Ngủ với đàn ông tới mang thai, dù sao thì tôi vẫn thẳng

Tôi không muốn sống nữa nên cố tự làm mình ngạt thở.

Cố Hành Vân liếc nhìn cơ thể trắng nõn hoàn hảo của tôi.

Anh buông tôi ra rồi nằm nghiêng bên cạnh đối diện với tôi.

Anh thấp giọng nói Kiều Tư Nguyên, đừng yêu người khác nữa, hãy yêu tôi.

Tôi hỏi không phải anh gh/ét tôi sao.

Cố Hành Vân nói anh không gh/ét con người hiện tại của tôi.

Tôi nói tôi không thích đàn ông.

Cố Hành Vân im lặng một lúc.

Sau đó anh giữ sau gáy tôi rồi hung hăng hôn xuống.

Môi lưỡi quấn lấy nhau.

Toàn là mùi rư/ợu sake.

Tôi cảm giác mình như say rồi.

Trong mơ hồ tôi còn đuổi theo lưỡi anh ta.

Cố Hành Vân cười khẽ hỏi tôi không thích đàn ông sao.

Đáng ch*t.

Anh ta chơi bẩn.

Tôi thích đàn ông sao.

Không phải, tôi chỉ thích pheromone của anh ta thôi.

Tôi tức gi/ận đ/ấm vào mặt anh ta một cái.

Anh ta lại càng đi/ên hơn.

Anh nắm tay tôi rồi hôn lên.

Tôi sợ đến mức lập tức bò dậy mặc quần rồi chạy thẳng về nhà.

Tôi tự kỷ.

Chị tôi hỏi tôi bị làm sao.

Chị nói Tô Ngọc rất lo cho tôi.

Tôi cảm thấy rất áy náy nên nói với chị rằng tôi không thể chấp nhận bị phụ nữ làm.

Chị tôi lại đ/á/nh tôi thêm một trận.

Chị nói tôi đã lừa dối tình cảm của người khác.

Ngày hôm sau chị còn tự mình dẫn tôi đi xin lỗi.

Thậm chí còn kéo luôn em gái của Tô Ngọc về.

Thật đáng gh/ét.

Nhìn hai người họ yêu nhau tôi lại thấy cũng khá ngọt ngào.

Bao giờ chuyện tình yêu ngọt ngào mới đến lượt tôi.

Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi rút ra một kết luận.

Chỉ cần tìm một cô gái Beta để yêu là được.

Đợi đến khi vào đại học tôi không tin mình không thể yêu con gái.

12

Kế hoạch thất bại rồi vì tôi không thi đỗ đại học.

Điểm thi đại học của tôi là hai trăm năm mươi điểm.

Đúng là nỗi nhục lớn.

Nhưng chị tôi lại rất vui.

Chị nói trước kia tôi toàn mang điểm một chữ số về nhà.

Trong nửa năm mà đã thi được hai trăm năm mươi điểm thì nếu học lại một năm chẳng phải sẽ được năm trăm điểm sao.

Tôi hoàn toàn cạn lời.

Càng cạn lời hơn là khi tôi học lại thì chỉ cần Cố Hành Vân rảnh là lại chạy đến nhà tôi trông chừng tôi học.

Anh ta nói là hướng dẫn tôi học tập còn không lấy tiền.

Chị tôi nhìn anh rồi nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ.

Cuối cùng chị vẫn mặc kệ hành động của anh ta.

Tôi xin hỏi một câu được không.

Tôi lắc đầu muốn rơi cả đầu ra mà không ai nhìn thấy sao.

Không ai hỏi ý kiến của tôi sao.

Tôi tránh Cố Hành Vân xa tám trăm mét.

Tôi cảnh cáo anh ta tránh xa tôi ra đừng phóng thích cái pheromone gì đó nữa.

Cố Hành Vân cười lạnh nói đã muộn rồi vì chính tôi là người quyến rũ anh ta trước.

