe, tôi bật sưởi thật ấm.
“Gần đây có khách sạn nào cũng được.”
Tôi chớp mắt, cố tỏ ra tự nhiên hỏi:
“Anh với người đó… là cãi nhau thôi, hay sau này không về nữa?”
Tay tôi siết ch/ặt vô lăng.
Anh gần như không do dự đã trả lời:
“Không về nữa. Mai rồi tính tìm nhà.”
Tôi lái xe thẳng về khu chung cư mình ở.
To gan đến mức chính tôi cũng thấy sợ.
“Bạn ở ghép với em mới trả phòng, còn trống một phòng, hay anh ở ghép với em đi?”
Nói dối đấy. Nhà là của tôi, chỉ hơi nhỏ thôi.
“Em rất sạch sẽ, không làm phiền anh đâu. Em còn biết nấu ăn, việc vệ sinh cũng không cần anh lo.”
Cái này là thật.
“Với lại như vậy em còn tiện theo dõi tình trạng giữ màu da của anh, có thể xăm cho anh ngay tại nhà…”
Nói xong chính tôi cũng thấy mình giống kẻ buôn người.
Dụ Tễ Thần bên cạnh không động đậy, lặng lẽ nhìn mấy ngọn đèn còn sáng trong màn đêm.
Như một sự từ chối không lời.
“Hay là… em vẫn đưa anh đến khách sạn nhé?”
“Tiền thuê bao nhiêu?”
Mắt tôi sáng lên.
“Không cần.”
Anh khẽ cười một tiếng, đưa tay kéo cửa xe.
“Miễn phí thì không ở.”
Tôi vội chụp lấy vạt áo gió của anh.
“Vậy… có thu tiền. Anh thấy bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.”
Thế là thành công dẫn người về nhà.
Tôi thầm may sáng nay trước khi ra ngoài đã tổng vệ sinh.
Nụ hoa nhài cũng vừa nở.
Căn nhà sạch sẽ ngập mùi hương nhài dịu nhẹ.
Anh tiện miệng hỏi tôi:
“Em rất thích hoa nhài à?”
Tôi gật đầu.
“Rất thích.”
Thích rất nhiều năm rồi.
Chương 6
Chương 8
Chương 13
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook