Bi Thương Đến Tột Cùng

Bi Thương Đến Tột Cùng

Chương 4

25/12/2023 17:13

Sau khi ra khỏi quán cà phê, Lục Nghiêm đề nghị đưa tôi về nhà.

Tôi cười giả tạo:

“Không cần, không cần, nhà em gần lắm, quanh khu này thôi, em đi dạo một lát rồi về cũng được. Thầy Lục cứ đi từ từ nhé.”

Khi Lục Nghiêm biến mất khỏi tầm mắt, tôi quay lại góc đường và đẩy con xe máy điện rỉ sét của mình ra khỏi đám xe đạp điện đậu bừa bãi.

Tôi đã nói dối Lục Nghiêm.

Thực ra nhà tôi ở rất xa.

Tôi chỉ biết thân biết phận mà thôi.

Không thể nói là tôi chưa bao giờ thích Lục Nghiêm.

Khi còn học đại học, vì gương mặt nổi bật nên lớp dạy thay trực tuyến của anh cũng khó giành chỗ hơn lớp của những giảng viên khác.

Vào đêm trước lễ tốt nghiệp, tôi cũng nghe nói có một chị gái năm hai cao học xinh đẹp tỏ tình với Lục Nghiêm và hai người đã đến với nhau.

Nếu bây giờ Lục Nghiêm đi xem mắt… chẳng lẽ họ đã chia tay rồi sao?

Tôi trèo lên xe điện, phóng về nhà với những suy nghĩ mông lung, hơn nửa tiếng sau cuối cùng tôi cũng đến được ngã tư gần khu dân cư.

Tôi còn đang đợi đèn xanh trên đường thì nhìn thấy phía sau chiếc ô tô màu đen đang đi song song với tôi cũng dừng lại.

Sau đó cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt đẹp trai của Lục Nghiêm.

「……」

Lời nói dối bị vạch trần, tôi x/ấu hổ trong giây lát, nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt: “Em đến đây để gặp một người bạn. Thật trùng hợp, thầy Lục, thầy cũng sống ở đây à?"

“Ừ.” Lục Nghiêm đặt một tay lên kính, chỉ chéo về phía bên kia đường, “Tôi sống ở bên kia.”

Khi anh nói, đôi mắt trong trẻo tựa làn nước mùa thu chứa đầy tình ý của anh luôn nhìn tôi chăm chú khiến tôi có chút ảo tưởng và hy vọng mong manh.

Tôi phải véo vào lòng bàn tay để tỉnh táo.

Khi đèn giao thông chuyển màu, tôi lại phóng xe điện, vẫy tay với Lục Nghiêm: “Nếu vậy thì thầy về sớm đi, em không làm chậm trễ thầy nữa.”

Sau khi xe của Lục Nghiêm chạy đi, tôi rẽ sang bên kia đường, đi đến chợ rau m/ua nửa cân tôm ch*t và một miếng bí đ/ao mang về nhà.

Khu dân cư phức hợp mà Lục Nghiêm vừa chỉ có giá nhà cao nhất toàn bộ Đường vành đai thứ ba.

An ninh ch/ặt chẽ, nhiều cây xanh, bố trí căn hộ tuyệt vời.

Và tôi sống trong một khu chung cư cũ với những tòa nhà lộn xộn phía sau chợ, hàng ngày tôi phải đi qua một con đường ngập nước có mùi tanh như cá mới đến được cửa chung cư của mình.

Một con đường ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Tôi xách đồ đã m/ua lên tầng năm, dùng chìa khóa mở cửa, nhỏ giọng nói với phòng khách có ánh sáng lờ mờ: “Mẹ, con về rồi.”

Danh sách chương

5 chương
26/12/2023 12:00
0
26/12/2023 11:59
0
25/12/2023 17:13
0
25/12/2023 17:12
0
25/12/2023 17:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

Chương 11

2 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

Chương 12

5 phút

Trước khi tiệm máy trợ thính cũ ở Tân Trúc cải tạo, cô đã đi trả từng hộp khuôn tai mà ông nội nhận giúp người ta.

Chương 10

8 phút

Trước khi rạp chiếu phim cũ ở Cơ Long tu sửa, anh cùng người bán vé năm xưa truy tìm một cuộn băng ghi âm đêm bão bị cắt xén

Chương 14

10 phút

Trước khi hiệu sách cũ ở Đài Trung đóng cửa, anh đã đích thân hoàn trả mười hai thùng bản thảo của độc giả mà người quản lý cũ để lại.

Chương 13

12 phút

Trước khi xưởng mô hình tàu cũ ở Bành Hồ chuyển đi, cô đã mang mười hai bản vẽ phục chế tàu cá mà ông ngoại nhận giữ hộ trả lại tận tay từng chủ nhân.

Chương 11

16 phút

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

18 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

20 phút
Bình luận
Báo chương xấu