GẤU TRÚC ĐỎ CŨNG MUỐN CÓ “VỢ”

GẤU TRÚC ĐỎ CŨNG MUỐN CÓ “VỢ”

Chương 6

05/02/2026 16:51

Khi nhận ra mình thực sự đã làm đôi tai biến mất, tôi lập tức phấn khích reo lên: "Văn Hàn! Văn Hàn ơi!"

Tôi hào hứng chạy xộc vào thư phòng của Văn Hàn, rồi dụi đầu ngay trước mặt anh. Tôi kéo tay anh đặt lên đầu mình: "Em làm biến mất rồi này! Đuôi cũng không còn nữa! Bây giờ em là một con người hoàn toàn bình thường rồi! Em có giỏi không hả?"

Văn Hàn bị tôi làm cho gi/ật mình, nhưng nhanh chóng phản ứng lại ngay. Anh xoa xoa đầu tôi, lại còn rất nể mặt mà vạch tóc ra kiểm tra bên dưới, sau đó đưa ra một lời khẳng định đầy chân thành: "Giỏi quá đi mất, thế mà đã học được rồi. Em đúng là chú gấu trúc đỏ thông minh nhất Thế giới!"

Văn Hàn khen hơi quá lời làm tôi bỗng dưng thấy ngượng ngùng. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả là... Văn Hàn không còn vẻ đề phòng hay lạnh nhạt với tôi như trước nữa.

16.

Tôi quy chụp tất cả những sự thay đổi này là do tối qua anh đã nhìn thấy nguyên hình của tôi. Biết thế để anh hết đề phòng mình dễ dàng như vậy, tôi đã nên dùng nguyên hình để gặp anh từ sớm rồi.

Thế là, hoạt động trước khi đi ngủ mỗi tối của chúng tôi chính là: tôi biến lại nguyên hình để chơi cùng Văn Hàn một lúc, chờ đến khi trời sáng lại biến về thành người. Phải thừa nhận rằng cách làm này khiến tình cảm giữa chúng tôi tiến triển vượt bậc.

Hơn nữa trạng thái của Văn Hàn cũng dần tốt lên, gương mặt không còn lạnh lùng cau có nữa. Trước đây vì anh cứ trưng ra bộ mặt đ/áng s/ợ đó nên bạn bè trên núi của tôi chẳng ai dám đến chơi, vì sợ bị anh đuổi đi. Bây giờ thì tốt rồi, anh đã trở nên cởi mở hơn, đám bạn của tôi cũng có thể đường hoàng tìm đến tận cửa.

"Gấu trúc đỏ này, cậu thực sự muốn ở bên sinh vật hai chân đó à? Anh thấy cậu nên tìm một người cùng loài thì hơn." Anh Sóc bưng nắm hạt dẻ Văn Hàn tặng, ăn rất ngon lành nhưng miệng lại nói lời chê bai anh. Điều này khiến tôi không vui chút nào, liền gi/ật phắt nắm hạt dẻ trong tay anh ấy lại.

"Văn Hàn rất tốt! Trong mắt em, anh ấy là người vợ tuyệt vời nhất! Anh không được nói anh ấy như thế!"

Anh Sóc cũng chẳng thèm gi/ận, chỉ tâm huyết nói với tôi: "Nhưng sinh vật hai chân chỉ chấp nhận ở bên sinh vật hai chân thôi. Cho dù cậu có thể biến thành người, nhưng bản chất cậu vẫn là một chú gấu trúc đỏ đáng yêu, bọn họ sẽ chỉ coi cậu là thú cưng mà thôi."

Anh Sóc đã sống rất lâu rồi. Nghe nói ngày xưa anh ấy cũng có thể hóa thành người, nhưng sau một thời gian thâm nhập vào xã hội loài người, anh ấy lại chọn quay về núi, từ đó chỉ làm một chú sóc đơn thuần.

Ông Sơn Thần bảo, anh ấy đã bị con người làm cho tổn thương lòng tự trọng, nên mới không muốn làm người nữa.