Tôi hỏi mình quyến rũ anh ta khi nào.

Anh ta từng bước tiến lại gần dồn tôi vào góc tường.

Anh nói ngay từ lúc đầu.

Anh nói rõ ràng anh đã đ/á/nh tôi ngất nhưng khi tôi tỉnh lại tôi lập tức nhào lên cắn cổ anh ta rồi li /ếm anh ta như chó con.

Anh ngửa cổ lên, yết hầu khẽ chuyển động.

Anh nắm tay tôi đặt lên cổ mình.

Anh bảo tôi nhìn đi vẫn còn dấu.

Dấu này đúng là không rửa sạch được.

Tôi hô hấp dồn dập đầu óc tê liệt.

Miệng tôi buột ra nói cùng lắm thì để anh cắn lại là được.

Cố Hành Vân lập tức đứng khựng lại.

Anh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

Anh hỏi tôi có biết câu nói đó sẽ khiến Alpha phát đi/ên không.

Tôi thật sự không biết.

Tôi thành thật lắc đầu.

Cố Hành Vân chạm vào sau gáy tôi rất chậm.

Tôi cảm thấy vùng da nhỏ ở đó bắt đầu nóng lên.

Tôi định gạt tay anh ra.

Nhưng anh nói nếu anh muốn để lại vết thương trên người tôi thì chỉ có thể là ở đây.

Đúng là bi/ến th/ái.

Anh không chỉ muốn ngủ với tôi.

Anh còn muốn đ/á/nh dấu tôi.

Tôi c/ầu x/in ông trời trả lại cho tôi Cố Hành Vân trước kia, người luôn kh/inh thường tôi.

Nhưng ông trời vẫn như cũ không nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.

Cố Hành Vân ngang nhiên ra vào trường học và nhà tôi.

Anh quyết tâm giúp tôi thi đỗ vào trường đại học trung ương nổi tiếng nhất... nhưng là một trường đại học nằm cạnh đó.

Anh nói như vậy sẽ gần anh để anh có thể bảo vệ tôi bất cứ lúc nào, tránh việc tôi bị người ta lừa mà còn giúp họ đếm tiền.

Chị tôi nghe xong cũng gật đầu tán thành.

Chị nói đúng là tôi rất có thể làm ra chuyện như vậy.

Chị còn vỗ vai Cố Hành Vân nói em trai tôi giao cho cậu.

Không phải chứ.

Thật sự không ai hỏi ý kiến của tôi sao.

13

Có lẽ tôi thật sự là thiên tài.

Kiếp trước tôi bị nghèo khổ làm chậm trễ.

Kiếp này không còn nghèo khổ nữa, mỗi ngày đều có trường học, gia sư và Cố Hành Vân ba bên cùng dạy.

Vậy mà lần thi đại học thứ hai tôi lại thi được năm trăm hai mươi điểm.

Chị tôi nhìn con số đó rất lâu.

Chị lẩm bẩm nói đây có phải là sức mạnh của tình yêu không, hai người hai trăm năm mươi điểm cố gắng tạo nên kỳ tích năm trăm hai mươi điểm.

Nói cái gì vậy.

Tôi gi/ận mà không dám nói.

Cố Hành Vân và chị tôi lo luôn chuyện điền nguyện vọng đại học cho tôi.

Tôi nhìn bóng lưng hai người họ rồi im lặng.

Kiếp trước ngoại trừ mẹ tôi thì không có ai quan tâm đến tôi.

Mà bà cũng không phải mẹ ruột.

Bà chỉ tình cờ thấy cha mẹ ruột tôi định dìm ch*t tôi bên sông nên lấy bốn đồng tiền cuối cùng trên người m/ua tôi về.

Bà không sống được lâu.

Danh sách chương

3 chương
5
11/03/2026 23:55
0
4
11/03/2026 23:54
0
3
11/03/2026 23:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu