Nói ra cũng không trách tôi kích động được.
Vốn dĩ đối phó với những oan h/ồn trong phòng chứa x/á/c này đối với tôi mà nói cũng không có vấn đề gì hết.
Thế nhưng tiền đề là bọn chúng buộc phải trong trạng thái oan h/ồn.
Mà hiện giờ bọn chúng hoàn toàn nhập vào th* th/ể, thuộc trạng thái hành thi.
Cho dù tôi muốn thu h/ồn cũng phải tốn một chút sức lực.
"Đã nhận được, thuật cản thi Tương Tây đã được dùng vào tình huống này, mong người sử dụng mau chóng thu phục hành thi."
Một tia sáng màu xanh lá bất chợt bất chợt trên điện thoại của tôi.
Ánh sáng xanh lá giống như mọc mắt, lơ lửng ở giữa phòng chứa x/á/c.
Những hành thi vốn còn đang dữ tợn lao tới, bỗng dưng bị sức mạnh vô hình kh/ống ch/ế toàn bộ.
Lúc này, Tư Trình đã lấy ra một tệp bùa chú, thân hình linh hoạt xuyên qua giữa những hành thi kia.
Nhưng th* th/ể thật sự quá nhiều, tuy phù văn của cậu ta có tác dụng nhưng cũng chỉ như hạt muối bỏ biển.
Trán Tư Trình rịn đầy mồ hôi, quay sang nói với ba người chúng tôi:
"Hai người đỡ thầy Dương rời khỏi đây, tôi sẽ đối phó với những th* th/ể này."
Bởi vì trong quá trình ghi hình không thể hô dừng được nên tổ chương trình cũng sẽ không đưa tay ra c/ứu trợ.
Tư Trình quay đầu lại nhìn thấy tôi đang cầm điện thoại tự sướng ở bên cạnh, mặt cậu ta lập tức trở nên xám xịt.
Bình luận cũng lần nữa bùng n/ổ.
"N/ão tàn à, Tiểu Ngư này thật sự có vấn đề đầu óc hả? Lòng dạ x/ấu thật, ban nãy tôi nhìn thấy cô ta cố ý ngáng chân ra ngáng An Nhiên đó!"
"Hu hu hu, ba người chẳng có chút tác dụng gì, vẫn phải dựa vào anh trai chúng tôi tới c/ứu!"
"Sao tôi cảm thấy An Nhiên giả tạo thế nhỉ? Lúc trước cô ta còn "không cẩn thận" đẩy Tiểu Ngư vào trong, bây giờ Tiểu Ngư ngáng chân trả cô ta, cũng là không cẩn thận thôi mà nhỉ?"
"Lầu trên là tài khoản maketing Tiểu Ngư m/ua à, cứ nói hộ Tiểu Ngư mãi thế, cô ta cho cô 5 đồng à?"
"Có mình tôi chú ý đến chiếc điện thoại Tiểu Ngư cầm nãy giờ có chút vấn đề sao? Vừa rồi tôi dường như nghe được cô ấy nói thuật cản thi Tương Tây gì đó?"
"Đừng chọc cười nữa, một khách mời lười nhác như cô ta, anh bạn còn tin cô ta có thể đối phó với th* th/ể trong phòng chứa x/á/c này thật đó à?"
Tôi lắc đầu, cầm điện thoại đi ra.
"Các anh đi đi, ở đây giao cho tôi."
Tư Trình: "... Đừng thích cậy sức."
Tôi chớp mắt, ngáp một cái.
Chơi cùng bọn họ mấy tiếng đồng hồ làm tôi cũng mệt rồi.
"Không cậy sức, mấy người ở đây sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ ra tay của tôi thôi."
An Nhiên giờ này đã bò khỏi đất, lùi ra cửa, cười khẩy nhìn tôi.
"Tư Trình cậu cứ mặc kệ cậu ấy đi, người ta cũng muốn thể hiện chút ít mà, tốt x/ấu gì cũng thêm ít cảnh, không phải đều là đạo cụ của tổ chương trình sao? Cũng sẽ không làm hại cậu ấy thật đâu, chúng ta cứ đi hoàn thành nhiệm vụ đi."
Nói rồi còn chủ động kéo tay Tư Trình.
Kết quả là Tư Trình né đi.
Thấy mấy người này cứ lôi lôi kéo kéo, bày ra dáng vẻ không đành.
Tôi thở dài thườn thượt.
"Được rồi, nếu mọi người đều không nỡ đi vậy thì trốn vào góc đừng làm ảnh hưởng đến tôi."
Tất cả mọi người đều cảm thấy tôi đang giả đò.
Bình luận
Bình luận Facebook