17.

Nghĩ đến đây, tôi bắt đầu hối h/ận vì những lời vừa nói với anh Sóc. Anh ấy cũng chỉ có ý tốt thôi. Tôi nhét nắm hạt dẻ lại vào tay anh ấy, "Sẽ không đâu, Văn Hàn không phải hạng người đó. Với lại phần lớn thời gian em đều ở bên anh ấy trong hình dáng con người mà."

"Đáng thương cho chú gấu trúc đỏ này quá. Thế cậu đã bao giờ chú ý đến sự thay đổi trong thái độ của anh ta khi cậu là người và khi cậu là gấu trúc đỏ chưa?"

Nghe xong câu này, tôi bỗng chốc như ngộ ra điều gì đó. Lúc tôi là gấu trúc đỏ, Văn Hàn thực sự rất nhiệt tình. Nhưng khi tôi biến thành người, anh lại không được như vậy nữa, cứ như thể biến thành một người khác vậy. Hóa ra là vì lý do này sao?

Tôi ủ rũ cúi đầu. Anh Sóc xoa đầu tôi: "Núi rừng luôn chào đón cậu trở về."

Vừa xoay người lại, tôi đã nghe thấy tiếng màn trập máy ảnh vang lên. Văn Hàn cũng mỉm cười với tôi.

Tôi vội vàng chạy lại, dùng hai chân sau đứng thẳng lên, "Văn Hàn, anh đang làm gì thế?"

Văn Hàn ngồi xuống, nép sát cạnh tôi, đưa cho tôi xem thứ bên trong máy ảnh, "Chụp ảnh cho em đó. Nhìn xem, hai đứa đứng cạnh nhau trông đáng yêu chưa kìa."

Tôi biết mình rất đáng yêu. Nhưng tôi không muốn nghe Văn Hàn chỉ khen tôi đáng yêu mỗi khi tôi là gấu trúc đỏ. Tôi không hào hứng phụ họa cùng anh nữa mà lủi thủi trở về phòng với tâm trạng xuống dốc.

Đến khi trở ra, tôi đã ở trong hình người. Tôi cố ý đi đến trước mặt Văn Hàn, nhìn anh bằng ánh mắt rực ch/áy, mong mỏi được nghe một lời khen ngợi từ miệng anh. Thế nhưng anh chỉ hơi lúng túng né tránh ánh mắt của tôi, rồi khẽ ho một tiếng: "Sao tự dưng lại biến về rồi?"

Hay lắm! Anh quả nhiên không thích em biến thành người!

18.

Văn Hàn học vẽ, mãi sau này tôi mới biết chuyện đó. Bởi vì lúc mới chuyển về, anh hầu như chẳng bao giờ động tới mấy thứ họa cụ ấy. Sau này không biết từ lúc nào, anh đột nhiên bắt đầu vẽ tranh.

Chỉ vẽ mỗi mình tôi. Nói chính x/ác hơn là anh chỉ vẽ dáng vẻ khi tôi là gấu trúc đỏ. Khi tôi cùng đám bạn chơi đùa trong sân, anh sẽ dựng giá vẽ ở đó. Lâu dần, trong phòng tranh của anh tràn ngập những bức họa về tôi, bức nào cũng rất đẹp.

Thế nhưng tôi vẫn không thấy vui. Trong đó có đủ mọi dáng vẻ của tôi, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một bức nào tôi ở hình hài con người. Vậy nên anh cũng giống như lời anh Sóc nói, chỉ coi tôi là thú cưng thôi sao?

Nhưng em vẫn luôn coi anh là vợ mà!

Danh sách chương

5 chương
05/02/2026 16:51
0
05/02/2026 16:51
0
05/02/2026 16:51
0
05/02/2026 16:51
0
05/02/2026 16:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

10 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

12 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

16 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

23 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

26 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

28 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

34 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

51 phút
Bình luận
Báo chương xấu