Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Thỏ muốn và thỏ làm
- Chương 13
Chúng tôi đến Cục Quản lý Linh thú để đăng ký thân phận, nhận căn cước công dân.
Sống như con người.
Thế nhưng. Anh trai chưa bao giờ nói với tôi rằng, sống như con người lại là một việc mệt mỏi đến thế.
Khi tôi còn là thỏ, mỗi ngày chỉ cần ăn cỏ, chợp mắt.
Chợp mắt, ăn cỏ. Kết quả biến thành con người, mỗi ngày đều phải làm bao nhiêu là việc.
Sáng tôi rửa bát, chiều pha trà sữa. Tối còn phải đi học lớp bổ túc.
Anh trai bảo, đây là con đường bắt buộc mà linh thú khi nhập thế phải trải qua.
Chương trình giáo dục bắt buộc 2 năm do Cục Quản lý Linh thú sắp đặt.
Đợi khi chúng tôi trở thành những con thú có văn hóa, tích đủ tiền, là có thể rời khỏi thành phố này, đi đến một thế giới rộng lớn hơn.
Tôi hỏi anh đi đến thế giới rộng lớn hơn để làm gì, để ăn cỏ à?
Anh trai nhìn tôi dịu dàng. Bảo rằng: "Khê Ngôn, em đã thực sự khai trí chưa đấy? Có thể có chí tiến thủ một chút được không?"
Tôi thấy anh ấy đang m/ắng mình.
Khai trí thì sao chứ?
Thỏ khai trí rồi thì không ăn cỏ nữa à?!
Gi/ận dỗi. Không thèm để ý đến anh ấy nữa.
Tôi hậm hực học bảng chữ cái.
Đây là cái thứ q/uỷ quái gì không biết, bao nhiêu là con bọ nhỏ hình th/ù kỳ dị, căn bản là không thể nhớ nổi.
Tôi học rồi lại buồn ngủ.
Đang lơ mơ chợp mắt thì bạn học bên cạnh lay tôi tỉnh dậy.
"Này, Đồ Khê Ngôn, Đồ Giang Ngôn, hai người chẳng phải là thỏ sao? Có quen con thỏ này không?"
Cậu ta đưa điện thoại ra trước mặt tôi và anh trai.
Trong đó đang phát tin tức.
Con rắn ngốc mặc vest đi giày, trông ra dáng con người, đang xuất hiện trong điện thoại với gương mặt lạnh băng.
Nói những lời nghe lạnh cả gáy.
"Con thỏ này đã đá/nh cắp thứ quan trọng nhất của nhà họ Cố chúng tôi, nếu mọi người nhìn thấy, xin hãy thông báo cho nhà họ Cố với điều kiện không được làm kinh động và không gây tổn thương cho nó, lúc đó, chắc chắn sẽ có hậu tạ hậu hĩnh."
Nói xong, hai bức ảnh hiện lên.
Một bức là con thỏ tai cụp, một bức là con thỏ tai dựng.
Tôi nhìn cái là nhận ra ngay bức đầu tiên là anh trai, bức thứ hai là tôi.
Nhưng trừ đôi tai ra, hai con thỏ hoàn toàn giống hệt nhau. Không ai phân biệt được.
Bạn học chọc vào tay tôi.
"Người nhà họ Cố đấy, số tiền họ đưa ra chắc chắn là khổng lồ, nếu hai người quen con thỏ này, có thể dùng một tin tức để đổi lấy một số tiền lớn!"
"Thế là không cần phải vất vả đi làm thuê nữa."
Cậu ta chưa từng thấy nguyên hình của chúng tôi.
Anh trai tôi cực kỳ cẩn thận. Đã sớm cảnh cáo tôi, không được biến thành nguyên hình ở bên ngoài.
Tôi nghe lời nhất mà. Chưa từng biến hình ở bên ngoài lần nào.
Đang định cười nhạo cậu bạn là đồ ngốc, nhìn đôi tai là biết rõ ràng đó là hai con thỏ khác nhau rồi.
Anh trai liền bịt miệng tôi lại. Kéo tôi ra khỏi lớp học. Cắn móng tay nói: "Anh ta phát hiện chúng ta lừa anh ta rồi, chúng ta phải chạy ngay thôi."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook