Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 39: Chú thích anh ấy sao?

14/04/2026 13:43

Buổi tối, Khương Miểu và Khương Ngôn cùng nhau ăn lẩu trong ký túc xá. Máy chiếu đang phát chương trình giải trí mà Khương Miểu yêu thích nhất, cửa sổ mở hờ, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài tạo nên một không gian thư thái và bình yên hiếm có.

Khương Miểu ăn đến tròn cả bụng, vừa buông đũa tính nghỉ ngơi một chút thì chuông điện thoại vang lên. Cậu cầm lên xem, trên màn hình hiển thị cuộc gọi video từ Phó Thời Dục.

Đã bảo là buổi tối mới gọi mà, sao giờ này đã gọi tới rồi...

Khương Miểu vừa thầm lẩm bẩm trong lòng vừa bắt máy, cậu dựng điện thoại lên bàn và bật loa ngoài.

Sau một hai giây đứng hình, màn hình xuất hiện gương mặt của Phó Thời Dục với cặp kính gọng vàng, bộ đồ ngủ màu xám đậm, bối cảnh phía sau chính là phòng ngủ của Khương Miểu.

"Miểu Miểu." Phó Thời Dục hỏi, "Ăn cơm chưa?"

"Ợ, đang ăn nè." Khương Miểu nấc c/ụt một cái, cầm điện thoại xoay về phía bàn ăn cho Phó Thời Dục xem, "Em đang ăn lẩu với anh trai."

"Muộn thế này mới ăn sao?"

"Lúc bắt đầu không có muộn, tại hai anh em ăn lâu quá thôi."

Khương Miểu đặt điện thoại lại chỗ cũ, chỉnh lại góc quay rồi hỏi: "Còn chú, tối nay chú ăn gì?"

Phó Thời Dục trả lời: "Cháo ngũ cốc, trứng hấp với bí đ/ao kho tộ."

"Toàn món chay không vậy... nghe qua là thấy chẳng ngon lành gì rồi."

"Em không có ở nhà, tôi ăn một mình nên cũng chẳng muốn bày vẽ chi cho mệt." Giọng Phó Thời Dục nhàn nhạt, hắn nhìn Khương Miểu qua màn hình rồi hỏi: "Sao chỗ em tối thế, không bật đèn à?"

Khương Miểu đáp: "Vâng, tại đang mở máy chiếu nên tụi em tắt đèn, ăn xong sẽ bật lên ngay."

Vừa dứt lời, Khương Ngôn ở bên cạnh lên tiếng: "Miểu Miểu, tôm lúc nãy anh nấu chín rồi nè, em có muốn ăn không?"

Khương Miểu vội vàng gật đầu: "Có chứ, có chứ!"

Khương Ngôn mỉm cười bảo: "Em cứ nghe điện thoại của Phó tiên sinh đi, để anh l/ột cho."

"Cảm ơn anh trai nhé ~ Anh là nhất luôn!"

Khương Miểu vốn đã quen dùng giọng điệu khoa trương để làm nũng với Khương Ngôn, nên cậu chẳng hề chú ý đến việc Phó Thời Dục ở đầu dây bên kia khẽ nhíu mày một cái.

Khương Ngôn kéo bát của Khương Miểu về phía mình, tỉ mẩn l/ột từng con tôm cho cậu. Chẳng mấy chốc, trong bát của Khương Miểu đã đầy ắp thịt tôm.

Trong lúc Khương Miểu đang mải nói chuyện với Phó Thời Dục, Khương Ngôn dùng đũa gắp một con tôm đưa tới. Thậm chí không cần anh mở lời, Khương Miểu đã tự nhiên há miệng đón lấy miếng thịt tôm từ đôi đũa kia.

Phó Thời Dục vốn đang kể chuyện Ngọt Ngào tối nay mải chơi trong sân không chịu vào nhà, thấy cảnh này thì khựng lại giữa chừng. Hắn im lặng một thoáng rồi thong dong nói một câu: "Lớn tướng rồi mà ăn cơm còn phải để người ta đút cho."

Khương Miểu vốn chẳng để tâm đến hành động đút tôm vừa rồi của Khương Ngôn, nghe vậy thì ngẩn ra một chút rồi vô tư đáp: "Không sao đâu mà, anh trai em đâu phải người ngoài."

"Thôi tự mình ăn đi, đừng làm phiền anh trai em ăn cơm."

"Dạ."

Khương Miểu bèn kéo bát của mình về. Khương Ngôn vẫn giữ nụ cười nhạt ấy, hỏi khẽ: "Em còn muốn ăn gì nữa không, anh trụng giúp cho?"

Khương Miểu sờ sờ cái bụng tròn vo của mình rồi bảo: "Cho em xin thêm ít rau xanh nữa là được ạ."

"Được rồi."

"Đúng rồi," Khương Miểu một lần nữa hướng mắt về phía điện thoại, hỏi, "Lúc nãy chú nói gì cơ? Ngọt Ngào làm sao vậy?"

Phó Thời Dục đáp: "Nó mải chơi ngoài sân không chịu về nhà, gọi bao nhiêu lần cũng không thèm để ý đến tôi. Cuối cùng chú Hà phải ra bế nó vào. Sau khi vào nhà nó cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi luôn, lau chân xong là tự chạy lên lầu chơi một mình."

Khương Miểu bĩu môi: "Ai bảo ngày thường chú chẳng chịu chơi với nó, hừ, nó không thân thiết với chú là đúng rồi."

"Sau này tôi sẽ cùng em chơi với nó nhiều hơn."

"Thật không?"

"Ừ." Phó Thời Dục trả lời xong, im lặng một lát rồi hỏi: "Ngày mai khi nào em về nhà?"

"Về nhà..." Khương Miểu quay đầu nhìn Khương Ngôn, anh trai vẫn đang lẳng lặng gắp thức ăn đã chín vào bát cho cậu. Cậu có chút luyến tiếc, ngập ngừng đáp: "Để mai rồi tính ạ.."

Phó Thời Dục đẩy gọng kính, hờ hững nói: "Đã hẹn cuối tuần này dẫn em đi chọn nhẫn rồi, nếu em về muộn quá thì sẽ không kịp thời gian đâu."

"A...?"

Khương Miểu suýt chút nữa là quên mất chuyện nhẫn cưới.

Hai người đúng là có kế hoạch đi chọn nhẫn vào cuối tuần này. Phó Thời Dục ngày thường rất bận, Khương Miểu cũng phải đi học, nếu cuối tuần này không đi thì lại phải đợi đến tuần sau. Trong lòng Khương Miểu vẫn rất mong chờ chiếc nhẫn cưới của mình, dù sao từ trước đến nay cậu cũng chưa từng đeo nhẫn bao giờ.

Cậu có chút lưỡng lự, vừa không muốn rời xa Khương Ngôn sớm, vừa không muốn trì hoãn việc xem nhẫn đến tuần sau.

Nhận ra sự tiến thoái lưỡng nan của cậu, Khương Ngôn chủ động lên tiếng, giọng điệu bình thản: "Đã có việc quan trọng hơn thì ngày mai em cứ về sớm một chút đi."

Khương Miểu sợ anh trai không vui, buột miệng nói: "Cũng không phải việc gì quan trọng lắm đâu..." Cậu suy nghĩ một chút rồi hạ quyết tâm, hỏi Phó Thời Dục qua điện thoại: "Chiều mai em về có kịp không ạ?"

Phó Thời Dục mím môi, vẻ mặt có vẻ không hài lòng lắm nhưng vẫn thỏa hiệp: "Chiều mai tôi qua trường đón em."

Khương Miểu không từ chối nữa, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

"Được rồi, hai anh em ăn cơm tiếp đi. Tối nay nhớ ngủ sớm đấy."

"Em biết rồi, tạm biệt chú."

Sau khi ngắt cuộc gọi, Khương Miểu đặt điện thoại xuống bàn, xoa xoa bụng rồi nấc c/ụt một cái: "Ợ, no quá rồi."

Khương Ngôn hỏi: "Uống nước không? Anh pha cho em ly trà lúa mạch. Muộn thế này rồi đừng uống Coca nữa."

"Vâng, cảm ơn anh trai."

Khương Miểu ở nhà vốn là kiểu mười ngón tay không chạm nước xuân, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải đụng tay vào việc nhà, khi sang nhà Phó Thời Dục lại càng không. Cậu tựa lưng vào ghế sofa, nhìn Khương Ngôn thoăn thoắt dọn dẹp bàn ăn, cất thức ăn thừa vào tủ lạnh, rồi gom bát đũa cho vào bồn rửa. Trước đây cậu không để ý, hóa ra Khương Ngôn làm những việc này lại thuần thục đến thế.

Khương Miểu đặt chén trà xuống, cầm lấy mấy chiếc đĩa chưa dọn trên bàn lên nói: "Để em giúp anh một tay."

Khương Ngôn từ trong bếp vọng ra: "Không sao đâu, cứ để anh làm là được rồi."

Khương Miểu bưng đĩa vào bếp, hỏi: "Rửa bây giờ luôn hả anh? Để em rửa cho."

Khương Ngôn quay đầu lại nhìn cậu, bật cười bất đắc dĩ: "Em mà cũng biết rửa bát sao?"

"Tất nhiên là em biết rồi, cho nước rửa chén vào giẻ lau, cọ sạch rồi tráng lại với nước là xong chứ gì. Đúng không anh?"

"Đúng rồi, Miểu Miểu của anh thông minh lắm. Nhưng mà cứ để anh làm cho, có mấy cái bát thôi, loáng cái là xong ấy mà."

Khương Ngôn đón lấy chiếc đĩa từ tay Khương Miểu, bỏ vào bồn rửa bát. Khương Miểu không muốn về phòng đứng đợi một mình nên cứ đứng bên cạnh quan sát. Nhìn một lúc, cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhìn cái dáng vẻ làm việc của anh, không biết người ta có tưởng anh mới là con nuôi không nữa."

Khương Ngôn thản nhiên đáp: "Anh cũng hy vọng là như thế."

Chuyện có phải con nuôi hay không, Khương Miểu hiện tại thật sự không còn quá để tâm, nên nhắc đến cũng chẳng thấy gánh nặng gì. Cậu tựa lưng vào tủ lạnh, suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Khương Ngôn, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Tại sao anh lại nói vậy?"

Khương Ngôn đã rửa xong bát, anh xếp bộ đồ ăn lại vào tủ, dùng giẻ lau khô mặt bàn, vừa rửa tay vừa trả lời câu hỏi của Khương Miểu: "Nếu thế thì em đã không cần phải đ/au lòng."

Khương Miểu không ngờ tới câu trả lời lại là như vậy.

Khương Ngôn nói tiếp: "Em sẽ có thể tìm một người mình thích để yêu đương, không cần phải bị cha mẹ sắp đặt gả cho một Alpha xa lạ."

Nói xong, anh khẽ mỉm cười, dường như là tự giễu, rũ mi mắt thấp giọng bảo: "Mặc dù anh cũng không dám chắc, là con ruột thì nhất định có thể tự làm chủ hôn nhân của chính mình."

Khương Miểu không nghe rõ lắm câu nói phía sau của Khương Ngôn, cậu chỉ chú ý đến những gì anh nói trước đó: "người mình thích" và "Alpha xa lạ".

Trước đây cậu cũng từng nghĩ giống Khương Ngôn, cho rằng nếu mình là con ruột thì đã có thể tìm người mình thích để yêu đương, chứ không phải bị đem ra làm điều kiện trao đổi lợi ích để đưa đến cho Phó Thời Dục. Nhưng hiện tại, hình như cậu không còn khát khao chuyện "yêu đương với người mình thích" đến thế nữa.

Còn về cuộc hôn nhân với Phó Thời Dục, thực ra cũng không tệ lắm, chẳng đáng để cậu phải ôm h/ận trong lòng.

Ngẩng đầu lên lần nữa, Khương Ngôn đã đi về phía cậu, có vẻ không định tiếp tục đề tài này, anh mỉm cười bảo: "Được rồi, về phòng thôi."

"Anh." Khương Miểu buột miệng gọi Khương Ngôn lại.

"Sao thế em?"

"Em, thật ra em cũng không đến mức gh/ét Phó Thời Dục như vậy."

Khương Miểu nói một cách rất ngượng nghịu, cố ý dùng từ "không gh/ét" để lấp li /ếm. Khương Ngôn đứng yên tại chỗ, rũ mi mắt suy nghĩ rất lâu rồi mới hỏi: "Miểu Miểu, em thích chú ấy sao?"

Khương Miểu phản xạ có điều kiện: "Em làm gì có thích chú ấy!"

Khương Ngôn nhíu mày, không nói gì. Một lát sau, Khương Miểu nhịn không được, nhỏ giọng bổ sung: "Em chỉ cảm thấy chú ấy không x/ấu. Nếu nhất định phải tìm người kết hôn thì chú ấy cũng... cũng không tệ lắm."

Khương Miểu càng nói càng nhỏ giọng, thiếu tự tin hẳn, không dám nhìn vào mắt Khương Ngôn. Cậu có thể cảm nhận được Khương Ngôn đang nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp, như thể nhìn thấu được tất cả mọi chuyện.

Khương Miểu có chút do dự, không biết có nên kể chuyện Phó Thời Dục hôn mình cho Khương Ngôn nghe hay không.

Nói ra chính cậu cũng không tin nổi, cậu thế mà lại có bí mật nhỏ với Khương Ngôn.

"Miểu Miểu." Khương Ngôn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thản như cũ, "Dù cho em có thấy mình thích Phó Thời Dục thì cũng là chuyện bình thường thôi, hai người có độ tương thích đến 99%, thu hút lẫn nhau là điều hiển nhiên."

Khương Miểu ngẩng đầu, b/án tín b/án nghi hỏi: "Thật thế hả anh?"

"Ừ. Em thấy rung động, ỷ lại hay ái m/ộ chú ấy, những thứ đó đều là bản năng sinh lý, chưa chắc đã là cái 'thích' mà em vẫn nghĩ đâu."

Là bản năng sinh lý sao?

Cậu muốn pheromone của Phó Thời Dục, khi chú ấy gọi cậu là "bảo bối" thì tim cậu đ/ập nhanh hơn, chú ấy hôn cậu thì cả người cậu nóng bừng... Những thứ này đều là bản năng sinh lý thôi sao?

Khương Miểu không biết nữa.

Khương Ngôn nói: "Hiện tại hai người vẫn chưa đ/á/nh dấu, sau này nếu chú ấy đ/á/nh dấu em, em sẽ càng có thêm nhiều sự lệ thuộc xuất phát từ bản năng sinh lý đối với chú ấy. Miểu Miểu, đó có phải là điều em mong muốn không?"

Khương Miểu ngơ ngác nhìn Khương Ngôn, không trả lời được.

Bị pheromone chi phối giống như động vật, vì một cái đ/á/nh dấu mà bị trói buộc cả đời với một Alpha, đó có phải điều cậu muốn không...

Khương Ngôn khẽ mỉm cười, tiến lại gần nhẹ nhàng ôm lấy Khương Miểu, vỗ vỗ lưng cậu: "Thôi, giờ đừng nghĩ nhiều như thế nữa."

"Anh..."

"Ít nhất thì hiện tại em đang sống rất vui vẻ, không phải sao?"

"Trước khi kết hôn em cũng sống rất vui vẻ mà." Khương Miểu ôm đáp lại Khương Ngôn, nói: "Em vẫn ổn, anh đừng lo cho em."

"Anh biết, Phó tiên sinh chăm sóc em rất tốt, chú ấy là một Alpha không tồi."

Khương Miểu chú ý tới từ ngữ mà Khương Ngôn dùng: "chăm sóc".

Có lẽ trong mắt người khác, qu/an h/ệ giữa cậu và Phó Thời Dục chính là Phó Thời Dục đang chăm sóc cậu. Những dịu dàng và rung động mà cậu cảm nhận được, giống như lời Khương Ngôn nói, có lẽ chỉ đơn thuần là vì pheromone giữa hai người mà thôi.

"Vào phòng thôi." Khương Ngôn xoa tóc Khương Miểu, "Tối nay ngủ sớm đi nhé."

Khương Miểu rũ mi mắt, gật đầu: "Vâng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu